Nguyễn Khê và mấy người Nguyễn Hồng Quân mở cửa xe lần lượt bước xuống, sau khi xuống xe thì ra cốp sau lấy hành lý rồi chào hỏi tài xế một tiếng, tài xế liền lái xe rời đi.

Đưa mắt nhìn chiếc xe Jeep đi xa, nhóm Nguyễn Khê xách túi hành lý vừa mới quay người lại, chợt thấy Nguyễn Hồng Binh kéo cổng lớn từ bên trong chạy ào ra. Cậu nhóc chạy thẳng về phía Diệp Phàm và Nguyễn Hồng Quân hét lên:"Anh ba, anh năm, cuối cùng các anh cũng về rồi!"

Hai người anh đi mấy ngày nay, ở nhà chẳng có ai dẫn cậu nhóc đi chơi cả!

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết bình thường không tiếp xúc nhiều với Nguyễn Hồng Binh, Nguyễn Hồng Binh và các cô tự nhiên cũng không thân thiết. Thế nên chào hỏi Diệp Phàm và Nguyễn Hồng Quân xong, cậu nhóc mới nhìn sang Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt gọi một câu:"Chị hai, chị họ, chị sáu, các chị về rồi à."

Phùng Tú Anh đi theo sau Nguyễn Hồng Binh bước ra, trực tiếp tiến lên xem Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm có phải chịu khổ không, xem xong lại hỏi han:"Sao lâu thế mới về? Ở đó mấy ngày vậy? Sống có quen không?"

Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm xách hành lý đi vào trong nhà, Diệp Phàm nói:"Đều rất tốt ạ."

Phùng Tú Anh đi theo sau hai người,"Giày vò mấy ngày nay, đều mệt mỏi cả rồi nhỉ?"

Nguyễn Hồng Quân nói:"Một chút cũng không mệt! Con còn có thể vác nặng chạy mười cây số!"

……

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt tự nhiên không cần Phùng Tú Anh chào hỏi, ba người đi theo phía sau vào nhà, đi thẳng một mạch lên lầu. Lên đến lầu đặt hành lý xuống, ba người lại thu dọn vài bộ quần áo sạch sẽ, cầm phiếu tắm đi ra ngoài.

Đến nhà tắm công cộng dội nước nóng tắm rửa một trận thật thoải mái, lúc trở về thì trời đã tối đen.

Phùng Tú Anh đã làm xong bữa tối, không lâu sau Nguyễn Trường Phú về đến nhà, cả nhà mới coi như tụ tập đông đủ.

Nguyễn Trường Phú ngồi trên bàn ăn cầm đũa nói:"Lúc ở nhà thì chê các con ồn ào chê các con ầm ĩ, đùng một cái đi mất năm đứa, đột nhiên vắng vẻ lạnh lẽo vô cùng, đúng là không quen thật, ăn Tết cũng thấy nhạt nhẽo vô vị."

Nguyễn Hồng Quân nhe răng cười:"Bố, chủ yếu là bố nhớ con đúng không?"

Nguyễn Trường Phú trực tiếp trừng mắt nhìn cậu,"Hừm, cả nhà chẳng phải con là ồn ào nhất sao!"

Mặc dù đã ở thành phố được hơn nửa năm, nhưng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết từ đầu đến cuối vẫn chưa thực sự hòa nhập vào gia đình này. Mỗi lần ăn cơm, nếu không cần thiết, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đều sẽ không lên tiếng nói chuyện.

Nguyễn Khê đơn thuần là không muốn nói, với bọn họ chẳng có chuyện phiếm gì để nói, cũng chẳng có tình cảm gì để bồi đắp, còn Nguyễn Khiết thì luôn cẩn thận dè dặt, suy cho cùng cô không phải do Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh sinh ra, cô mới thực sự là người ăn nhờ ở đậu.

Có Nguyễn Hồng Quân ở đó, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt không lên tiếng cũng sẽ không có vẻ gì là có vấn đề. Không hề khoa trương mà nói, một mình Nguyễn Hồng Quân đủ để đối phó với mười Nguyễn Trường Phú, chuyện trong bụng có nói mười ngày mười đêm cũng không hết.

Cậu vừa ăn cơm vừa kể hết những chuyện mình trải qua ở nông thôn cho Nguyễn Trường Phú nghe, Nguyễn Trường Phú nghe mà vui vẻ hớn hở, vừa nghe còn vừa kể chuyện hồi nhỏ của mình, hiếm khi có được chủ đề chung với Nguyễn Hồng Quân.

Cuộc sống ở nông thôn ai trải qua người nấy biết, Phùng Tú Anh nghe không thấy vui vẻ gì, cho nên trên mặt cũng không có biểu cảm gì, chỉ cắm cúi ăn cơm. Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương cũng không thích nghe, nhưng các cô ta đều sẽ không làm mất hứng của Nguyễn Trường Phú.

Nguyễn Trường Phú và Nguyễn Hồng Quân trò chuyện một lúc rồi dừng lại, lại nói:"Kỳ nghỉ đông này coi như để các con chơi vui vẻ chơi thỏa thích rồi, còn mấy ngày nữa là khai giảng, mau ch.óng thu lại tâm trí, đều đi học đàng hoàng cho bố."

Nghe đến đi học, Nguyễn Hồng Quân lập tức ỉu xìu, không sao xốc lại tinh thần được nữa.

Nguyễn Trường Phú liền lại nói với Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết:"Chuyện đi học của hai đứa cũng đã sắp xếp xong xuôi cả rồi, đúng ngày khai giảng trực tiếp nhập học cùng học sinh mới lớp bảy. Nếu may mắn, nói không chừng còn được phân vào cùng một lớp với Thu Dương đấy."

"Ai thèm học cùng lớp với bọn họ chứ?!" Nguyễn Thu Dương trực tiếp nói ra tiếng lòng của Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Nguyễn Trường Phú nghe thấy lời này sắc mặt chợt trầm xuống, khí thế trên người Nguyễn Thu Dương nháy mắt bị đè bẹp dí, trên mặt cô ta bất giác treo đầy vẻ hèn nhát, nuốt nước bọt cúi đầu ăn cơm, không dám nói thêm lời nào nữa.

Tô Manh Manh suy nghĩ một chút rồi nói:"Nguyễn Khê trông xinh đẹp như vậy, cũng không đến nỗi mất mặt lắm đâu nhỉ?"

Nguyễn Thu Dương trực tiếp trừng mắt nhìn Tô Manh Manh,"Rốt cuộc mắt nhìn của cậu kiểu gì vậy, cô ta rốt cuộc xinh đẹp ở chỗ nào chứ? Tớ chỉ nhìn ra cô ta quê mùa, trên người từ trên xuống dưới ngay cả sợi tóc cũng quê mùa, cái vẻ quê mùa toát ra từ trong xương tủy."

Tô Manh Manh nhìn cô ta nói:"Không quê mùa đâu, trước kia lúc da chưa trắng có thể là hơi quê một chút, nhưng bây giờ cô ấy trắng ra rồi, thì rất đẹp mà. Nguyễn Khiết kia quả thực là có thể nhìn ra là từ nông thôn đến, nhưng Nguyễn Khê thì thật sự không nhìn ra, khí chất lúc nói chuyện không giống nhau. Cô ấy cứ tùy tiện mặc chút quần áo trên người, tớ đều thấy cực kỳ đẹp."

Nguyễn Thu Dương tức giận trừng mắt.

Tô Manh Manh chớp chớp mắt, chốc lát sau nói:"Được rồi, cô ta cũng rất quê mùa."

Lúc này Nguyễn Thu Dương mới hài lòng, lại tiếp tục nói:"Còn nữa cô ta đã 17 tuổi rồi! 17 tuổi rồi mới học lớp bảy, học cùng một khối với tớ, nói ra cô ta không sợ người ta cười rụng răng, tớ còn sợ được không hả?"

Tô Manh Manh lại suy nghĩ một chút,"Vậy cậu ở trường cứ giả vờ như không quen biết bọn họ là được rồi."

Nguyễn Thu Dương nói:"Vậy tớ chắc chắn sẽ giả vờ không quen biết, có phân vào cùng một lớp tớ cũng sẽ không nhận bọn họ."

Tô Manh Manh bật cười,"Cậu yên tâm đi, bọn họ cũng sẽ không nhận cậu đâu, bọn họ hình như cũng không thích cậu."

Nguyễn Thu Dương:"……"

Trời ạ! Rốt cuộc cậu là bạn của ai vậy!

Đi nông thôn giày vò một chuyến quả thực là rất mệt, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt mấy ngày tiếp theo đều ở lì trong nhà không ra ngoài, dốc lòng điều chỉnh trạng thái để bản thân tĩnh tâm lại, thu lại tâm trí chuẩn bị tốt cho việc khai giảng đi học.

Chương 174 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia