Nguyễn Khiết vẫn rất lo lắng, giọng nói càng nhỏ hơn,"Vậy liệu có vì chị không để ý đến bọn họ, bọn họ cảm thấy bị tổn thương thể diện, nên trả thù chúng ta hay gì đó không? Em thấy bọn họ cứ chằm chằm nhìn chị, là em lại thấy căng thẳng."

Nguyễn Khê lấy sách giáo khoa ra,"Đừng tự dọa mình, nói cho cùng đều là trẻ con cả."

Nguyễn Khiết nói:"Bọn họ không phải là trẻ con đâu, bọn họ sắp trưởng thành rồi, đều học lớp Mười một rồi."

Nguyễn Khiết nhìn vào mắt Nguyễn Khê, dưới sự an ủi của cô mới yên tâm hơn một chút.

Học kỳ mới bắt đầu, buổi sáng nửa ngày tổng vệ sinh, buổi chiều nửa ngày cũng không bắt đầu học.

Trường học tổ chức các lớp lại, khối cấp hai và khối cấp ba cùng nhau, bê ghế ra sân trường tham gia lễ khai giảng.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vì tuổi lớn dáng người khá cao, trong lớp ngồi chỗ ngồi ở dãy cuối cùng, ra ngoài xếp hàng tham gia hoạt động cũng đứng ở cuối cùng, đến sân trường ngồi xuống, liền ở tít phía sau.

Trên đài chủ tịch sân trường có ban lãnh đạo nhà trường và giáo viên đại diện ngồi.

Vì nghe phát biểu khá nhàm chán, học sinh đều cúi đầu chơi việc của mình ở bên dưới, có người mang sách ngoại khóa ra xem, có người thì chụm đầu vào nhau nói chuyện phiếm, kể xem kỳ nghỉ đông của mình đã trôi qua như thế nào.

Nguyễn Khiết lần đầu tiên tham gia loại hoạt động lễ nghi quy mô lớn thế này, cô bé ngồi thẳng lưng, nghe vẫn khá chăm chú. Nguyễn Khê liền không nói chuyện với cô bé, tự mình ngồi bên cạnh ngẩn ngơ một lúc.

Đang ngẩn ngơ, vai bỗng bị ai đó vỗ một cái.

Cô giật mình hoàn hồn, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy là Hứa Chước và một nam sinh khác.

Hứa Chước nhìn cô cười một tiếng nói:"Nguyễn Khê đúng không? Tôi là Hứa Chước, tôi học lớp Mười một hai."

Nguyễn Khê không nói gì, chỉ nhìn cậu ta chớp chớp mắt quả nhiên trong mắt không hề có cái gọi là nội quy kỷ luật nhà trường, trong lễ khai giảng mà dám trực tiếp từ hàng ngũ lớp Mười một chạy sang hàng ngũ lớp Bảy, cũng không sợ bị giáo viên tóm được.

Nguyễn Khiết nghe thấy tiếng quay đầu lại nhìn thấy cậu ta, trong nháy mắt lại căng thẳng, hai tay đặt trên đùi bấu c.h.ặ.t vào nhau.

Nguyễn Khê không để ý đến Hứa Chước, hỏi nam sinh bên cạnh cậu ta:"Cậu tên là gì vậy?"

Nam sinh bên cạnh cậu ta hơi bất ngờ, trước tiên là sững sờ một chút, sau đó vội cười rộ lên nói:"Tôi tên là Trần Vệ Đông."

Nguyễn Khê nhìn cậu ta cười cười,"Chào cậu."

Trần Vệ Đông cười hớn hở,"Chào cậu chào cậu."

Hứa Chước ở bên cạnh đen mặt lườm cậu ta một cái, cậu ta lập tức không cười nữa, đưa tay lên sờ sờ đầu mình.

Nguyễn Khê lúc này liền không nói chuyện với hai người bọn họ nữa, quay đầu lại tiếp tục xem lễ khai giảng.

Mấy lượt phát biểu phía trước trôi qua, mọi người đều ỉu xìu cả rồi, lúc này đến lượt đại diện học sinh đại diện nữ sinh lên bục phát biểu, bầu không khí trên sân trường bỗng lại sôi nổi hơn một chút, rất nhiều người lúc Diệp Thu Văn lên bục đã lên tiếng hò reo.

Nguyễn Khê nhìn Diệp Thu Văn lên bục, nhìn cô ta đứng dưới ánh nắng buổi chiều đọc bài phát biểu, khuôn mặt đang phát sáng.

Nguyễn Thu Dương ngồi phía trước dường như còn hưng phấn hơn cả Diệp Thu Văn, sau khi Diệp Thu Văn lên bục, cô ta cố ý quay đầu lại nhìn Nguyễn Khê, dường như đang dùng ánh mắt để nói với Nguyễn Khê cô có liều mạng đến trường giành giật sự chú ý cũng không bằng một phần vạn sự ch.ói lọi của Diệp Thu Văn.

Nhưng lúc cô ta dùng ánh mắt khiêu khích Nguyễn Khê, tự nhiên cũng nhìn thấy Hứa Chước và Trần Vệ Đông ở phía sau.

Cô ta lại cảm thấy không vui, dứt khoát quay đầu lại tiếp tục nhìn Diệp Thu Văn, thẳng lưng lên thơm lây.

Cô ta tràn đầy tự hào, giọng điệu đắc ý nói với Tô Manh Manh:"Thấy chưa, ai cũng không sánh bằng chị cả tớ."

Tô Manh Manh ra sức gật gật đầu,"Người xuất sắc quả thực không giống nhau."

Diệp Thu Văn ở trường bọn họ luôn là một người gần như hoàn hảo, là nhân vật được dựng thành tấm gương, giỏi thể hiện cũng thích thể hiện, trường học bất kể tổ chức hoạt động lớn nhỏ gì, thường cũng đều có bóng dáng cô ta.

Cô ta xinh đẹp lại hào phóng tự nhiên, trước khi Nguyễn Khê đến là cô gái xinh đẹp nhất trường bọn họ. Cô ta còn đa tài đa nghệ có năng lực, bất kể là đối nhân xử thế hay nói năng làm việc, đều chu toàn đến mức khiến người ta không bới móc ra được nửa điểm lỗi lầm nào.

Nguyễn Thu Dương tự hào nói:"Có một số người cũng chỉ có thể hạ công phu vào mấy trò tà môn ngoại đạo thôi."

Nghe thấy lời này, Tô Manh Manh theo bản năng quay đầu nhìn ra sau. Nhìn thấy Hứa Chước và Trần Vệ Đông ngồi ở cuối lớp bọn họ, cô bé tự nhiên biết trong lời nói của Nguyễn Thu Dương có ý gì, nhưng cô bé không tiếp lời nói thêm gì.

Nói ra cô bé sợ Nguyễn Thu Dương không vui, vì có thể được Hứa Chước để mắt tới, vẫn khá khiến người ta ngưỡng mộ.

Bối cảnh gia đình của Hứa Chước là cứng nhất trong số tất cả học sinh trường bọn họ, đừng thấy cậu ta ngày nào cũng không lo làm ăn hút t.h.u.ố.c đ.á.n.h nhau sống qua ngày, nhưng điểm xuất phát cuộc đời của người ta có thể đã là điểm đích cuộc đời của rất nhiều người rồi.

Nói một cách khoa trương, rất nhiều người lăn lộn cả đời có thể cũng không lăn lộn được đến điểm xuất phát của cậu ta.

Nhưng cô bé nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấp giọng nói một câu:"Tớ mà xinh đẹp thế này, tớ cũng đi đường tà môn ngoại đạo."

Nếu thực sự có thể gả vào nhà họ Hứa, đời này hoàn toàn không cần phải lo nghĩ gì nữa được không.

Nguyễn Thu Dương trong nháy mắt trừng to mắt nhìn sang Tô Manh Manh:"???"

Tô Manh Manh ý thức được mình đã nói gì, bỗng lại ngại ngùng đưa tay che mặt hi hi, thật là xấu hổ, vẫn không nhịn được nói ra tiếng lòng rồi.

Diệp Thu Văn đang phát biểu trên bục, Hứa Chước ở bên dưới hỏi Nguyễn Khê:"Cô ta là do bố mẹ cậu nhận nuôi à?"

Nguyễn Khê không quay đầu lại, trực tiếp đáp cậu ta một câu:"Ừ, niềm tự hào của bố mẹ tôi."

Hứa Chước lại hỏi:"Vậy trước đây cậu luôn ở nông thôn sao?"

Nguyễn Khê quay đầu nhìn cậu ta,"Nghe ngóng tôi rồi à?"

Hứa Chước cười,"Chút chuyện này còn khó hỏi sao?"

Nguyễn Khê nhìn cậu ta:"Nghe ngóng cũng vô ích, tôi không làm bạn với tiểu lưu manh."

Biểu cảm của Hứa Chước nghẹn lại, nửa ngày mới nói:"Cậu nói tôi là tiểu lưu manh?"

Chương 180 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia