Nguyên nhân cũng không có gì khác, chính là sự áy náy của Phùng Tú Anh đối với Nguyễn Khê thực sự quá ít, ít đến mức vừa đến đã quên sắm sửa đồ đạc cho cô và Nguyễn Khiết, ít đến mức gần như cảm thấy đón Nguyễn Khê lên tùy tiện lấp l.i.ế.m cho qua coi như là bù đắp rồi.
Nhưng cố tình, Nguyễn Khê không phải là người có thể bị lấp l.i.ế.m, cũng không phải là người có thể chấp nhận sự lấp l.i.ế.m.
Thế là sự việc hết vòng này đến vòng khác, Nguyễn Khê nhìn thấu sự đạo đức giả của Phùng Tú Anh, và trực tiếp x.é to.ạc lớp mặt nạ này của bà ta, không nể nang bà ta chút mặt mũi nào, mà Phùng Tú Anh lại là người sợ phiền phức và sĩ diện, tự nhiên chê Nguyễn Khê nhiều chuyện tính tình kém lại thích hành xác, cảm thấy cô là đến đòi nợ, ngày càng không thích cô, thậm chí trong lòng thấy phiền cô, kết quả là hai người nhìn nhau ngày càng không vừa mắt.
Lớp mặt nạ đạo đức giả đã sớm bị xé toạc, đương nhiên cũng không cần phải giả vờ khách sáo với nhau nữa.
Phùng Tú Anh trực tiếp đưa tiền và phiếu lương thực đến trước mặt Nguyễn Khê, lên tiếng nói:"Con phải dẫn bọn nó đi, những chuyện khác mẹ không quản, con phải chăm sóc tốt cho Hồng Quân và Tiểu Phàm, bọn nó chưa từng đi xa như vậy, cũng chưa từng chịu loại khổ này."
Nguyễn Khê lười để ý đến bà ta, nhận lấy tiền và phiếu cầm trong tay đếm đếm.
Nguyễn Hồng Quân ở bên cạnh lên tiếng nói:"Mẹ, mẹ đừng lải nhải nữa, con và Diệp Phàm căn bản không cần người chăm sóc."
Nói xong cậu nhóc lại nhìn Nguyễn Khê đang đếm tiền nói:"Chị cả chị cứ yên tâm đi, con và Diệp Phàm không cần chị chăm sóc đâu, bọn con là nam nhi đại trượng phu, có thể chăm sóc chị và chị họ còn có em sáu, có chuyện gì đều có thể giao cho bọn con."
Phùng Tú Anh nhìn cậu nhóc nói:"Các con mới bao lớn? Có thể làm được gì chứ?"
Đã từng có bài học, bây giờ Phùng Tú Anh không dám tùy tiện lấp l.i.ế.m Nguyễn Khê nữa, tránh để cô lại có lý không nhường người mà làm ầm ĩ lên, nên tiền và phiếu đưa đều đủ. Nguyễn Khê đếm tiền xong trực tiếp nhét vào túi áo, nhìn bà ta nói một câu:"Vác hành lý chắc là được chứ?"
Phùng Tú Anh nghe thấy lời này một trận nghẹn khí, tự biết cãi nhau không lại Nguyễn Khê, liền vẫn nói với Nguyễn Hồng Quân:"Nghe thấy chưa, nó dẫn các con đi, chính là muốn để các con vác hành lý đấy, các con còn nhất quyết đòi đi, nói gì cũng không nghe."
"Mẹ cứ châm ngòi ly gián đi."
Nguyễn Hồng Quân lại bắt đầu cảm thấy phiền rồi, mở miệng nói Phùng Tú Anh:"Vốn dĩ là một chuyện rất vui vẻ, bố đều sảng khoái đồng ý rồi, để bọn con ra ngoài rèn luyện một chút, về quê thăm ông nội bà nội cho t.ử tế, để ông nội bà nội vui vẻ đón một cái Tết, kết quả mẹ cứ ở đây ngày nào cũng lải nhải ngày nào cũng lải nhải. Nếu chị cả bị mẹ chọc giận trực tiếp không dẫn bọn con đi nữa, con sẽ đổ hết lỗi cho mẹ!"
Phùng Tú Anh cũng khá tủi thân,"Mẹ lải nhải mẹ vì ai chứ?"
Nguyễn Hồng Quân nằm trên giường, không nói gì nữa, lấy gối úp lên mặt.
Diệp Phàm ra làm người hòa giải, an ủi Phùng Tú Anh:"Mẹ, con sẽ chăm sóc tốt cho Hồng Quân, mẹ yên tâm đi."
Nguyễn Hồng Quân nổi cáu, ném mạnh gối sang một bên, lớn tiếng nói:"Con không cần người chăm sóc!"
Phùng Tú Anh bị cậu nhóc làm cho sắc mặt khó coi, không nói thêm được lời nào, trong lòng kìm nén sự tủi thân đứng dậy, mở cửa liền đi ra ngoài. Về đến phòng mình ngồi xuống, bà ta ngồi bên mép giường bắt đầu lau nước mắt. Nuôi đứa con trai cũng như vậy, bà ta cảm thấy mình mệnh khổ.
Hành lý của Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt là tự thu dọn, sáng hôm sau dậy sớm rửa mặt xong xách hành lý xuống lầu, cùng Nguyễn Hồng Quân, Diệp Phàm ăn sáng, ra khỏi cửa lên chiếc xe Jeep mà Nguyễn Trường Phú đã sắp xếp, đi đến ga tàu hỏa.
Cả nhà ra khỏi cổng lớn, Nguyễn Trường Phú đứng ngoài cổng dặn dò Diệp Phàm và Nguyễn Hồng Quân:"Hai đứa là nam nhi đại trượng phu, tuổi cũng không còn nhỏ nữa, trên đường đi chăm sóc tốt cho Tiểu Khê, Tiểu Khiết và Thu Nguyệt, chăm sóc tốt cho đám con gái, biết chưa?"
Nguyễn Hồng Quân chỉ thích nghe lời này, đặt hành lý xuống hướng về phía Nguyễn Trường Phú xoạc chân chào theo kiểu quân đội, khí thế mười phần nói:"Thủ trưởng! Ngài yên tâm! Tôi và Diệp Phàm đảm bảo hộ tống an toàn các cô ấy về đến nhà, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Nguyễn Trường Phú nhìn bộ dạng này của cậu nhóc liền muốn lườm, gọi cậu nhóc:"Cút!"
Kết quả Nguyễn Hồng Quân lại đáp một câu:"Rõ! Thủ trưởng!"
Nói xong xách hành lý liền chạy về phía xe, cất xong hành lý của mình lại quay lại lấy của Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt.
Phùng Tú Anh vẫn không an tâm cũng không yên tâm, chỉ dặn dò Diệp Phàm:"Tiểu Phàm, nhất định phải trông chừng Hồng Quân."
Diệp Phàm tự nhiên gật đầu nhận lời,"Mẹ yên tâm đi ạ."
Hành lý mang lên xe, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Hồng Quân, Diệp Phàm lần lượt lên xe ngồi xuống, sau khi tài xế nổ máy, qua cửa sổ xe tùy ý vẫy tay chào mấy người trong nhà.
Đợi xe Jeep ra khỏi cổng đại viện, Nguyễn Hồng Quân vẻ mặt thư giãn thoải mái,"A, cuối cùng cũng đi rồi, tai được thanh tịnh rồi."
Nghe thấy lời này, Nguyễn Khê ngồi ở ghế phụ lái quay đầu nhìn cậu nhóc, cười nói:"Đến trong núi gặp được ông nội bà nội mà em vẫn giữ được trạng thái như bây giờ, chị sẽ bái phục em."
Nguyễn Hồng Quân lập tức xốc lại tinh thần ngồi thẳng tắp,"Chị cả chị đừng có coi thường em."
Nguyễn Khê không dám coi thường cậu nhóc, nắm tay lại với cậu nhóc một cái,"Hành trình của chúng ta chính thức bắt đầu, cố lên!"
Nguyễn Hồng Quân lại có tinh thần, nắm c.h.ặ.t t.a.y hét lớn một tiếng:"Cố lên!!!"
Giọng cậu nhóc quá lớn, làm những người trên xe đều giật mình, ngay cả tài xế cũng nảy người một cái.
Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm một người ngồi bên trái một người ngồi bên phải cậu nhóc, bị dọa xong ăn ý cùng nhau lườm một cái.
Đồ ngốc.
Đường nhựa lùi lại phía sau dưới bánh xe Jeep, con đường tiếp theo phải đi rất dài. Năm người xách theo hành lý không nhiều đến ga tàu hỏa lên tàu, dưới sự chỉ huy của Nguyễn Khê cất gọn hành lý ngồi xuống ghế, bắt đầu chuyến hành trình dài đằng đẵng.
Nguyễn Khê ngồi tàu hỏa đau khổ liền không thích nói chuyện, Nguyễn Hồng Quân thì líu lo líu lo nói mãi không ngừng.