Lăng Hào nhìn Nguyễn Khê cười, nghiêm túc nhìn một lúc rồi nói:"Trắng ra rồi, trở nên xinh đẹp hơn rồi."
Nguyễn Khê nghe lời này rất vui, c.ắ.n một miếng sô-cô-la nói:"Tôi ở thành phố hơn nửa năm, cùng Tiểu Khiết ngày nào cũng nhốt mình trong phòng không ra ngoài, nhốt mãi nhốt mãi không ngờ, ây? Trắng ra rồi, còn trắng đến mức này."
Ý cười trong mắt Lăng Hào gấp đôi cô,"Không đi học sao?"
Nguyễn Khê nói:"Đi cũng không hiểu, đi một ngày rồi không đi nữa, sau đó chúng tôi liền ở nhà tự học."
Mặc dù hơn nửa năm nay có gửi qua lại vài bức thư, hai người vẫn kể rất nhiều chuyện của riêng mình. Nguyễn Khê kể cho Lăng Hào nghe những chuyện hài hước thú vị ở thành phố, những chuyện không vui thì không nói, còn Lăng Hào thực ra không có gì để kể, cuộc sống ở nông thôn đơn điệu, Nguyễn Khê đều biết cả.
Ăn xong sô-cô-la, Nguyễn Khê nhìn thấy chiếc kèn harmonica cũ trên tảng đá, cầm lên hỏi cậu:"Cậu còn biết thổi cái này nữa à?"
Đoạn Lương Chúc ban nãy thổi thật sự là thê oán bi thương.
Lăng Hào trả lời:"Không tính là biết, thổi chơi linh tinh thôi, của bố tôi."
Nguyễn Khê đưa tay đưa chiếc kèn đến trước mặt cậu,"Vậy cậu thổi cho tôi một đoạn nữa đi."
Lăng Hào gật đầu, nhận lấy chiếc kèn, đưa lên miệng thổi cho Nguyễn Khê một đoạn “Lời chào của tình yêu”.
Nguyễn Khê nghe rất quen thuộc, liền ngồi bên cạnh cậu khẽ lắc lư đầu, ngâm nga theo giai điệu kèn của cậu.
Giai điệu triền miên du dương, bay xa trên sườn núi, rơi xuống những đỉnh núi nhuốm màu trắng xóa.
Chu Tuyết Vân nghiền xong bột t.h.u.ố.c đắp lên vết thương cho Nguyễn Thu Nguyệt, lại dùng băng gạc băng bó đơn giản cho cô bé, dặn cô bé đừng để vết thương dính nước.
Nguyễn Thu Nguyệt đi tất và giày vào, đứng dậy kiễng chân đi hai bước, quay đầu cười nói cảm ơn Chu Tuyết Vân.
Nguyễn Khiết nhìn ra ngoài nhà sàn, thấy Nguyễn Khê vẫn chưa về, liền đợi một lúc.
Các cô ngồi nói chuyện phiếm với Chu Tuyết Vân, nói chuyện trên trời dưới biển nghĩ đến đâu nói đến đó.
Ngồi một lúc thì thấy Nguyễn Khê và Lăng Hào cùng nhau về, lúc hai người bước vào nhà sàn trên mặt đều nở nụ cười rạng rỡ.
Chu Tuyết Vân nhìn thấy nụ cười trên mặt Lăng Hào, trong lòng theo bản năng cảm thấy ấm áp thư thái, nhưng lại không kìm được sinh ra nhiều lo âu hơn, liền nhếch khóe miệng, nhìn cậu âm thầm hít một hơi thật sâu.
Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt không ở lại nhà sàn lâu, chào Chu Tuyết Vân một tiếng rồi dẫn Lăng Hào cùng đi.
Lúc ra cửa vừa hay gặp Lăng Trí Viễn từ ngoài về, lại khách sáo hàn huyên chào hỏi một phen.
Nhìn Nguyễn Khê dẫn Lăng Hào đi xa, Lăng Trí Viễn mới bước lên cầu thang vào nhà sàn.
Vào nhà ông tự đi rót nước nóng, đến bên bàn ngồi xuống nói:"Hai đứa con gái Tiểu Khê và Tiểu Khiết thật sự không tồi, đều lên thành phố sống những ngày tháng tốt đẹp rồi, đường sá xa xôi như vậy, thế mà còn chạy về cùng ông nội bà nội ăn Tết."
Chu Tuyết Vân đứng bên bàn thu dọn hộp t.h.u.ố.c của bà, không tiếp lời ông.
Lăng Trí Viễn uống ngụm nước nóng, nhìn ra sắc mặt Chu Tuyết Vân không đúng, liền lại hỏi:"Tiểu Khê và Tiểu Khiết về rồi, bà xem Hào Hào hôm nay vui vẻ biết bao, sao bà trông lại không vui thế?"
