Lăng Hào chuyên tâm chỉ đọc sách của mình, giống như không nghe thấy gì cả.
Nguyễn Khê nín thở, chỉ vào đám người Cao Hải Dương lên tiếng hét:"Làm gì đấy? Tìm c.h.ế.t có phải không hả?"
Nhìn thấy Nguyễn Khê, đám người Cao Hải Dương không dám nói thêm gì nữa, quay người cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.
Nguyễn Khê nhìn ra được, chắc là Nguyễn Trường Sinh đã cảnh cáo bọn chúng rồi.
Đuổi đám người Cao Hải Dương đi, Nguyễn Khê sải bước đi đến trước mặt Lăng Hào.
Lăng Hào cầm sách đứng dậy từ trên tảng đá, nói với cô:"Cảm ơn chị."
Đi bộ mỏi chân, Nguyễn Khê ngồi xuống tảng đá, ngẩng đầu nhìn cậu,"Sau này nếu bọn chúng còn bắt nạt cậu, cậu nói cho tôi biết, tôi bảo chú năm đi tẩn cho bọn chúng một trận, đảm bảo bọn chúng ngay cả cười nhạo cậu cũng không dám."
Lăng Hào nói:"Hôm nay bọn họ không đ.á.n.h tôi."
Nói rồi cậu ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Khê, nhìn nhìn bầy lợn cách đó không xa.
Nguyễn Khê thì tò mò nhìn nhìn cuốn sách trong tay cậu, mở miệng hỏi cậu một câu:"Cậu đang đọc sách gì vậy?"
Lăng Hào nghe tiếng quay đầu lại, đưa cuốn sách trong tay vào tay Nguyễn Khê.
Nguyễn Khê mở ra xem thử, phần lớn chữ Hán cô đều biết, nhưng bên trong nói gì cô lại hoàn toàn không hiểu.
Cô theo bản năng cau mày híp mắt ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc:"Cái này..."
"Ồ." Lăng Hào nghĩ đến cô không đi học mấy, chỉ biết một chút chữ, liền giải thích thêm một câu:"Đây là vật lý."
Nguyễn Khê cười khan hai tiếng, cô đương nhiên biết đây là vật lý, cô cũng là người từng học vật lý cấp ba được không?
Cô hỏi Lăng Hào:"Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
Lăng Hào nói:"Sinh năm 60."
Mười ba tuổi đọc loại vật lý giống như thiên thư này? Mặc dù cô không hiểu, nhưng có thể nhìn ra là vượt quá độ sâu của vật lý cấp ba.
Nguyễn Khê cười cười, cẩn thận thăm dò,"Cậu đọc hiểu những thứ trên sách này à?"
Lăng Hào:"Vâng, rất đơn giản."
Nguyễn Khê:"..."
Được. Được thôi.
Nguyễn Khê không nói chuyện sâu về vật lý với cậu, hít sâu một hơi gấp cuốn sách trong tay lại trả cho cậu, sau đó bứt một chùm nho nhỏ từ trong cặp sách ra, đặt lên sách của cậu nói:"Hôm nay mời cậu ăn nho."
Đây không phải là thứ đồ thường thấy, Lăng Hào không đưa tay chạm vào, chỉ nói:"Chị tự ăn đi."
Nguyễn Khê đưa tay qua bứt một quả, cười lên nói với cậu:"Cùng ăn mà."
Lăng Hào chạm phải đôi mắt lấp lánh ánh sáng vụn của cô, lát sau cúi đầu, đưa tay bứt một quả.
Hai người liền ngồi trên sườn núi, chia sẻ một chùm nho nhỏ, nhìn mặt trời phía chân trời từ từ lặn xuống đỉnh núi.
Nguyễn Khê hỏi:"Ngọt không?"
Lăng Hào nói:"Vâng, rất ngọt."
Vì quen biết cô, dạo này cậu được nếm vị ngọt hai lần. Lần trước là kẹo sữa, lần này là nho.
Nguyễn Khê nói:"Tôi lớn hơn cậu, sau này cậu gọi tôi là chị đi, tôi nhận cậu làm em trai."
Lăng Hào cười vui vẻ, quay đầu nhìn bầu trời hơi nhuốm ráng hồng, không tiếp lời này.
Nguyễn Khê đeo cặp sách về nhà, đi đến trước cửa nhà, vừa hay đi ngược chiều gặp Tôn Tiểu Tuệ gánh một gùi cỏ lợn vừa về đến nhà ở bên ngoài.
Tôn Tiểu Tuệ một tay cầm một cái liềm dính đầy bùn đất, tay kia đỡ eo, đi lại khập khiễng.
Nguyễn Khê và Tôn Tiểu Tuệ không có gì để nói, liếc bà ta một cái liền đi thẳng vào trong nhà.
Tôn Tiểu Tuệ bị thái độ này của cô chọc tức đến bật cười lạnh,"Gặp người lớn không biết chào hỏi à?"
Nguyễn Khê liền qua loa gọi một câu:"Chào thím hai."
Gọi xong vào phòng mình, bỏ cặp sách xuống ngồi thở dốc nghỉ ngơi.
Tôn Tiểu Tuệ vào nhà bỏ gùi trên lưng xuống, nhìn thấy Nguyễn Khiết đang băm rau dại, bà ta càng tức không chỗ phát tiết, ánh mắt giống như mang theo d.a.o, hung hăng khoét Nguyễn Khiết một cái.
Nguyễn Khiết chào Nguyễn Khê một câu, cúi đầu không nhìn Tôn Tiểu Tuệ, vội vàng băm xong thức ăn cho gà lấy cám gạo trộn một chút, ra chuồng gà cho gà ăn. Con lợn thịt mà Lưu Hạnh Hoa để lại lúc ra ở riêng, cô bé vừa nãy đã nấu thức ăn cho lợn cho ăn rồi.
Lợn thịt và gà mái chia cho Nguyễn Chí Cao và Tôn Tiểu Tuệ, cô bé đều không nhặt rau dại cho ăn, cho nên Tôn Tiểu Tuệ mới dùng ánh mắt g.i.ế.c cô bé.
Bản thân Tôn Tiểu Tuệ đi theo tập thể làm việc đồng áng một ngày, lại ra sườn núi bờ ruộng nhặt rau dại về, bây giờ còn phải tự mình nấu thức ăn cho lợn trộn thức ăn cho gà. Cho lợn và gà trong chuồng ăn xong, tiếp đó còn phải nấu cơm nữa, căn bản không được rảnh rỗi.
Lúc chưa ra ở riêng, những việc giặt quần áo quét nhà, nấu cơm rửa bát, cho lợn cho gà ăn trong nhà này, đều do Lưu Hạnh Hoa dẫn theo Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cùng làm. Sau khi ra ở riêng, bên Tôn Tiểu Tuệ phải tự mình gánh vác.
Lúc Nguyễn Trường Quý đi làm làm việc nặng, đều là vào mỏ đào đồng, dùng gùi cõng đồng xuống núi, hoặc là lên núi xuống núi gánh nước phân ra ruộng cạn, một ngày xuống mệt muốn c.h.ế.t, sau khi tan làm liền cần nghỉ ngơi nhiều hơn.
Nguyễn Dược Tiến và Nguyễn Dược Hoa tuổi không còn nhỏ nữa, là có thể giúp bà ta san sẻ, nhưng bà ta quen làm việc chỉ tìm Nguyễn Khiết, không tìm hai cậu con trai cưng của mình, hơn nữa hai cậu con trai cưng của bà ta cũng sẽ không làm những việc này, cho nên bà ta chỉ có thể tự mình làm.
Bởi vậy bà ta vừa băm thức ăn cho lợn vừa tức đến nghiến răng, hận mình đẻ ra một đứa con gái sói mắt trắng, không biết giúp bà ta san sẻ.
Có tức không chỗ phát tiết, bà ta cúi đầu băm thức ăn cho lợn một trận xong, bỗng mở miệng hỏi một câu:"Tiểu Khê, hai ngày nay cháu ra ngoài làm gì vậy?"
Nguyễn Khê ngồi trong phòng nghỉ ngơi, nghe động tĩnh băm thức ăn cho lợn của Tôn Tiểu Tuệ là biết trong bụng Tôn Tiểu Tuệ đang ôm cục tức. Cô cũng không muốn để ý nhiều đến Tôn Tiểu Tuệ, liền lên tiếng qua loa bà ta một câu:"Học tay nghề ạ."
Tôn Tiểu Tuệ cười một cái,"Thật hay giả vậy? Lão thợ may ông ta sẽ bằng lòng dạy cháu?"
Nguyễn Khê:"Thím đi hỏi lão thợ may đi."
Tôn Tiểu Tuệ Hơ, lão thợ may nếu có thể dạy mày thì có quỷ.
Bà ta nói:"Cháu e là trốn việc không muốn làm việc chứ gì, ném hết việc trong nhà cho Tiểu Khiết nhà thím làm. Cháu ra ngoài trốn cho nhàn hạ, nó từ sáng bận đến tối. Tiểu Khiết đứa trẻ đó ngốc, bị người ta lừa bán đi rồi cũng không biết, còn xun xoe giúp người ta đếm tiền nữa."
Nguyễn Khê cạn lời bật cười khẩy,"Không ngờ thím hai thím còn khá là xót Tiểu Khiết nha."