Nghe thấy câu này, Diệp Thu Văn ngước mắt nhìn Phùng Tú Anh một cái.
Thực ra cô ta không muốn, trước đây Nguyễn Thu Dương tuy điêu ngoa tùy hứng nói chuyện không cẩn thận, thỉnh thoảng bị Nguyễn Trường Phú mắng, nhưng đều là đối với người khác, đối với cô ta không gây ra ảnh hưởng gì, đều là giúp cô ta. Nhưng bây giờ, cô ta sâu sắc cảm thấy Nguyễn Thu Dương chính là một cái hố.
Nhưng Phùng Tú Anh đều đã nói như vậy rồi, nếu cô ta không đồng ý thì chính là để lại sự khó xử cho Phùng Tú Anh và Nguyễn Trường Phú, hơn nữa lời nói dối không thể ngủ chung phòng với người khác của cô ta đã bị vạch trần rồi, không đồng ý càng tỏ ra cô ta không hiểu chuyện và phẩm chất có vấn đề.
Thế là cô ta giữ vững nguyên tắc nói ít sai ít, gật gật đầu nói:"Vâng, được ạ."
Phùng Tú Anh cười cười:"Vẫn là Thu Văn biết thông cảm cho bố mẹ nhất."
Diệp Thu Văn cười gượng một cái:"Việc nên làm ạ."
Rồi cô ta vừa dứt lời, trong phòng ăn đột nhiên lại lóe vào một người.
Phùng Tú Anh & Diệp Thu Văn:"..."
Biểu cảm trên mặt Diệp Thu Văn hoàn toàn sụp đổ rồi.
Trước đây cô ta chỉ cảm thấy bốn đứa em trai em gái không cùng họ với cô ta trong nhà hay làm ầm ĩ, nhưng chúng đều có chừng mực, chưa bao giờ làm ầm ĩ lên đầu cô ta, cô ta cũng không cảm thấy có gì, bây giờ thực sự là tức đến mức ngứa cả chân răng!
Nhưng cô ta lại không thể phát tác, một khi phát tác, thì không còn là người chị cả dịu dàng tính tình tốt nữa.
Cô ta kìm nén không lên tiếng, Phùng Tú Anh nhìn Nguyễn Hồng Quân nói:"Con còn chưa ngủ? Muốn để bố con đến đập con phải không?"
Nguyễn Hồng Quân tiếp tục chỉ vào Diệp Thu Văn:"Con nhất định phải biết sự thật, nếu không đêm nay con không ngủ được."
Diệp Thu Văn:"..."
G.i.ế.c cô ta đi, sao lại có cái loại ngốc nghếch thế này chứ?!
Phùng Tú Anh đứng dậy liền đi ra ngoài:"Con đứng đây đợi, mẹ đi gọi bố con."
Nguyễn Hồng Quân thấy Phùng Tú Anh đứng dậy định đi, kéo giật bà ta lại, lập tức lại đổi giọng điệu nói:"Mẹ mẹ mẹ mẹ mẹ, đừng đừng đừng đừng đừng, con về ngủ ngay đây, chắc chắn ngủ được."
Kết quả lúc đi cậu bé lại dùng s.ú.n.g chỉ vào Diệp Thu Văn một cái:"Chị chắc chắn đã nói dối! Pằng~"
Diệp Thu Văn:"!!!"
Làm ơn trực tiếp b.ắ.n c.h.ế.t cô ta đi được không? Được không?!
Diệp Thu Văn kìm nén một bụng tức ăn cơm, cố gắng không biểu lộ ra trên nét mặt.
Phùng Tú Anh cùng cô ta ăn xong cơm liền về phòng, vào phòng lên giường, nói với Nguyễn Trường Phú:"Đã nói với Thu Văn rồi, để Thu Dương theo con bé ngủ, con bé không nói gì, đồng ý rồi."
Vậy thì không sao rồi, Nguyễn Trường Phú đáp lời:"Vậy thì tốt."
Diệp Thu Văn ăn xong cơm lên lầu, lên đến lầu mở cửa phòng ra liền nhìn thấy Nguyễn Thu Dương đang ở trên giường cô ta, chiếm một nửa chỗ, đang tựa vào đầu giường lật xem cuốn tiểu thuyết cô ta chưa xem xong. Cô bé đều là xem bừa, rất nhiều chỗ xem không hiểu.
Nhìn thấy Diệp Thu Văn mở cửa vào phòng, Nguyễn Thu Dương lập tức bỏ cuốn tiểu thuyết xuống nở nụ cười, nhìn Diệp Thu Văn nói:"Chị cả, mẹ bảo em sau này đều ngủ với chị, chị về muộn, mẹ đã mang hết đồ của em sang đây rồi."
Diệp Thu Văn đối với chuyện này không hề vui vẻ, nhưng vẫn gượng cười một cái:"Ồ, được."
Nguyễn Thu Dương cười càng vui vẻ hơn:"Sau này em có thể mỗi tối đều ở cùng chị rồi."
Diệp Thu Văn không hề muốn mỗi tối đều ở cùng cô bé, chỉ một đêm hôm qua đã làm cô ta tổn thương thấu xương rồi.
Cô ta mở tủ quần áo lấy quần áo ra, không tiếp lời này, chỉ nói với Nguyễn Thu Dương:"Chị đi rửa mặt một chút."
Đợi Diệp Thu Văn cầm quần áo ra khỏi cửa đi rồi, Nguyễn Thu Dương tiếp tục lật xem cuốn tiểu thuyết của cô ta, vừa lật vừa vui vẻ đung đưa bàn chân, trong miệng ngân nga bài hát tràn đầy tinh thần chiến đấu.
Đợi đến khi Diệp Thu Văn rửa mặt xong về ngồi xuống, cô bé bỏ cuốn tiểu thuyết xuống nói chuyện phiếm với Diệp Thu Văn.
Diệp Thu Văn tạm thời không có tâm trạng nói chuyện phiếm với cô bé, kéo đèn liền nằm xuống rồi.
Nguyễn Thu Dương cũng nằm xuống, nhưng cái miệng không hề dừng lại, ở bên cạnh Diệp Thu Văn tiếp tục nói:"Chị cả, chị cứ yên tâm đi, đợi một thời gian nữa bố mẹ đối với Nguyễn Khê cũng không còn kiên nhẫn nữa, em chắc chắn sẽ tìm chị ta báo thù, xả giận cho chị."
Diệp Thu Văn quay lưng về phía cô bé, lên tiếng nói:"Bỏ đi, đừng giày vò nữa."
Nguyễn Thu Dương chống người dậy nói:"Thế sao được chứ? Hai ngày nay chúng ta chịu ấm ức, bối rối, khó xử, chịu bao nhiêu cục tức như vậy, chẳng lẽ cứ thế bỏ qua sao?"
Diệp Thu Văn lặng lẽ thầm nghĩ trong lòng Chị gái à, người làm tôi bối rối khó xử rõ ràng là cô mà! Tôi có lòng tốt thu nhận cô ngủ trong phòng, không bắt cô ngủ dưới đất, cô lại quay đầu lật tẩy tôi!
Nên cô ta nói:"Ừm, đều bỏ qua đi."
Cô ta không muốn lại làm trò cười gì nữa, thực sự là sắp không còn mặt mũi nào gặp người khác rồi!
Nguyễn Thu Dương lại không nuốt trôi cục tức này, vẫn nói:"Chị bỏ qua phần chị, em thì không bỏ qua đâu, em không phải là người có thể bỏ qua được."
Diệp Thu Văn:"..."
Tùy cô giày vò, đừng hố tôi là được!
Trong căn phòng phía bắc, Nguyễn Thu Nguyệt nằm dang tay dang chân hình chữ đại trên giường, không có Nguyễn Thu Dương ở bên cạnh thở hắt ra, cô bé chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, không khí xung quanh đều trở nên vô cùng trong lành.
Bây giờ căn phòng là của một mình cô bé, giường cũng là của một mình cô bé, cô bé muốn ngủ thế nào thì ngủ thế đó, muốn lăn thế nào thì lăn thế đó. Lăn một lúc lại bò dậy, mò từ trong cặp sách ra hộp kem dưỡng da Nguyễn Khê mua cho cô bé, mở ra ngửi ngửi mùi thơm.
Những ngày tháng nhỏ bé này, trong nháy mắt liền trở nên tuyệt diệu.
Thực sự là quá thoải mái rồi!
Thoải mái chìm vào giấc ngủ, ngày hôm sau thoải mái thức dậy rửa mặt ăn cơm đi học, bắt đầu một ngày tươi đẹp.
Cô bé đi học cũng để hộp kem dưỡng da Nguyễn Khê mua cho cô bé trong cặp sách, ở trường thì không lấy ra, lúc buổi trưa tan học về, cô bé đi trên đường lấy ra cho bạn học xem, vui vẻ nói:"Chị cả ruột của tớ mua cho tớ đấy."
Bạn học của cô bé biết chị cả ruột của cô bé là ai, chỉ hâm mộ nói:"Oa, chị cả cậu tốt thật đấy."
Nguyễn Thu Nguyệt trong lòng vui vẻ, còn mở ra cho bạn học ngửi ngửi mùi thơm.
Dùng thì không cho dùng rồi, bản thân cô bé mỗi lần cũng chỉ dám quẹt một chút.