Chu Tuyết Vân cất hộp t.h.u.ố.c liếc ông một cái,"Tôi không phải không vui, tôi là đang rầu rĩ."
Lăng Trí Viễn đặt bát nước xuống, không nói được lời nào.
Lăng Trí Viễn cũng hít một hơi thật sâu, không biết nên nói gì.
Chu Tuyết Vân im lặng một lát lại tiếp tục nói:"Bố của Khê Khê là cán bộ, con bé tuổi cũng lớn rồi, sau này sẽ không về nông thôn nữa đâu. Chúng ta đại khái là phải ở lại đây cả đời, Hào Hào như thế này, sau này phải làm sao đây?"
Nói rồi bà lại tự trách, ươn ướt hốc mắt nói:"Đều tại tôi, mấy năm đó như người mắc bệnh thần kinh ép buộc thằng bé."
Nghe thấy lời này, Lăng Trí Viễn càng tự trách dữ dội hơn,"Sao có thể trách bà được, có trách cũng là trách tôi, nếu không phải vì tôi, hai mẹ con bà sẽ không phải ở đây sống những ngày tháng khổ cực này, Hào Hào cũng sẽ không như vậy."
Lời này không thể nói tiếp được nữa, nói đi nói lại lại quay về chuyện cũ.
Năm xưa Lăng Trí Viễn muốn ly hôn, nhưng Chu Tuyết Vân không đồng ý, khăng khăng dẫn Lăng Hào cùng đến đây.
Nói đi nói lại giống như bà hối hận vậy, thế là sụt sịt mũi nói:"Không nói nữa không nói nữa."
Bà đứng dậy đi đến bên bếp,"Ngày mai là Tết rồi, giúp tôi hấp bánh bao đi."
Lăng Hào theo Nguyễn Khê ra ngoài chơi, lại quen biết Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm. Thực ra cậu không có hứng thú lắm với việc làm quen người mới và kết bạn mới, quen biết Nguyễn Khiết lâu như vậy nói cũng không nhiều lời, nhưng cậu hiểu phép lịch sự và khách sáo.
Chỉ cần cậu muốn, giao tiếp xã hội bình thường cậu hoàn toàn không có vấn đề gì.
Cậu không nói chuyện với người khác chỉ là cậu không muốn, cậu không thích.
Nửa ngày này là nửa ngày cậu thư giãn nhất trong hơn nửa năm qua, buổi tối trước khi ăn cơm cậu về đến nhà, trong mắt vẫn chứa đầy ý cười, lúc gọi bố mẹ giọng điệu cũng nhẹ nhàng và thư thái.
Chu Tuyết Vân thấy cậu như vậy, liền nghĩ thầm trong lòng đừng nghĩ nhiều nữa, ít nhất mấy ngày nay thằng bé đang vui vẻ.
Nguyễn Thúy Chi kết thúc công việc của một năm, về đến nhà vào lúc chạng vạng tối.
Nhìn thấy Nguyễn Khê Nguyễn Khiết về rồi, cô cũng vui mừng khôn xiết, trực tiếp kéo hai đứa cháu gái đến trước mặt ôm vào lòng.
Ôm một lúc cười nói:"Thành phố đúng là khác biệt, đều xinh đẹp ra rồi."
Nguyễn Khiết sờ sờ mặt mình cười,"Trắng ra rồi đúng không cô?"
Nguyễn Thúy Chi cũng đưa tay véo má cô bé một cái, tiếp tục cười nói:"Đúng vậy, trắng ra rồi, đặc biệt là Tiểu Khê, trắng như b.úp bê tuyết vậy, có phải hai đứa đều ở trong nhà không ra ngoài không?"
Nguyễn Thu Nguyệt ở bên cạnh tiếp lời,"Đúng vậy ạ, ngày nào hai chị ấy cũng trốn trong phòng không ra ngoài."
Nghe thấy Nguyễn Thu Nguyệt nói chuyện, Nguyễn Thúy Chi mới ý thức được trong nhà còn có thêm ba đứa trẻ không quen biết.
Đây lại là lần đầu tiên gặp mặt, không thể thiếu việc lại phải giới thiệu làm quen một phen, xem Nguyễn Hồng Quân làm ầm ĩ một trận.
Làm ầm ĩ một trận cũng đến giờ ăn tối, trên bàn ăn còn náo nhiệt hơn cả buổi trưa.
Nguyễn Thúy Chi cười nói:"Vẫn là đông trẻ con một chút thì tốt, trong nhà bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên. Không có trẻ con nói chuyện nô đùa, toàn là người lớn nói chuyện với nhau, nói chung là cảm thấy hơi quạnh quẽ."