Nguyễn Thu Nguyệt nghe xong gật đầu:"Chị cả, em cảm thấy chị nói đúng."

Nguyễn Khê nghe thấy cô bé gọi chị cả thì không nhịn được cười, lại hỏi cô bé:"Vậy thái độ của em đối với bố mẹ em là gì?"

Nguyễn Thu Nguyệt quả nhiên nhìn thoáng:"Không có thái độ gì cả, dù sao họ cũng không thích em, em có thể có thái độ gì với họ chứ? Lại nói thêm một câu làm chị đau lòng nhé, so với chị em còn tốt hơn nhiều, chị chắc là hận họ lắm nhỉ?"

Nguyễn Khê thở dài một hơi:"Chị cũng giống em, chị cũng chẳng sao cả. Họ nhiều con như vậy, thêm chị một đứa bớt chị một đứa đều chẳng sao cả, hơn nữa họ chắc chắn không trông cậy gì vào chị, chị tốn công sức hận họ làm gì?"

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn Nguyễn Khê cười một cái:"Vậy thì đúng rồi, thảo nào em có duyên với chị, hóa ra chúng ta là đồng bệnh tương lân!"

Ba người vừa nói chuyện phiếm vừa đi dạo một vòng trong đại viện rồi cũng về nhà.

Về đến nhà lần lượt đi rửa mặt, rồi trở về phòng của mình nằm xuống ngủ.

Khóa trái cửa phòng nằm trên giường, Nguyễn Khê nói với Nguyễn Khiết:"Thấy chưa, cho dù là nuôi bên cạnh, cũng chưa chắc đã sống hạnh phúc, đáng bị phớt lờ thì vẫn sẽ bị phớt lờ. Em nghĩ xem, mấy đứa bên cạnh này đã chăm lo không xuể rồi, họ làm sao còn chia tâm trí cho chị ở nông thôn chứ? Chị cảm thấy Nguyễn Thu Nguyệt còn không bằng chị ấy chứ, chị ít ra còn có ông bà nội thương, còn có chú năm bảo vệ, còn có đứa em gái là em, Nguyễn Thu Nguyệt có gì?"

Bị phớt lờ thì cũng thôi đi, lại còn phải bị Nguyễn Thu Dương bắt nạt.

Nguyễn Khiết thở dài một hơi:"Nói như vậy hình như cũng đúng."

Nguyễn Khê:"Biết đủ thì luôn vui vẻ."

Trong căn phòng phía bắc, giữa màn đêm tĩnh mịch, Nguyễn Thu Dương và Nguyễn Thu Nguyệt nằm song song trên giường ngủ.

Lúc đầu hai người bình an vô sự, không ai để ý đến ai, nằm xuống xong quay lưng vào nhau, đều coi đối phương như không khí.

Rồi nằm nghiêng ngủ được một lúc, Nguyễn Thu Dương bỗng nằm ngửa dang tay dang chân hình chữ đại, vung tay vung chân cố ý chạm vào Nguyễn Thu Nguyệt.

Nguyễn Thu Nguyệt không muốn chạm vào cô bé, liền nhích người nhường ra ngoài một chút. Kết quả cô bé vừa nhường ra, Nguyễn Thu Dương cũng nhích người, lại chen đến bên cạnh cô bé. Cứ chen như vậy vài lần, trực tiếp ép Nguyễn Thu Nguyệt ra sát mép giường.

Nguyễn Thu Nguyệt hít một hơi nhịn một lúc, thực sự không nhịn được nữa, bỗng duỗi chân đạp Nguyễn Thu Dương một cái.

Nguyễn Thu Dương không kịp phòng bị bị cô bé đạp cho "ái chà" một tiếng kêu lên, mắng cô bé:"Con ranh c.h.ế.t tiệt mày muốn c.h.ế.t à! Lớn gan rồi phải không!"

Nguyễn Thu Nguyệt nhịn cục tức hỏi cô bé:"Rốt cuộc chị muốn ngủ chỗ rộng bao nhiêu?"

Nguyễn Thu Dương lại cố ý chen về phía cô bé một chút, trực tiếp ép Nguyễn Thu Nguyệt đến mức nửa người lơ lửng trên không.

Cô bé nói:"Tôi muốn ngủ chỗ rộng bao nhiêu thì ngủ chỗ rộng bấy nhiêu, mày không phải vừa nhận một bà chị cả nhà quê sao, không vui thì mày đi ngủ chỗ chị ta đi, mày đừng ngủ với tao nữa. Phòng của chị ta hướng nắng, ngủ thoải mái hơn."

Hôm nay cô bé bị Nguyễn Khê bắt nạt, Nguyễn Thu Nguyệt không ít lần hả hê trên nỗi đau của người khác!

Nguyễn Thu Nguyệt đã sắp bị cô bé ép xuống giường rồi, không có tâm trí nói nhảm với cô bé, thế là lại duỗi chân đạp cô bé một cái.

Nguyễn Thu Dương bị cô bé đạp cho lửa giận bốc lên ngùn ngụt, lần này phản cước đạp lại luôn.

Cô bé ra chân nặng Nguyễn Thu Nguyệt lại bị ép đến mức không có chỗ, trực tiếp bị cô bé đạp lăn xuống đất.

Một tiếng "rầm" vang lên, truyền đến phòng Nguyễn Khê ở cách vách.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đã chuẩn bị đi ngủ rồi, đúng lúc vừa mới thiu thiu ngủ, Nguyễn Khê bị âm thanh này làm cho giật mình chợt mở mắt ra, theo bản năng vểnh tai lên.

Nguyễn Khiết cũng vừa mới sắp ngủ thì bị giật mình tỉnh giấc, cô bé lần đầu tiên ngủ nhà lầu kiểu này vẫn chưa quen lắm, thế là căng thẳng ôm chầm lấy cánh tay Nguyễn Khê, hỏi cô:"Sao vậy? Là nhà sắp sập sao?"

Rồi cô bé vừa dứt lời, liền nghe thấy Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Thu Dương ở cách vách đ.á.n.h nhau rồi.

Nguyễn Khê nói:"Cách vách đ.á.n.h nhau rồi."

Nguyễn Khiết nghe âm thanh:"Nguyễn Thu Dương và Thu Nguyệt?"

Nguyễn Khê:"Chắc chắn là Thu Nguyệt hôm nay thân thiết với chúng ta, thấy Nguyễn Thu Dương bị bắt nạt khóc lại hả hê, Nguyễn Thu Dương cục tức kìm nén cả ngày nay không có chỗ phát tiết, nên nhân lúc không có người khác, trút lên người Thu Nguyệt. Cô ta bình thường đã thích bắt nạt Thu Nguyệt, không thể nào cùng cô bé yên ổn ngủ chung một giường được."

Cô vừa nói vừa kéo chăn mỏng ra khỏi giường, Nguyễn Khiết cũng vội vàng dậy đi theo sau cô.

Nguyễn Khê bước nhanh mở cửa phòng ra ngoài, đi đến phòng cách vách đưa tay mở cửa rồi bật đèn lên, chỉ thấy Nguyễn Thu Dương và Nguyễn Thu Nguyệt một người quỳ trên giường một người đứng trước giường, hai người đang túm tóc nhau.

Nguyễn Khê không do dự nhiều, tiến lên túm c.h.ặ.t lấy tóc Nguyễn Thu Dương, gọi cô bé:"Buông tay!"

Nguyễn Thu Dương "ái chà" một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, trong nháy mắt liền buông tay thả Nguyễn Thu Nguyệt ra.

Nguyễn Khê lười nói nhảm với cô bé, cô lớn hơn Nguyễn Thu Dương bốn tuổi, về vóc dáng và thể lực nắm thóp cô bé đó chẳng phải là dễ như trở bàn tay. Cô túm tóc Nguyễn Thu Dương không buông, kéo cô bé xuống giường rồi lôi ra ngoài.

Rồi cô trong tiếng la hét như quỷ khóc sói gào của Nguyễn Thu Dương lôi Nguyễn Thu Dương đến ngoài phòng Diệp Thu Văn. Đưa tay gõ hai cái vào cửa, đợi Diệp Thu Văn mở cửa phòng ra, cô trực tiếp nhét Nguyễn Thu Dương vào trong:"Bắt đầu từ hôm nay! Cô ta ngủ với cô!"

Diệp Thu Văn trong nháy mắt sửng sốt.

Trong cái nhà này vẫn chưa từng có ai sắp xếp cô ta như vậy.

Nguyễn Khê cũng không quan tâm cô ta có tâm trạng biểu cảm gì, nhìn cô ta tiếp tục nói:"Cô không phải là hiểu chuyện rộng lượng nhất, thấu tình đạt lý nhất sao? Không nhìn ra hai đứa nó không hợp nhau à? Cô cao quý thế sao? Cứ phải một mình ngủ một phòng? Ở chung với người khác là không ngủ được phải không? Vậy thì bắt đầu từ đêm nay đi mà thích nghi! Nếu không sau này cô kết hôn không chia phòng lại không nói rõ ràng!"

Nói xong cô vẫn không quan tâm Diệp Thu Văn có sắc mặt biểu cảm gì, quay người nháy mắt với Nguyễn Thu Nguyệt một cái, vội kéo Nguyễn Khiết về phòng mình. Vào phòng xong tiện tay khóa trái cửa lại, cùng Nguyễn Khiết đứng bên cửa không nhúc nhích.

Chương 141 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia