Phản ứng một lát, Nguyễn Trường Sinh:"Nữ?"
Thanh niên nhân cơ hội chộp lấy bao tải liền chạy.
Cô thầm nghĩ, biết sớm người này phiền phức như vậy, đã không bắt chuyện với anh ta rồi. Cô thường xuyên cải trang vào núi bán đồ, lén lút bán chút hàng tạp hóa lặt vặt, một xu hai xu, chưa từng gặp phải người nào phiền phức như vậy.
Vật tư trong núi quá mức thiếu thốn, cô làm như vậy cũng là tạo phúc cho người trong núi, cho nên người ta đối với cô đều khá khách sáo. Muốn giải quyết cơn thèm hoặc có nhu cầu thì bỏ ra một xu hai xu mua chút đồ từ chỗ cô, không muốn mua người ta cũng không nói gì.
Dù sao mọi người bình thường ra khỏi núi không dễ dàng, cô mang đồ vào núi lén lút bán, để mọi người có thể không cần đi nhiều đường núi như vậy mà vẫn giải quyết được nhu cầu thường ngày, cũng coi như là làm việc tốt rồi.
Kết quả tối nay người này thì hay rồi, giở trò lừa gạt đè cô xuống đất, đòi bắt cô đến Văn phòng chuyên chính quần chúng tố cáo cô!
Đồ tồi!
Nguyễn Trường Sinh thấy cô cầm bao tải chạy rồi, bản thân cũng không nghỉ ngơi nữa, trực tiếp đứng dậy vỗ vỗ m.ô.n.g đuổi theo.
Đuổi đến bên cạnh thanh niên, anh đưa tay kéo vai cô, lại hỏi một lần nữa:"Cô là nữ?"
Thanh niên không hất được tay anh ra, đập mạnh mấy cái lên tay anh nói:"Không cần đồ thì buông tay!"
Nguyễn Trường Sinh mượn ánh trăng nhìn mặt cô,"Không giống mà, làm gì có nữ nào mọc thành thế này..."
Đen thui thùi lùi, khuôn mặt đó đều sắp hòa làm một với bóng đêm rồi.
Thanh niên lườm anh một cái,"Cần anh quản!"
Nguyễn Trường Sinh cười lên,"Tôi không hút t.h.u.ố.c, cho tôi xem trong bao tải của cô có gì, tôi chắc chắn mua một món."
Thanh niên đề phòng nhìn anh một lúc,"Không bắt tôi đến Văn phòng chuyên chính quần chúng nữa?"
Nguyễn Trường Sinh nói:"Dọa cô chơi thôi."
Thanh niên lại nhìn anh một lúc, cảm thấy anh đáng tin, thế là quả quyết ngồi xổm xuống đất, kéo miệng bao tải ra.
Thấy cô như vậy, Nguyễn Trường Sinh cũng ngồi xổm xuống, từ trong cặp sách sờ ra đèn pin, bật ánh sáng chiếu vào trong bao tải.
Bao tải của người thanh niên này quả nhiên là một túi hàng tạp hóa, bên trong gần như là cái gì cũng có, có t.h.u.ố.c lá đã bóc còn lại nửa bao, có kẹo hoa quả bọc giấy kẹo màu sắc, có cúc áo, dây chun, dây thừng, diêm, còn có đê khâu, dùi khâu, cúc bấm, khóa kéo, và các loại đồ ăn vặt nhỏ, thậm chí còn có tất và t.h.u.ố.c chuột!
Nguyễn Trường Sinh cũng coi như là được mở mang tầm mắt, vừa soi đèn pin dùng tay bới bới, vừa chép miệng.
Thanh niên thấy anh bới lâu như vậy có chút mất kiên nhẫn, mở miệng hỏi:"Anh rốt cuộc muốn gì?"
Nguyễn Trường Sinh không đáp mà hỏi ngược lại:"Những thứ này của cô đều lấy từ đâu ra?"
Thanh niên liếc nhìn anh một cái trực tiếp kéo bao tải,"Anh quản tôi lấy từ đâu ra, anh rốt cuộc có mua hay không, không mua thì tôi đi đây."
Nguyễn Trường Sinh kéo bao tải lại,"Mua mua mua mua mua."
Nói xong anh từ trong bao tải sờ ra hai viên kẹo hoa quả màu sắc khác nhau,"Bao nhiêu tiền một viên?"
Thanh niên giơ một ngón tay ra,"Một xu hai viên."
Thế là Nguyễn Trường Sinh lại móc một xu vừa nãy ra, đặt vào tay cô.
Thanh niên cất tiền thu bao tải lại, không nói nhảm với anh, vung bao tải lên vai, vắt sau lưng bỏ đi.
Nguyễn Trường Sinh cũng không nghỉ ngơi nữa, tiếp tục đi theo cô, đi bên cạnh cô và nói chuyện với cô:"Quen biết chính là duyên phận, cô tên là gì? Của đại đội nào? Kết bạn đi."
Thanh niên đầu cũng không ngoảnh lại nói:"Tôi không kết bạn với anh."
Nguyễn Trường Sinh nói:"Thực ra tôi người này khá tốt, vừa nãy đó là trêu cô chơi thôi."
Nguyễn Trường Sinh thành thật nói:"Tôi là của đại đội Phượng Nhãn, cách đây khá xa."
Dù sao anh cũng đi trọn một ngày mới đến đây, hơn nữa bây giờ đã là đêm khuya rồi.
Thấy thanh niên không nói chuyện, anh lại hỏi:"Còn cô?"
Thanh niên hất đầu tiếp tục đi về phía trước,"Tôi không nói cho anh biết!"
Nguyễn Trường Sinh:"..."
Không nói thì anh cứ đi theo cô, cô đi anh liền đi theo, cô dừng lại nghỉ ngơi anh cũng dừng lại nghỉ ngơi.
Thanh niên cảm thấy Nguyễn Trường Sinh đang đ.á.n.h chủ ý lên bao tải của cô, thế là lúc cô không chống đỡ nổi nghỉ ngơi, đều là khoét một cái lỗ trên đống rơm, người chui vào ôm bao tải trong lòng, hơn nữa còn là giấu ở bên trong đống rơm.
Còn Nguyễn Trường Sinh trực tiếp liền dựa vào bên cạnh cái lỗ cô khoét mà ngủ.
Sáng sớm hôm sau trong lỗ vừa có động tĩnh, anh lập tức liền tỉnh.
Anh nhìn thanh niên từ trong lỗ bò ra, trên mặt bẩn thỉu toàn là tro, không có nửa phần dáng vẻ của con gái. Hơn nữa cô cũng không tết tóc, tóc toàn bộ giấu dưới mũ quân phục, quân phục là kiểu nam, trông chính là một thằng con trai!
Hai người bốn mắt nhìn nhau một lát, Nguyễn Trường Sinh hoàn hồn lại một chút, sụp mí mắt ngáp một cái thật dài nói:"Cô tỉnh rồi à?"
Thanh niên không để ý đến anh, tiếp tục từ trong lỗ bò ra, vung bao tải lên vai liền đi.
Nguyễn Trường Sinh bò dậy đi theo cô.
Chưa đi được hai bước, thanh niên bỗng dừng lại hỏi anh:"Anh rốt cuộc muốn làm gì hả?"
Nguyễn Trường Sinh vẫn là câu đó:"Kết bạn."
Thanh niên nhìn mặt anh suy nghĩ một lát, sau đó mở miệng nói:"Hay là thế này đi, tôi đi mệt rồi không muốn đi nữa, nếu anh có thể cõng tôi đến trấn, tôi liền kết bạn với anh, anh thấy thế nào?"
Nghe vậy Nguyễn Trường Sinh lập tức khom lưng trước mặt cô, vỗ vỗ m.ô.n.g nói:"Lên đây!"
Thanh niên cũng không khách sáo, trực tiếp coi anh như ngựa, giống như con khỉ nhảy phốc lên người anh,"Đi!"
Nguyễn Trường Sinh thẳng lưng đi về phía trước, lại hỏi một câu:"Cô rốt cuộc là nam hay nữ?" Thật sự nhìn không ra là nữ!
Thanh niên vắt bao tải lên lưng anh, bản thân không nằm sấp trên người anh mà trực tiếp coi anh như ngựa cưỡi, ngoài miệng nói:"Anh quản tôi là nam hay nữ, anh muốn kết bạn với tôi, chẳng phải là muốn biết những thứ này của tôi lấy từ đâu ra, anh cũng muốn đầu cơ trục lợi sao?"
Nguyễn Trường Sinh "hê" một tiếng,"Không ngốc nhỉ!"
Với cước trình của Nguyễn Trường Sinh, vốn dĩ cần thêm nửa ngày nữa là có thể đến trấn. Nhưng bây giờ vì trên người cõng thêm một người, tuy nói thanh niên này khung xương nhẹ, nhưng rốt cuộc cũng là người trưởng thành, cho nên mất hơn nửa ngày mới đến.