Phùng Tú Anh quay đầu gọi hai cô bé hai lần, hai cô bé đều lên tiếng đáp lại nhưng không bước lên theo, Phùng Tú Anh cũng không gọi nữa.
Ra khỏi ranh giới thôn Phượng Nhãn, xung quanh đường viền núi non nhấp nhô uốn lượn, không thấy thôn xóm.
Nguyễn Hồng Binh nằm trên lưng Nguyễn Trường Phú, không có việc gì làm liền nhìn đông nhìn tây. Rồi cậu bé nhìn thấy trên núi có một người nhỏ bé, hình như vẫn luôn đi theo họ. Cậu bé cảm thấy tò mò, liền nhìn thêm một lúc.
Xác định được người nhỏ bé đó chính là đang đi theo họ, cậu bé lên tiếng nói:"Bố ơi, chỗ kia có một người, vẫn luôn đi theo chúng ta."
Họ cũng không quen biết, tự nhiên không quan tâm nhiều, quay đầu lại tiếp tục đi về phía trước.
Nhưng hành động của họ khiến Nguyễn Khê hơi nghi hoặc, cô liền nhìn theo hướng họ nhìn quay đầu lại xem một cái.
Vừa nhìn qua liền thấy, Lăng Hào đang đi theo từ xa phía sau, hơn nữa là vẫn luôn đi theo trên sườn núi.
Nguyễn Khiết cũng nhìn thấy, chỉ nói:"Chị, là Lăng Hào."
Nguyễn Khê đứng tại chỗ khựng lại một lúc, đưa tay đưa túi hành lý cho Nguyễn Khiết, bảo cô bé đợi cô một lát, tự mình vội vàng xuống đường núi lên sườn núi, chạy về phía Lăng Hào. Bởi vì là dốc nghiêng đi lên, nên chạy rất chậm.
Lăng Hào vẫn luôn giằng co giữa việc muốn để cô phát hiện và không muốn để cô phát hiện, nhưng thấy cô chạy về phía mình rồi, liền cũng không giằng co nữa, trực tiếp sải bước chạy về phía Nguyễn Khê, cậu xuống dốc, chạy nhanh như gió.
Hai người chạy đến trước mặt nhau, Nguyễn Khê thở hổn hển gọi cậu:"Tể Tể..."
Lăng Hào nhìn cô nói:"Tôi muốn tiễn chị thêm một đoạn..."
Nguyễn Khê cố nhịn không để hốc mắt mình ướt, cười nói:"Hôm qua không phải đã tạm biệt rồi sao."
Lăng Hào bỗng đưa tay lên cổ mình, tháo từ trên cổ xuống một chiếc đồng hồ quả quýt. Cậu đưa chiếc đồng hồ quả quýt vào tay Nguyễn Khê, nói với cô:"Đây là quà ông ngoại tặng tôi lúc tôi năm tuổi, tôi lén lút mang theo, tôi tặng nó cho chị, chị..."
Những lời tiếp theo cậu không biết nói thế nào nữa, giọng nói nghẹn ngào.
Nguyễn Khê nhìn chiếc đồng hồ quả quýt trong tay, chỉ thấy mặt sau khắc một chữ "Hào", cậu đại khái là muốn cô nhớ đến cậu.
Cô cố nhịn cảm giác cay xè trong khoang mũi, vẫn mỉm cười nói:"Được, vậy tôi sẽ nhận."
Nói xong cô hít nhẹ mũi một cái, không để ý cười rơi khỏi khóe miệng:"Tể Tể cậu cũng đừng sốt ruột, cậu tin tôi đi, cậu và bố mẹ cậu rất nhanh sẽ có thể trở về thành phố, nhẫn nhịn thêm một chút nữa."
Lăng Hào tự nhiên cảm thấy Nguyễn Khê chỉ đang an ủi cậu.
Cậu cũng bắt mình phải cười, nhưng sự ẩm ướt trong mắt cậu đã không giấu được nữa, cậu run rẩy giọng nói:"Khê Khê, tôi sẽ viết thư cho chị, mỗi tháng tôi đều sẽ viết thư cho chị."
Nguyễn Khê không nhìn nổi cậu như vậy, lập tức cúi đầu c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Cô không muốn cùng cậu ôm nhau khóc rống ở đây, cô nuốt nước mắt xuống, rồi lại ngẩng đầu lên cười nói:"Được, vậy chúng ta mỗi tháng liên lạc một lần, cậu phải ngoan ngoãn, nhưng cũng đừng ngoan quá..."
Cô cũng không biết mình đang nói gì nữa, lại cúi đầu hoãn lại cảm xúc một lát, rồi ngẩng đầu lên nói:"Tể Tể, tôi đi đây, cậu phải chăm sóc tốt cho bản thân."
Nói xong cô không do dự thêm nữa, quay người đón gió liền chạy xuống dốc.
Gió núi lướt qua khuôn mặt, thổi tung những sợi tóc mai lòa xòa, thổi khô những giọt nước mắt rỉ ra từ khóe mắt.
Tể Tể, tạm biệt.
Lúc Nguyễn Khê chạy lên sườn núi, Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh đã dừng lại ở phía trước.
Nguyễn Trường Phú đặt Nguyễn Hồng Binh xuống đứng nghỉ ngơi một lát, nheo mắt nhìn về phía Lăng Hào trên sườn núi, thuận miệng hỏi một câu:"Đó là ai vậy?"
Phùng Tú Anh làm sao mà biết được, tiếp lời:"Chắc là bạn tốt kết giao được."
Nguyễn Trường Phú đứng đợi một lúc, lại nói:"Để ở nông thôn thời gian quá lâu, với chúng ta nửa điểm tình cảm cũng không có, đối với chúng ta còn không bằng một thằng bé trong thôn, bà xem cái vẻ bịn rịn không nỡ rời kìa."
Phùng Tú Anh nói:"Đã lớn thế này rồi, e là cũng không thân thiết nổi nữa."
Nguyễn Trường Phú hít một hơi:"Cũng không mong con bé còn có thể thân thiết với chúng ta, có thể không oán hận chúng ta là tốt lắm rồi. Từ lúc về gặp mặt đến giờ, con bé ngay cả nửa câu cũng không chịu nói nhiều với chúng ta, bố mẹ cũng không gọi."
Phùng Tú Anh:"Thôi bỏ đi, chỉ cần không làm ầm ĩ là tốt lắm rồi."
Cách một đoạn, Nguyễn Khiết cũng đứng trên đường núi đợi Nguyễn Khê.
Thấy Nguyễn Khê chạy đến trước mặt, cô bé lại liếc nhìn Lăng Hào, nhỏ giọng nói:"Cậu ấy chắc là buồn lắm nhỉ?"
Cậu ấy cùng bố mẹ đến thôn Phượng Nhãn bao nhiêu năm nay, chỉ kết giao được mỗi một người bạn là Nguyễn Khê. Cậu ấy đối mặt với tất cả những người khác lời nói đều rất ít, gần như là không nói chuyện, càng không thích cười, chỉ khi đối mặt với Nguyễn Khê mới có thể thư giãn vui vẻ như một đứa trẻ.
Bây giờ Nguyễn Khê đi rồi, cậu ấy lại chỉ còn một mình.
Mỗi ngày một mình lên núi chăn lợn chăn dê, mặt trời lặn lại một mình lùa lợn về nhà.
Chỉ cần nghĩ một chút, đã cảm thấy rất buồn rồi.
Nguyễn Khê nhận lấy túi hành lý trong tay cô bé, không tiếp lời này, tránh để cảm xúc dâng trào không thu dọn được.
Thời đại này giao thông và thông tin liên lạc thực sự không phát triển, xe ngựa chậm chạp, vì quản lý nghiêm ngặt nên dân số di chuyển cũng khó khăn, có rất nhiều người cả đời chỉ bầu bạn với một người, cũng có rất nhiều người, quay lưng đi là cả một đời.
Chia ly khó nhịn, nhưng cũng chỉ có thể nhịn mà thôi.
Nguyễn Khê sụt sịt mũi, gọi Nguyễn Khiết:"Đi thôi."
Cô và Nguyễn Khiết đi dọc theo đường núi tiếp tục tiến về phía trước, lần này Lăng Hào không đi theo nữa. Cậu cứ đứng trên sườn núi, nhìn Nguyễn Khê trên đường núi càng đi càng xa, bóng dáng từng chút từng chút nhỏ lại, biến mất không thấy trong tầm mắt.
Đồng thời trong cuộc sống của cậu, biến mất không thấy.
Tất cả phong cảnh giữa núi rừng, cũng hoàn toàn mất đi màu sắc.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đi theo Nguyễn Trường Phú hai ngày đường núi, đến trấn thì ở lại nhà khách một đêm. Vì rất buồn ngủ rất mệt, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vào phòng rửa mặt qua loa liền đi ngủ, ngay cả nói chuyện cũng không nói được mấy câu.
Hôm sau dậy đến nhà ăn quốc doanh ăn bữa sáng, trên huyện có xe đến đón, lại ngồi xe lên huyện.