Mẹ Tạ Đào không vui nói:"Đường xa như vậy, đi làm gì? Còn chê nhà chúng ta chưa đủ mất mặt sao? Làm gì có con gái nhà ai chủ động như vậy? Vừa nãy mẹ qua đó tìm tiểu thợ may đó, hai người nói chuyện âm dương quái khí, mẹ thấy chuyện này cứ bỏ đi."
Tạ Đào không bằng lòng, đỏ hốc mắt lại cúi đầu xuống.
Thím cô ta bỗng hắng giọng nói:"Đào T.ử nếu muốn đi, thì để con bé đi đi, nói không chừng thật sự là chị ba cậu ta ôm hận trong lòng ở đây nói hươu nói vượn đấy? Chị dâu cả chị nghĩ xem, bây giờ nhà họ Nguyễn là điều kiện gì?"
Mẹ Tạ Đào một bụng tì khí,"Điều kiện gì? Chẳng phải chị ba cậu ta không phải là gánh nặng nữa, lại có thể kiếm được chút tiền sao? Có gì ghê gớm chứ? Làm một thợ may xem cô ta đắc ý kìa, con gái nhà tôi không gả đi được nữa hay sao!"
Thím Tạ Đào cười nói:"Đi hỏi một chút lại không rớt miếng thịt nào, nhỡ đâu trong lòng Nguyễn Trường Sinh cũng có Đào T.ử nhà chúng ta, đây chẳng phải là đều vui vẻ sao? Chúng ta đắc tội với chị ba cậu ta, lời âm dương quái khí của chị ba cậu ta có thể tin sao?"
Mẹ Tạ Đào nhìn thím Tạ Đào không nói chuyện nữa, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
Thím Tạ Đào tiếp tục nói:"Chị dâu cả chị suy nghĩ kỹ xem, ngoài Nguyễn Thúy Chi làm thợ may có thể kiếm tiền cho gia đình, có thể chăm sóc đến người em trai Nguyễn Trường Sinh này, tuy Nguyễn Trường Sinh không trông cậy được vào tiểu thợ may hàng vãn bối, nhưng tiểu thợ may lại có gia sản lão thợ may để lại cho con bé. Tiểu thợ may sớm muộn gì cũng phải lấy chồng đi a, nói không chừng còn phải đến chỗ bố mẹ con bé đấy, vậy thì càng xa rồi, về cơ bản liền tương đương với không về nữa. Chị nói xem nhà cửa sân viện lớn như vậy, cuối cùng sẽ rơi vào tay ai? Bất kể con bé là cho ông bà nội con bé, hay là cho Nguyễn Thúy Chi, vậy quy cho cùng chẳng phải đều là cho Nguyễn Trường Sinh sao? Nhà cậu ta lão nhị chia nhà rồi, muốn tranh cũng không tranh được."
Mẹ Tạ Đào nhìn vào mắt thím Tạ Đào, từ từ chìm vào trầm tư.
Thái độ của mẹ Tạ Đào nới lỏng, nhưng vẫn cảm thấy mất mặt, nghĩ nghĩ liền lại nói:"Hay là tìm một bà mối qua đó hỏi xem sao? Thành hay là chưa thành, có đối tượng hay không có đối tượng, bà mối hỏi một cái là rõ ràng."
Nhắc đến bà mối trong lòng Tạ Đào nghẹn ứ, cô ta nhìn mẹ Tạ Đào nói:"Bảo bà mối chạy qua chạy lại truyền lời ở giữa, nói không chừng lại truyền ra sai sót gì. Tự con đi hỏi anh ấy, là rõ ràng nhất trực tiếp nhất."
Mẹ Tạ Đào nhìn khuôn mặt Tạ Đào, lại im lặng một lát.
Sau đó bà thở phào nói:"Vậy con liền đi tìm cậu ta hỏi xem sao."
Nhỡ đâu trong lòng Nguyễn Trường Sinh quả thực có Tạ Đào nhà bà, lại vì Tạ Đào nhà bà luôn không tìm bà mối nói đối tượng nữa, không hỏi rõ ràng không tranh thủ một chút, vậy chẳng phải là thật sự bỏ lỡ sao?
Nếu thật sự còn có thể thành, gả đi có ngày tháng tốt đẹp để sống, chủ động cũng không sao.
Trong lòng Tạ Đào cũng ôm một tia hy vọng này, buổi tối lúc nằm trên giường ngủ, âm thầm cầu nguyện Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khê là ôm hận trong lòng nói hươu nói vượn, cầu nguyện Nguyễn Trường Sinh vẫn chưa có đối tượng, càng cầu nguyện anh vẫn còn nhớ thương mình.
Chỉ cần anh vẫn bằng lòng, lần này cô ta cái điều kiện gì cũng không nhắc đến nữa.
Vì có tâm sự, cô ta đêm nay ngủ không ngon, ngày hôm sau rất sớm đã tỉnh dậy rời giường rồi.
Nhưng sau khi rời giường cô ta không vội vàng hoảng hốt lập tức đi thôn Phượng Nhãn, trong lòng cô ta tính toán thời gian, nghĩ phải đến vào lúc nghỉ trưa mới tốt, lúc đó Nguyễn Trường Sinh chắc là ở nhà.
Đi sớm thì anh chắc là đang làm việc, đến công trường tìm anh thực sự không tiện, bao nhiêu người nhìn như vậy.
Vì thời gian đủ, cô ta ở nhà nghiêm túc dọn dẹp non nửa ngày.
Cô ta tìm ra bộ quần áo đẹp bình thường đi thăm họ hàng mới nỡ mặc mặc lên, chải b.í.m tóc gọn gàng ngăn nắp, ngay cả ngọn tóc cũng chải không cẩu thả chút nào, còn dùng que diêm đã đốt tô lông mày, dùng giấy đỏ mím mím môi.
Thu dọn xong cô ta cầm theo chút đồ ăn xuất phát từ nhà, tâm trạng vừa thấp thỏm vừa nhảy nhót đi về phía thôn Phượng Nhãn. Vừa đi cô ta vừa hít thở sâu lẩm bẩm trong lòng, hy vọng mình chuyến này sẽ không chạy uổng công.
Trước kia lúc tiếp xúc với Nguyễn Trường Sinh, đều là Nguyễn Trường Sinh đến đại đội Xích Vũ tìm cô ta, cô ta chưa từng đến đại đội Phượng Nhãn tìm Nguyễn Trường Sinh. Lần này đổi lại cô ta đích thân đến đại đội Phượng Nhãn, còn mang theo đồ, Nguyễn Trường Sinh chắc là sẽ bị cô ta làm cho cảm động nhỉ.
Tạ Đào lau mồ hôi đến đại đội Phượng Nhãn, vừa hay là lúc các nhà vừa ăn xong bữa trưa.
Sau khi vào thôn cô ta thấy dưới gốc cây to cành lá như ô có hai bà lão đang hóng mát, liền đi qua rất lễ phép khách sáo hỏi một câu:"Bà ơi, làm phiền cho cháu hỏi một chút, nhà Nguyễn Chí Cao đi thế nào ạ?"
Bà lão nghe vậy quay người chỉ một cái,"Cháu đi về phía bên kia."
Tạ Đào nói tiếng cảm ơn xách đồ định đi, vừa đi được hai bước lại quay lại rồi.
Cô ta mím mím môi, đứng hơi do dự một lúc, nhìn hai bà lão lại mở miệng hỏi:"Bà ơi, có thể nghe ngóng với hai bà một chút không, con trai út của Nguyễn Chí Cao là Nguyễn Trường Sinh, cậu ấy đã nói được đối tượng chưa ạ?"
Bà lão nói:"Không nghe nói, chắc là chưa đâu, trong nhà không tìm bà mối."
Mắt Tạ Đào hơi sáng lên, lại hỏi:"Vậy cậu ấy tự mình yêu đương rồi sao?"
Bà lão:"Vậy thì càng chưa nghe nói rồi."
Trong lòng Tạ Đào sảng khoái, hít một hơi thật sâu, lại nói tiếng cảm ơn với hai bà lão, liền đi về phía họ chỉ.
Sắp đến nhà Nguyễn Trường Sinh, có một đứa trẻ dẫn đường cho cô ta.
Dẫn đến trước cửa nhà Nguyễn Trường Sinh, đứa trẻ đó thò đầu vào trong gọi:"Tiểu Ngũ Tử, có người tìm chú!"
Nguyễn Trường Sinh nghe tiếng từ trong nhà đi ra, trước tiên không quan tâm là ai đến tìm anh, mà là đưa tay giáng cho đứa trẻ đó một cái tát lên đầu, đùa giỡn nói đứa trẻ đó,"Không lớn không nhỏ, gọi ai là Tiểu Ngũ T.ử hả?"
Đứa trẻ xoa xoa đầu, đưa tay chỉ ra phía sau:"Có một chị gái đến tìm chú."
Tạ Đào hôm nay ăn mặc rất thanh tân xinh đẹp, áo trắng hoa nhí sạch sẽ, mày mắt ngậm cười nhìn anh. Một lát sau cô ta đi lên, đưa túi vải trong tay đến trước mặt Nguyễn Trường Sinh, cười nói:"Mang chút đồ cho người nhà."
Nguyễn Trường Sinh một trán đầy dấu hỏi, nghi hoặc nhìn Tạ Đào, không đưa tay ra nhận.