Tống Kiều Kiều căn bản không ngờ tới còn có ngọn nguồn như vậy.
Nhất thời run tay.
Đầu óc rối tung như mớ hồ lỏng.
Cô nghe xong không nói gì cả, bưng chậu nước đã nguội lạnh lên.
Thẩm Diễn Lễ túm lấy áo cô, mắt đỏ hoe như thỏ: “Em định đi đâu?”
“Đổ nước.”
Thẩm Diễn Lễ không buông tay.
Tống Kiều Kiều vặn người hất tay anh ra, trước khi ra khỏi cửa, Thẩm Diễn Lễ lại hỏi: “Em còn về không, Kiều Kiều.”
Anh sợ.
Sợ c.h.ế.t đi được.
Sợ Tống Kiều Kiều ra khỏi cánh cửa này, sẽ không tìm thấy cô nữa.
Tống Kiều Kiều khựng bước, nhìn chiếc khăn mặt chìm trong chậu, mặt nước chao đảo. Chỉ một thoáng, cô cất bước rời đi, ngay sau đó trong phòng truyền ra tiếng khóc kìm nén.
“Tâm trạng phức tạp ghê, vừa xót vừa giận, lại còn thấy buồn cười là sao?”
“Thẩm Diễn Lễ cũng thế, sao trước đây không nói? Thế này chẳng phải là l.ừ.a đ.ả.o sao, nhân phẩm cũng tồi tệ quá rồi đấy!”
“Chắc là không dám chăng?”
“Anh ta còn chuyện gì mà không dám làm?”
“Lão Thẩm: Yến Tử, Yến T.ử không có em anh sống sao nổi!”
“Tâm cơ nhiều như tổ ong vò vẽ, chẳng biết có nên tin anh ta không nữa.”
“Thảo nào thấy Phó Hoài lại cuống lên như thế, thấy chính thất sao mà không cuống cho được.”
“Cũng không hẳn là chính thất đâu, Phó Hoài còn chưa tỏ tình mà, Kiều Kiều đâu biết tâm tư của anh ta.”
“Nếu Kiều Kiều mà ở bên Phó Hoài thì đúng chuẩn thanh mai trúc mã hệ dưỡng thành, mới nghĩ thôi đã thấy ngọt lịm tim rồi. Nhưng mà trước đây Thẩm Diễn Lễ đối xử với Kiều Kiều cũng tốt lắm, cảm giác cũng là động chân tình. Không thể lấy cả hai được sao? Lục Nam Chi còn mở hậu cung được, Kiều Kiều nhà ta sao lại không?”
“Có một ắt có hai, Thẩm Diễn Lễ đúng là phải trị cho một trận, suýt chút nữa bị anh ta lừa rồi, biết đâu còn chuyện gì giấu giếm mà chúng ta không biết nữa.”
“Anh ta cũng dám nghĩ ghê, cưới Kiều Kiều làm vợ, còn định bứng luôn cả ổ nhà họ Tống, đổi luôn bố mẹ, đúng là không khách sáo chút nào.”
“Kiều Kiều cô nghĩ sao?”
Thần tiên có sốt ruột cũng vô dụng, quan trọng là Tống Kiều Kiều nghĩ thế nào.
Có người khuyên chia tay, có người cảm thấy có thể thông cảm được, nhưng quyền lựa chọn cuối cùng vẫn nằm trong tay Tống Kiều Kiều.
Tống Kiều Kiều vắt khô khăn mặt nắm trong tay, hắt nước trong chậu đi, nhìn dòng nước chảy về phía vũng trũng, thở dài thườn thượt, lẩm bẩm: “Vậy tôi phải làm sao đây, cưới cũng cưới rồi.”
“Ly hôn được!”
“Có thể ly hôn đấy Kiều Kiều, cô đưa ra quyết định gì chúng tôi cũng ủng hộ. Thẩm Diễn Lễ lần này đúng là quá đáng thật.”
“Thẩm lão cẩu lần nào cũng bắt Kiều Kiều nhà người ta phải nói hết mọi chuyện, đến lượt mình thì lại tiêu chuẩn kép.”
“Phiền lòng ghê, sao lại tốt không đủ tốt, xấu không thuần túy thế này.”
“Đây chẳng phải là con người sao, làm gì có tốt tuyệt đối, xấu tuyệt đối.”
Tống Kiều Kiều cũng không biết nói gì cho phải.
Cô ghét nhất là lưu manh côn đồ, rồi lại gả cho tên lưu manh côn đồ số một Đế đô.
“Tôi phải suy nghĩ thật kỹ.”
Tống Kiều Kiều đột nhiên lại bổ sung: “Trịnh Quốc cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”
“Trịnh Quốc: Nguy to!”
Hà Tại mang theo sách gõ cửa bước vào, đẩy cửa ra, liền nhìn thấy Thẩm Diễn Lễ khóc cuộn tròn trên giường, chăn bị vò cho nhăn nhúm.
“Ây dô, hôm nay đây lại là diễn vở kịch nào thế?” Hà Tại trêu chọc.
Thẩm Diễn Lễ nghe thấy là Hà Tại, nghẹn lại. Anh quay mặt đi hỏi: “Cậu đến làm gì?”
“Đến xem cậu chuẩn bị diễn vở kịch gì.”
“Cút đi.”
Thẩm Diễn Lễ nói: “Cậu rảnh rỗi gớm nhỉ, ngày nào cũng chui vào bệnh viện. Quan hệ của hai ta tốt đến thế sao?”
Hà Tại không ngồi lên giường, kéo chiếc ghế duy nhất trong phòng qua, đặt cuốn sách nặng trịch trên tay lên tủ đầu giường, thấy hai hộp cơm đã nguội ngắt bên cạnh, hỏi: “Vợ cậu đâu?”
Thẩm Diễn Lễ quay người lại, trong đôi mắt vẫn còn ngấn lệ, hoàn toàn là sự đề phòng: “Cậu tìm vợ tôi làm gì?”
“Chậc.”
Hà Tại đưa tay đẩy gọng kính, vắt chéo chân, khoanh tay hỏi: “Nào, để tôi nghe xem trong đầu cậu lại đang thêu dệt tôi thành cái gì rồi.”
Thẩm Diễn Lễ không thích Hà Tại.
Trước đây không thích.
Bây giờ càng không thích.
Sự không thích mang tính bản năng.
“Không có việc gì thì cậu mau cút đi.” Thẩm Diễn Lễ nói: “Nhìn cậu thêm một cái, tôi tổn thọ mất. Đồ giả tạo.”
Hà Tại không nhúc nhích, chống cằm đỡ lấy khuôn mặt, những ngón tay thon dài gõ lên gọng kính, chậm rãi nói: “Tôi khá là thắc mắc, Tống Kiều Kiều sao lại nhìn trúng cái tên khốn nạn như cậu chứ.”
Đừng nói là anh ta thắc mắc.
Ngay cả Thẩm Diễn Lễ cũng không nhớ nổi, anh đã cưới Tống Kiều Kiều về nhà bằng cách nào.
Nhưng trước tiên có thể loại trừ.
Tống Kiều Kiều không thích kẻ khốn nạn.
Hà Tại vốn tưởng Thẩm Diễn Lễ sẽ cãi tay đôi với anh ta, nhưng không ngờ lần này anh lại im lặng.
Phải biết Thẩm Diễn Lễ trước đây cứ như gà chọi vậy.
Hiếu chiến.
Không hợp một lời là đòi đ.á.n.h nhau.
Khắp Đế đô, ch.ó thấy cũng phải đi đường vòng.
Đặc biệt là hai người họ, ở cạnh nhau căn bản không nói được mấy câu, Thẩm Diễn Lễ đã bắt đầu c.h.ử.i rồi, nói anh một câu, Thẩm Diễn Lễ có thể c.h.ử.i lại mười câu. Cho dù là người tính tình tốt như Hà Tại, nhìn thấy anh cũng đủ đau đầu.
Anh ta đôi khi đều đang nghĩ.
Thằng ranh con này có thể là giống của nhà họ Thẩm sao?
Không phải bị ai đ.á.n.h tráo rồi chứ.
Nhưng Thẩm Diễn Lễ lúc yên lặng lại có vài phần giống anh trai mình, dù sao cũng là anh em ruột.
Cho dù là rồng sinh chín con cũng mỗi con một vẻ.
Nhà họ Thẩm có thể sinh ra cái thứ như Thẩm Diễn Lễ, tổ tiên nhà họ Thẩm dưới suối vàng chắc đập gãy cả chân rồi.
“Nói nghe xem, khóc cái gì thế.” Hà Tại tựa lưng vào ghế, tư thế lười biếng.
Thẩm Diễn Lễ cười khẩy nói: “Chồn chúc tết gà. Ông đây khóc thì sao, liên quan quái gì đến cậu. Đồ giả tạo.”
Cơn giận của Hà Tại lại bốc lên, gân xanh giữa trán giật giật.
“Đáng lẽ nên để Tống Kiều Kiều qua đây nhìn cho kỹ, cô ấy rốt cuộc đã gả cho cái thứ gì. Tiếng người cũng không biết nói à?”
Thẩm Diễn Lễ nhướng mày nói: “Cậu đi đi, có bản lĩnh thì cậu đi gọi cô ấy qua đây.”
Hà Tại sững người một chút, nhìn bóng lưng nghiêng nghiêng của Thẩm Diễn Lễ, suy nghĩ một lát, thẳng người hơi rướn về phía trước, quan sát biểu cảm của anh, đột nhiên cười nói: “Thẩm Diễn Lễ. Vợ cậu, có phải bỏ chạy rồi không?”
Thẩm Diễn Lễ lập tức lật chăn quay người lại, vừa định c.h.ử.i, liền thấy Tống Kiều Kiều xách chiếc chậu nhựa về rồi.
Lông mày Thẩm Diễn Lễ cụp xuống, tủi thân vô cùng: “Vợ ơi.”
Tiếng gọi này làm cơ thể Tống Kiều Kiều run lên, đồng t.ử Hà Tại co rụt lại như gặp ma.
“Sao thế?” Tống Kiều Kiều không hiểu ra sao.
Thẩm Diễn Lễ vẫy tay: “Em qua đây, em qua đây.”
Tống Kiều Kiều đều hơi mơ hồ rồi.
Thần tiên cũng mơ hồ rồi.
“Không phải chứ anh trai, thế này mà được à?”
“Sao anh còn làm nũng thế? Sợ chớt đi được.”
“Phì, đồ hí tinh (thánh diễn).”
“Đều là trò mèo để quyến rũ vợ thôi.”
“Có những người bề ngoài là mất trí nhớ, thực chất là vứt luôn cả liêm sỉ.”
“Anh ta còn cần vứt à? Anh ta vốn dĩ làm gì có.”
“Đợi sau này Thẩm Diễn Lễ trở thành đại lão Đế đô hô mưa gọi gió, ngày nào tôi cũng sẽ cap lại cái bộ dạng mất giá này của anh ta ném vào khu bình luận, cho mọi người xem kỹ anh ta là cái thể loại gì!”
Tống Kiều Kiều vừa đứng trước mặt, Thẩm Diễn Lễ liền nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, trên lông mi vẫn còn vương giọt lệ, trước tiên liếc nhìn Hà Tại một cái, rồi lại nhìn cô nói: “Cậu ta bắt nạt anh.”
“Cậu ta nói em theo người ta bỏ chạy rồi.”
Thẩm Diễn Lễ hai tay đều kéo lấy Tống Kiều Kiều, hất cằm hỏi: “Em thực sự không cần anh nữa sao, vợ ơi.”
Mặt Hà Tại lập tức đen lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu giỏi lắm, Thẩm Diễn Lễ, là tôi đ.á.n.h giá thấp cậu rồi.”