Nghe đến đây, mặt Diệp Thu Văn trong nháy mắt đỏ bừng, vội vàng cúi gằm mặt xuống, những ngón tay cầm đũa trắng bệch.
Nguyễn Trường Phú tiếp lời Nguyễn Khê,"Đúng, đứa trẻ đó cũng rất xuất sắc."
Nguyễn Khê cười nói:"Người xuất sắc đều đáng để chúng ta học tập, bố tiếp tục nói chuyện chị Thu Văn vui vẻ giúp đỡ người khác đi ạ."
Nguyễn Trường Phú lúc này mới hắng giọng lại tìm về chủ đề, tiếp tục lấy chuyện của Diệp Thu Văn lên lớp giáo d.ụ.c tư tưởng đạo đức.
Diệp Thu Văn phen này lại nghe những lời này, trên mặt giống như đang bị người ta tát vậy, sắc đỏ trên má liền ngày càng đậm.
Nguyễn Thu Nguyệt chằm chằm nhìn cô ta một lúc, trong lúc Nguyễn Trường Phú ngừng nói lên tiếng nói một câu:"Chị Thu Văn, bố đang biểu dương chị vui vẻ giúp đỡ người khác, sao chị cứ cúi gằm mặt mãi thế, mặt cũng đặc biệt đỏ, là bố biểu dương không đúng sao?"
Diệp Thu Văn vội cười cười,"Thời tiết nóng quá."
Phùng Tú Anh nghe vậy lập tức đưa cho Diệp Thu Văn một chiếc quạt, bảo cô ta quạt mát rồi hẵng ăn.
Diệp Thu Văn nhận quạt quạt gió, cảm thấy sự nóng nảy trên mặt đỡ hơn một chút, mới lại cầm đũa lên ăn cơm.
Lớp giáo d.ụ.c tư tưởng đạo đức của Nguyễn Trường Phú lại một lần nữa bị ngắt quãng, ông nhìn nhìn Diệp Thu Văn lại nhìn nhìn Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt, trong ánh mắt như có điều suy nghĩ.
Nguyễn Trường Phú không tiếp tục bài học giáo d.ụ.c đạo đức tư tưởng của ông ta nữa, Nguyễn Khê cũng đỡ phải dùng đến hệ thống che chắn âm thanh của bản thân.
Cô cùng Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đồng loạt ăn xong cơm, sau đó đồng loạt đứng dậy cùng nhau lên lầu.
Mỗi lần các cô đồng loạt làm một loạt động tác này, trong lòng Phùng Tú Anh đều theo bản năng nín nhịn một hơi.
Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt mặc kệ bà ta có nín nhịn hay không, đi thẳng lên lầu vào phòng.
Vào phòng đóng cửa lại, Nguyễn Thu Nguyệt trực tiếp nhào đến bên cạnh Nguyễn Khê hỏi:"Vừa nãy Diệp Thu Văn đang nói dối đúng không? Chiều hôm qua chị ta không phải đi chơi cùng nữ sinh, buổi tối cũng không đưa bà lão nào về nhà cả, mà là đi xem biểu diễn cùng nam sinh đúng không? Cho nên người yêu đương với chị ta là Lục Viễn Chinh?"
Nguyễn Khê đã quen với khả năng quan sát của Nguyễn Thu Nguyệt, ngồi xuống bên bàn học cười nói:"Chị làm sao mà biết được."
Nguyễn Thu Nguyệt bám dính lấy bên cạnh cô, ôm lấy cánh tay cô nói:"Chị cả, chị cứ nói cho em biết đi mà, chị họ chắc chắn cũng đều biết cả rồi, chị không coi em là em gái ruột đúng không? Chị mà không nói cho em biết, em sẽ tức giận đấy."
Nguyễn Khê nhìn cô bé một lúc,"Ừm, nói thì được, nhưng em cũng đừng đi lo chuyện này."
Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu với cô,"Không có chứng cứ em không lo, em cũng không thích rước lấy rắc rối."
