Nguyễn Khiết nghĩ nghĩ:"Bác cả bác gái cả..."

Nguyễn Khê hắng giọng rất nhỏ:"Đừng trông cậy, không trông cậy được đâu..."

Nguyễn Khiết mím mím môi, nhìn về phía sau một cái, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Tàu hỏa kéo còi, đến ga dừng lại.

Nguyễn Khiết bị Nguyễn Khê gọi dậy, hai người lấy hành lý đi theo Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh theo sau đám đông xuống tàu.

Nguyễn Khiết vẫn còn hơi ngái ngủ, bám sát bên cạnh Nguyễn Khê hỏi:"Đến rồi ạ?"

Nguyễn Khê đưa tay lau lau khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé:"Ừ, đến rồi."

Nghe Nguyễn Khê nói vậy, Nguyễn Khiết vừa đi vừa quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhìn thấy sân ga bên ngoài tốt hơn sân ga huyện thành rất nhiều, cô bé lại bắt đầu không nhịn được căng thẳng, ngay cả hô hấp cũng theo bản năng nén c.h.ặ.t lại.

Ngồi tàu hỏa hai ngày rưỡi, sự mệt mỏi khiến cô bé tạm thời quên đi sự căng thẳng, nhưng bây giờ vừa nghĩ đến việc mình đã đến thành phố rồi, hơn nữa sắp đến nhà bác cả, gặp mấy đứa em họ, cô bé lại bắt đầu rồi.

Nguyễn Khê tự nhiên vẫn không có nửa điểm gò bó căng thẳng, cô chỉ cảm thấy rất đau khổ.

Xuống ga tàu hỏa đến sân ga, cô dừng lại hít sâu vài hơi, thổi đến mức phồng cả má.

Cô không thích ngồi xe, đối với cô mà nói, ngồi tàu hỏa hai ba ngày còn đau khổ hơn cả leo núi hai ba ngày.

Khó khăn lắm mới nhịn được đến lúc xuống xe, tự nhiên phải thở dốc vài hơi cho t.ử tế.

Nguyễn Khê lắc lắc đầu, xách hành lý đi về phía trước.

Bây giờ là lúc chạng vạng tối, ánh tà dương chiếu xuống sân ga, kéo dài bóng dáng của tất cả mọi người.

Nguyễn Trường Phú bế Nguyễn Hồng Binh đi phía trước, Phùng Tú Anh thì xách hành lý dẫn Nguyễn Khê Nguyễn Khiết đi theo phía sau.

Sợ Nguyễn Khê Nguyễn Khiết mới vào thành phố phạm hồ đồ đi lạc, bà ta liền đi lùi lại phía sau một chút.

Theo dòng người ra khỏi ga tàu hỏa, vẫn có xe Jeep đến đón.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết theo Nguyễn Trường Phú Phùng Tú Anh lên xe, ngồi xuống xong lại hít sâu vài hơi.

Phùng Tú Anh thấy cô có vẻ rất khó chịu, liền nói:"Sắp đến rồi."

Nguyễn Khê nghe câu này thì không có cảm giác gì lớn lắm, Nguyễn Khiết lại bất giác kéo căng thần kinh thêm một chút.

Cô bé ngồi trên xe vẫn ôm c.h.ặ.t cánh tay Nguyễn Khê, quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe, nín thở nhìn thành phố lớn mà cô bé chỉ từng nghe người khác nói đếnbên đường có nhà lầu trên đường người đi lại và xe đạp tấp nập.

Thỉnh thoảng, còn có thể nhìn thấy một chiếc ô tô.

Gò bó căng thẳng tự nhiên sẽ không nói nên lời, Nguyễn Khiết lặng lẽ nhìn mọi thứ ngoài cửa sổ xe, rồi lúc đang nhìn say sưa nhập tâm, xe đột nhiên dừng lại, đồng thời nghe thấy Nguyễn Trường Phú nói một câu:"Đến rồi."

Cô bé giật mình hoàn hồn, lại thấy Nguyễn Trường Phú nói với Phùng Tú Anh:"Cơ quan anh có việc gấp không xuống đâu, em đưa chúng nó vào sắp xếp cho t.ử tế, bữa tối cũng không cần đợi anh về ăn, chưa chắc đã về được."

Phùng Tú Anh đã sớm quen với sự bận rộn của Nguyễn Trường Phú, đáp lời:"Anh cứ yên tâm làm việc đi."

Nói xong bà ta mở cửa xe dẫn Nguyễn Khê Nguyễn Khiết và Nguyễn Hồng Binh xuống xe, ra cốp sau lấy túi hành lý xuống. Xách túi hành lý nhìn xe Jeep đi xa, bà ta quay đầu nói với Nguyễn Khê Nguyễn Khiết:"Chính là tòa nhà phía trước này."

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nhìn về phía tòa nhà nhỏ hai tầng phía trước, chỉ thấy Nguyễn Hồng Binh đã sải chân chạy tới đó rồi.

Cậu bé vừa chạy vừa hét:"Anh ba, anh năm, em về rồi đây!"

Hôm nay là Chủ nhật, trong nhà ngoại trừ hai đứa con trai không có nhà, ba đứa con gái còn lại đều có nhà.

Trong căn phòng hướng Nam phía Tây trên lầu, Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Nguyệt cùng đứng dậy, từ cửa sổ phòng nhìn xuống một cái. Nhìn xong quay người lại, Diệp Thu Văn nhìn Nguyễn Thu Dương đang nằm ườn trên giường đọc tiểu thuyết nói:"Chị hai của mấy đứa đến rồi, cùng xuống đi."

Nguyễn Thu Dương vẻ mặt không vui lắm, cầm sách lật người nói:"Em không đi."

Nguyễn Thu Dương nhỏ hơn Diệp Thu Văn và Nguyễn Khê bốn tuổi, trong nhà xếp thứ tư, Nguyễn Thu Nguyệt thì xếp thứ sáu. Lão tam là em trai ruột của Diệp Thu Văn là Diệp Phàm, lão ngũ là Nguyễn Hồng Quân, lão thất thì là Nguyễn Hồng Binh.

Diệp Thu Văn thấy Nguyễn Thu Dương như vậy, tiến lên vỗ cô bé một cái:"Nhanh lên đi, dù sao cũng là chị ruột của em."

Nguyễn Thu Dương vẫn nằm ườn trên giường không nhúc nhích:"Dù sao em cũng không muốn đi."

Diệp Thu Văn đương nhiên biết cô bé đang giận dỗi chuyện gì, vốn dĩ trên lầu có ba gian phòng, ba chị em họ mỗi người ngủ một phòng, Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh phải về quê đón Nguyễn Khê, lúc đó đã nói rõ là để Nguyễn Khê ở chung với lão lục Nguyễn Thu Nguyệt.

Ai ngờ hai ngày trước Nguyễn Trường Phú gọi điện thoại từ ga tàu hỏa về, nói là không chỉ có Nguyễn Khê đến, mà còn có thêm một người là Nguyễn Khiết, bảo họ thu dọn một chút, dọn ra một căn phòng, để Nguyễn Khê Nguyễn Khiết ở.

Trước đây lúc nhà cửa còn chưa rộng rãi, Nguyễn Thu Dương vẫn luôn ở chung phòng với Nguyễn Thu Nguyệt, cô bé từ lâu đã muốn giống như chị cả Diệp Thu Văn, có thể sở hữu một căn phòng của riêng mình, sở hữu không gian riêng tư của mình.

Hồi trước Tết cuối cùng cũng thực hiện được nguyện vọng này, kết quả mới ở được mấy tháng chứ, cô bé lại phải chen chúc một phòng với Nguyễn Thu Nguyệt rồi!

Cô bé thực sự không nghĩ ra, đón một Nguyễn Khê thì thôi đi, sao còn tiện thể đón thêm một bà chị họ đến nữa!

Diệp Thu Văn thấy cô bé không nhúc nhích, lại hỏi một lần nữa:"Em không xuống thì chị đi đấy nhé."

Nguyễn Thu Dương cầm sách tiếp tục nằm ườn trên giường không nhúc nhích.

Diệp Thu Văn liền không gọi cô bé nữa, dẫn Nguyễn Thu Nguyệt xuống lầu.

Xuống đến lầu vừa hay nhìn thấy Nguyễn Hồng Binh chạy ra ngoài, mà Phùng Tú Anh dẫn Nguyễn Khê Nguyễn Khiết đang đi vào, thế là cô ta vội vàng tiến lên giúp nhận hành lý, cười nói với Nguyễn Khê Nguyễn Khiết:"Tiểu Khê Tiểu Khiết, hai em đi đường chắc mệt lắm rồi, mau ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi."

Nói rồi cô ta lại gọi Nguyễn Thu Nguyệt:"Thu Nguyệt, em đi rót hai cốc nước đi."

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chưa kịp nói gì, Phùng Tú Anh tiếp lời cô ta nói:"Thực sự là mệt c.h.ế.t đi được, mười mấy ngày không phải ngồi xe thì là đi bộ, cả cái khung xương của mẹ sắp rã ra rồi, về một chuyến thực sự không dễ dàng gì."

Chương 133 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia