Nguyễn Trường Phú lại nhẹ nhàng hít một hơi:"Tạm thời cứ mặc kệ con bé đi, chúng ta chưa từng nuôi con bé, không tiện trực tiếp dạy dỗ, nắm không tốt chừng mực con bé lại phải làm ầm ĩ. Đã tính tình con bé không tốt, vậy thì nói với Thu Văn Thu Dương và Thu Nguyệt, bảo chúng nó nhường con bé một chút, đừng có không có việc gì đi trêu chọc con bé. Tôi đón người lên đây, không phải để chúng nó ngày nào cũng đ.á.n.h nhau."
Phùng Tú Anh liếc nhìn Nguyễn Trường Phú:"Thu Văn và Thu Nguyệt thì không có gì, Thu Văn làm người rộng lượng sẽ không tính toán với Tiểu Khê, con bé là người thấu tình đạt lý nhất. Thu Nguyệt tâm tư ít. Chỉ có Thu Dương, là đối đầu gay gắt với con bé."
Nguyễn Trường Phú suy nghĩ một chút nói:"Vậy thì để Thu Văn quản Thu Dương."
Phùng Tú Anh gật đầu:"Chỉ đành như vậy thôi."
Phùng Tú Anh vừa làm xong cơm, Nguyễn Thu Nguyệt ngửi thấy mùi liền xuất hiện ở cửa bếp. Cô bé là người mũi thính nhất nhà, chỉ cần là giờ ăn cơm hoặc có đồ ăn ngon, phần lớn thời gian cô bé đều là người đầu tiên xuất hiện.
Nhưng người đầu tiên xuất hiện không phải là người đầu tiên được ăn, mà là phải chạy việc vặt.
Phùng Tú Anh gọi cô bé:"Đi tìm anh ba anh năm và Hồng Binh của con về ăn cơm."
Vừa nãy Nguyễn Hồng Binh về nhà không tìm thấy Diệp Phàm và Nguyễn Hồng Quân, liền lại tự mình chạy ra ngoài rồi, tám phần mười là đang mải chơi ở đâu đó, đến giờ vẫn chưa biết đường về. Con trai chính là nghịch ngợm hơn một chút, có thời gian là ra ngoài chơi điên cuồng, căn bản sẽ không ở nhà.
Nguyễn Thu Nguyệt quen với việc chạy việc vặt làm việc cho người khác, nghe vậy liền đi.
Diệp Phàm, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh đều không ra khỏi đại viện, rất nhanh đã bị Nguyễn Thu Nguyệt tìm thấy gọi về.
Lúc Nguyễn Thu Nguyệt theo Diệp Phàm Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh về nhà vào phòng, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết hai người vừa hay từ trên lầu đi xuống. Mấy người chạm mặt nhau bên ngoài phòng ăn, Diệp Phàm Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Khê Nguyễn Khiết đều nhìn nhau.
Nguyễn Khê chưa từng gặp Diệp Phàm và Nguyễn Hồng Quân, nhưng từ tuổi tác có thể phân biệt được.
Diệp Phàm bây giờ mười bốn tuổi, là dáng vẻ thiếu niên, trên người mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, bất kể là tướng mạo khí chất hay cách ăn mặc trang điểm, trên dưới toàn thân chỉ có hai chữ sạch sẽ.
Còn Nguyễn Hồng Quân chỉ mới mười một tuổi, vẫn chưa thoát khỏi dáng vẻ trẻ con, nhưng cậu bé cao không kém Diệp Phàm là bao.
Cậu bé mặc một bộ quân phục cũ, quần áo mặc trên người có vẻ rộng thùng thình, tay áo và ống quần đều xắn lên. Cậu bé còn không cài cúc áo phanh ra không mặc cho t.ử tế, mũ quân đội cũng đội lệch trên đầu, quần áo có chỉnh tề đến mấy cũng bị cậu bé mặc thành ra không ra hình thù gì.
Trong tay cậu bé còn cầm một khẩu s.ú.n.g lục bằng gỗ, đi đến đâu là "pằng pằng pằng" vài cái.
Lúc pằng đến người Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, cậu bé "ồ" một tiếng, giống như một tên ngốc vậy, mở miệng liền nói:"Ai cũng không được nói, để em đoán xem nào, hai vị này chắc chắn chính là chị hai và chị họ của em rồi!"
Nguyễn Thu Nguyệt ở bên cạnh nói:"Vậy anh đoán xem, ai là chị hai ai là chị họ."
Nguyễn Hồng Quân cầm s.ú.n.g lục bằng gỗ, đi vòng quanh Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết một vòng, đ.á.n.h giá hai cô từ trên xuống dưới một lượt, rồi dừng lại cầm s.ú.n.g chỉ vào người Nguyễn Khê:"Chị, chính là chị hai của em! Đúng không?"
Nguyễn Hồng Quân bị véo đến mức khuôn mặt méo xệch, trong miệng liên tục lẩm bẩm:"Bố bố bố bố bố... đau đau đau đau đau... nhẹ chút nhẹ chút nhẹ chút... ôi ôi ôi ôi ôi..."
Nguyễn Khiết thực sự không nhịn được, cúi mày cười một cái.
Nguyễn Thu Nguyệt tiến lên nói với Nguyễn Khê Nguyễn Khiết:"Hai chị đừng để ý đến anh ấy, anh ấy chính là một tên ngốc."
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vẫn chưa mở miệng, Diệp Phàm lại tiến lên chào hỏi hai cô:"Chào hai chị, em là Diệp Phàm."
Nguyễn Khê đáp lại đơn giản và khách sáo:"Chào em, Nguyễn Khê."
Nguyễn Khiết hùa theo nói:"Chị là Nguyễn Khiết."
Diệp Phàm vô cùng khách sáo lễ phép nói:"Cùng vào ăn cơm đi ạ."
Cậu bé vừa dứt lời, lại nghe thấy tiếng Diệp Thu Văn:"Đều nhanh lên vào ăn cơm nào."
Nguyễn Khê Nguyễn Khiết theo Diệp Phàm Nguyễn Thu Nguyệt vào trong phòng ăn, vào trong chỉ thấy Nguyễn Hồng Quân đã bỏ mũ quân đội xuống, áo khoác quân phục trên người cũng cởi ra, nửa thân trên chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ trắng.
Nguyễn Trường Phú quét mắt nhìn tất cả mọi người trong phòng, lên tiếng hỏi:"Đều quen biết nhau hết chưa? Có cần giới thiệu lại một chút không?"
Những người khác không lên tiếng, Nguyễn Hồng Quân nói:"Giới thiệu một chút đi ạ, con vẫn chưa quen mà."
Cậu bé nói chuyện có phong thái của lãnh đạo, Nguyễn Trường Phú nghe vậy liền sầm mặt với cậu bé:"Mày nói chuyện cho t.ử tế cho ông!"
Nguyễn Hồng Quân lại bị dọa cho giật mình, quả quyết trốn ra sau lưng Diệp Phàm.
Nguyễn Trường Phú trừng mắt nhìn cậu bé:"Ra đây! Tự mình giới thiệu!"
Nguyễn Hồng Quân lúc này mới quả quyết nhảy ra, nói với Nguyễn Khê Nguyễn Khiết:"Em là Nguyễn Hồng Quân, người đàn ông lợi hại nhất nhà!"
Nguyễn Trường Phú lại trừng mắt nhìn cậu bé một cái, cậu bé lập tức thu lại nụ cười trên mặt.
Nguyễn Khê vẫn là dáng vẻ vững vàng bình tĩnh đó, lên tiếng khách sáo nói:"Chị là Nguyễn Khê."
Nguyễn Hồng Quân vô cùng đắc ý:"Chị quả nhiên là chị hai của em!"
Nói rồi cậu bé lại nhìn sang Nguyễn Khiết:"Vậy chị chính là chị họ của em rồi."
Bây giờ coi như là đã quen biết hết rồi, cả nhà tự nhiên cũng ngồi xuống ăn cơm.
Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương ngồi cùng nhau, hốc mắt hai người vẫn còn hơi đỏ, chưa hoàn toàn tan đi.
Nguyễn Hồng Quân lại chú ý đến chi tiết, nhìn Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương nói:"Chị cả chị tư, hai người sao vậy? Mắt đỏ hoe thế kia, không phải là ở nhà đ.á.n.h nhau đấy chứ? Có phải là túm tóc rồi không? Có cào mặt không?"
Nguyễn Trường Phú chê Nguyễn Hồng Quân nói nhiều quá ồn ào, lại liếc nhìn cậu bé một cái.
Nguyễn Hồng Quân hơi thu liễm một chút, lẩm bẩm nói:"Sao ngay cả nói chuyện cũng không cho người ta nói..."
Những đứa trẻ khác trên bàn đều biết điều, không ai tiếp lời này, Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh tự nhiên cũng không nhắc đến.