Năm ngoái cô bé chủ động vạch trần chuyện kem dưỡng da của Diệp Thu Văn, đó là bởi vì cô bé đã nắm được chứng cứ xác thực. Không có chứng cứ cô bé chắc chắn sẽ không nói bừa, bởi vì cô bé cũng biết, so với lời cô bé nói, người nhà càng tin tưởng Diệp Thu Văn hơn.
Tuy nói trước kia Diệp Thu Văn từng bị vạch trần hai lần, nhưng suy cho cùng cũng mới chỉ hai lần mà thôi, so với những đứa ba ngày một lỗi nhỏ năm ngày một lỗi lớn hay gây họa như bọn họ, cô ta vẫn là người tốt nhất về mọi mặt. Tì vết không che lấp được ánh ngọc.
Nguyễn Khê thấy Nguyễn Thu Nguyệt suy nghĩ thấu đáo, liền kể lại chuyện mình và Nguyễn Khiết nhìn thấy Diệp Thu Văn và Lục Viễn Chinh ở nhà hát ngày hôm qua. Đương nhiên cô chỉ nói những gì mình nhìn thấy, những chuyện khác cái gì cũng không nói.
Diệp Thu Văn và Lục Viễn Chinh rốt cuộc có phải đang yêu đương hay không, sau khi buổi biểu diễn kết thúc Diệp Thu Văn có phải vẫn ở cùng Lục Viễn Chinh hay không, buổi tối cô ta rốt cuộc có đưa bà lão về nhà hay không, Nguyễn Khê đều không đi nói, suy cho cùng là thực sự không biết.
Nguyễn Thu Nguyệt nghe xong thì hài lòng, ngồi xuống bên bàn học,"Quả nhiên là nói dối rồi, vậy chứng tỏ những suy đoán khác cũng tám chín phần mười là thật."
Nói xong cô bé lại nhìn Nguyễn Khê hỏi:"Chị cảm thấy bố có nhìn ra không?"
Phùng Tú Anh chắc chắn là một trăm phần trăm tin tưởng Diệp Thu Văn, một chút xíu nghi ngờ cũng sẽ không có. Nếu không lúc cô ta nói ra chuyện Diệp Thu Văn cúi đầu đỏ mặt, bà ta sẽ không còn thực sự đưa cho Diệp Thu Văn một chiếc quạt.
Nguyễn Khê không biết, nhún vai một cái nói:"Ai mà biết được."
Trong căn phòng dưới lầu, Phùng Tú Anh đang giúp Nguyễn Trường Phú thu dọn hành lý.
Gấp gáp cũng không ở vài phút đồng hồ, Nguyễn Trường Phú lấy mấy bộ quần áo đặt lên giường, nói với Phùng Tú Anh:"Tôi cảm thấy Thu Văn có thể có chút vấn đề, biểu hiện lúc ăn cơm hôm nay của con bé không được bình thường cho lắm, bà có nhìn ra không?"
Phùng Tú Anh không cần suy nghĩ liền nói:"Có gì mà không bình thường chứ?"
Nguyễn Trường Phú tiếp tục đi tìm quần áo trong tủ:"Lúc đầu thì không có gì không bình thường, nhưng sau khi Tiểu Khê nói xong thì con bé không bình thường nữa, bây giờ tôi không có thời gian quản, bà phải tốn nhiều tâm tư lưu ý một chút, làm rõ xem rốt cuộc là chuyện gì."
Phùng Tú Anh gấp gọn quần áo bỏ vào trong vali,"Chắc chắn là ông nghĩ nhiều rồi."
Nguyễn Trường Phú nói:"Mong là tôi nghĩ nhiều, nhưng bà cũng không thể không coi ra gì. Đứa trẻ này tuy nói từ nhỏ đến lớn khiến người ta yên tâm nhất, nhưng cũng không phải là không có tâm tư nhỏ, hơn nữa tâm tư nhỏ còn không ít, hoàn toàn không trưởng thành chín chắn như bình thường con bé vẫn thể hiện. