Điền Nam trên đường đi đến đây, suy nghĩ miên man.
Chỉ là không ngờ tới, Tống Kiều Kiều mở miệng liền buông một câu: "Có phải cô thích Thẩm Diễn Lễ không."
“Hả?”
“Tôi sắp không theo kịp mạch suy nghĩ của Kiều Kiều rồi”
“Vãi chưởng vào phát là khô m.á.u luôn, còn cứng hơn cả Lục Nam Chi”
“Nói thừa, Kiều Kiều là vợ cưới hỏi đàng hoàng mà, Lục Nam Chi là cái gì? Chỉ là đối tác làm ăn, nói ra thì Điền Nam về sau cũng thật sự điên rồi, giống như ch.ó điên, c.ắ.n càn khắp nơi, bây giờ nghĩ lại Nam Chi đúng là tai bay vạ gió, hại tôi còn tưởng Thẩm Diễn Lễ là nam chính chứ”
“Trong cuốn sách trước hai người họ thật sự không thành đôi à?”
“Bạn đổi góc nhìn xem, lần trước đại sư phân tích nói rất có lý, bạn nhìn lại Thẩm đại lão bây giờ xem, bạn nhìn lại Thẩm đại lão trong nguyên tác xem, yêu và không yêu khác biệt quá lớn, tôi không tin hắn và Lục Nam Chi thật sự từng ở bên nhau”
Khoảnh khắc đó.
Điền Nam cảm thấy m.á.u như chảy ngược, Thẩm Diễn Lễ trên giường bệnh sững sờ, kinh ngạc nhìn về phía Tống Kiều Kiều: "Kiều Kiều, em nói gì vậy?"
Chuyện mẹ nó sao có thể!
Người Điền Nam thích rõ ràng là Trịnh Quốc chứ?
Mặc dù hắn không chắc chắn, nhưng Điền Nam và Trịnh Quốc chơi với nhau luôn là thân nhất, hắn tuy mất trí nhớ, nhưng cũng không quên hết, hắn đều nhớ lúc đó Điền Nam đi bộ mệt, cứ nhất quyết bắt Trịnh Quốc cõng, nếu giữa hai người này không có chút mờ ám nào, thì ai tin chứ.
Trịnh Quốc cũng thắc mắc: "Kiều Kiều, có phải em nghe ai nói gì không? Chuyện này sao có thể chứ."
Bọn họ chỉ là bạn bè thuần túy, chơi thân với nhau, bạn từ thuở nhỏ.
Thích hay không thích.
Mấy người bọn họ chưa bao giờ coi Điền Nam là phụ nữ, đột nhiên bị Tống Kiều Kiều nhắc đến như vậy, Trịnh Quốc cảm thấy chuyện này thật sự quá hoang đường.
Tống Kiều Kiều chỉ nhìn chằm chằm Điền Nam, hỏi: "Thích, không thích, khó trả lời vậy sao?"
Được thôi.
Được!
Tống Kiều Kiều.
Điền Nam khẽ cười một tiếng: "Nghĩ gì vậy Kiều Kiều? Tôi thích Thẩm Diễn Lễ? Đừng đùa nữa. Mấy người chúng tôi từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nếu thật sự thích thì đã ở bên nhau từ lâu rồi."
“Đúng là tiện nhân, quá là trà xanh luôn, tôi nghe mấy lời này mà tức anh ách”
“Nói cứ như Thẩm Diễn Lễ có thể để mắt tới cô vậy”
"Khoan đã, lời cũng không thể nói như vậy được."
Thẩm Diễn Lễ nghe xong, vội vàng đưa tay ngăn cản nói: "Hai chúng tôi chắc chắn là không có khả năng. Tôi chỉ thích vợ tôi, không thể ở bên người khác được."
“Ha ha ha ha ha”
“Hề chúa”
Điền Nam mà biết sẽ là cảnh tượng này, hôm nay cô ta đã không đến!
Trịnh Quốc trên đường nói hay lắm, nói muốn đòi lại công bằng cho cô ta, bây giờ một tiếng rắm cũng không dám ho.
Tống Kiều Kiều gật đầu nói: "Được, vậy nếu cô không có ý gì với Diễn Lễ nhà tôi, những lời cô nói về tôi, gửi ảnh cho chồng tôi, những chuyện này, tôi cứ coi như cô không nghĩ quá nhiều, chỉ làm với tư cách bạn bè, tôi không tính toán với cô. Nhưng nói thật, Diễn Lễ đã kết hôn với tôi rồi, vậy bạn bè khác giới chung đụng với nhau cũng phải có chừng mực."
"Chừng mực?"
Điền Nam nghe ra rồi, Tống Kiều Kiều mở miệng ngậm miệng nói không tính toán, nhưng đây là muốn cắt đứt quan hệ giữa cô ta và Thẩm Diễn Lễ.
Cô ta hỏi: "Tôi không có chừng mực chỗ nào, trước nay tôi vẫn luôn như vậy, cô và Thẩm Diễn Lễ kết hôn thì sao, tôi còn phải vì cô mà sửa đổi tính tình của mình à?"
"Không có, tôi không nói như vậy, cô cũng không cần sửa. Chỉ là sau này, cô vẫn đừng liên lạc với Diễn Lễ nhà tôi nữa."
Tống Kiều Kiều nói: "Tôi, không cho phép."
Điền Nam lập tức nhảy dựng lên: "Dựa vào cái gì chứ? Thẩm Diễn Lễ, đây là ý của cậu sao? Vợ cậu còn quản cả việc cậu liên lạc với ai à? Rõ ràng là hai chúng ta quen biết nhau sớm hơn mà."
"Kiều Kiều, chúng ta không cần thiết phải làm ầm ĩ đến mức này chứ? Diễn Lễ kẹp ở giữa khó xử biết bao đúng không."
Trịnh Quốc ở bên cạnh khuyên nhủ.
Thẩm Diễn Lễ sau khi nghe xong lời của Tống Kiều Kiều, nhìn cả phòng ồn ào, nói: "Ý của vợ tôi, vĩnh viễn là ý của tôi. Cô ấy nói gì, tôi nghe nấy. Cô ấy bảo tôi làm thế nào, tôi làm thế nấy."
"Có một số chuyện không tính như vậy đâu, các cậu chưa kết hôn, các cậu không hiểu."
Thẩm Diễn Lễ còn ra vẻ người từng trải dạy dỗ: "Không phải ai quen biết sớm hơn, thì người đó quan trọng hơn. Đợi các cậu kết hôn các cậu sẽ hiểu."
"Vậy anh khó xử không?"
Tống Kiều Kiều hỏi.
Thẩm Diễn Lễ lắc đầu: "Không có, vợ à."
"Vậy được." Tống Kiều Kiều chuyển hướng câu chuyện, nhìn về phía Điền Nam nói: "Không phải cô hỏi dựa vào cái gì sao, dựa vào bức ảnh của cô không thể đem ra ngoài, đem ra ngoài sẽ mang tiếng xấu; dựa vào những lời cô lén lút nói với tôi, cô không dám nói ra trước mặt người khác, như vậy đã đủ rồi."
Thẩm Diễn Lễ và Trịnh Quốc sững sờ.
Thẩm Diễn Lễ hỏi: "Ảnh gì?"
Trịnh Quốc giật thót một cái, nhớ lại lúc anh ta gửi ảnh, vốn không định bỏ bức ảnh đó vào, cảm thấy không hay lắm, lại cảm thấy chẳng có gì. Dù sao Điền Nam ở nhà, cũng ăn mặc như vậy. Cô ta chỉ thích chưng diện. Lúc đến nhà anh ta, cũng thích mặc bộ đó, cảm thấy đẹp.
Do dự mãi, cuối cùng vẫn nhét vào.
Bị Tống Kiều Kiều nhắc đến như vậy, anh ta mới chợt hiểu ra.
Không phải Điền Nam cảm thấy quang minh chính đại thì là quang minh chính đại.
Nếu thật sự bị người ngoài nhìn thấy, thì không biết sẽ bị đồn đại thành cái dạng gì nữa.
Còn về lời nói.
Trịnh Quốc không hiểu hỏi: "Cô nói gì rồi?"
Cái gì mà lén lút, không dám nói với người khác?
Điền Nam chỉ cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, tất cả mọi người đều sẽ nể mặt cô ta, nhưng Tống Kiều Kiều thì không.
"Tôi..."
Điền Nam giãy giụa trước lúc c.h.ế.t nói: "Tôi cũng chẳng nói gì, cô dùng giọng điệu gì vậy?"
"Đúng vậy, chẳng phải là nói tôi là sao chổi, Thẩm Diễn Lễ không nên lấy tôi, theo tôi không có ngày tháng tốt đẹp, chỉ biết liên lụy anh ấy, cái gì cũng không hiểu sao? Đúng, cô nói gì cũng đúng, là tôi không xứng với Thẩm Diễn Lễ." Tống Kiều Kiều nói.
"Đúng cái gì mà đúng, không phải, Điền Nam cô điên rồi à?"
Thẩm Diễn Lễ lập tức tiếp lời, khó tin nhìn cô ta: "Tôi luôn tưởng cô là một cô gái vô tư lự, không có tâm tư xấu xa gì, bây giờ sao cô lại biến thành thế này. Sao cô có thể nói vợ tôi như vậy?"
"Kiều Kiều, sao em không nói sớm cho anh biết?"
Thẩm Diễn Lễ không dám nghĩ, lúc nghe thấy những lời này, Tống Kiều Kiều đã phải buồn bã đến nhường nào.
Cô nói lời này là có ý gì?
Có phải cô muốn rời xa hắn rồi không?
Tống Kiều Kiều hỏi: "Em nói cho anh biết, anh tin không? Anh và Điền Nam quan hệ tốt như vậy, lỡ như, lỡ như các người cứ không tin em thì sao."
Thẩm Diễn Lễ sau khi nghe thấy câu này, cảm thấy trái tim như nứt toác ra, đau nhói.
"Sao anh có thể không tin em, vợ anh là người thế nào, anh còn không rõ sao."
Trịnh Quốc vốn định mở miệng, lại ngậm lại.
Bây giờ anh ta không thể nói ra lời hiểu lầm được nữa.
Bởi vì trực giác mách bảo anh ta, Tống Kiều Kiều không nói dối.
"Em dâu, anh hỏi em một chuyện." Trịnh Quốc suy nghĩ một chút rồi nói: "Điền Nam nói với anh, em đuổi cô ấy ra khỏi nhà họ Thẩm, là chuyện như thế nào, em có thể nói cho anh biết không."
Điền Nam ngay lập tức nhìn về phía Trịnh Quốc, tại sao anh ta lại hỏi chuyện này?
Tống Kiều Kiều thừa nhận dứt khoát: "Đúng vậy, em quả thực đã bảo cô ta rời khỏi nhà họ Thẩm. Bởi vì em muốn nói chuyện của nhà họ Thẩm với ông nội, em là con dâu nhà họ Thẩm, việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, cô ta đâu phải người nhà họ Thẩm, tại sao phải có mặt ở đó. Hơn nữa, người quyết định bảo cô ta đi, là ông nội mà. Nếu anh không tin, có thể đi hỏi ông nội. Ông nội đâu thể lừa anh được đúng không?"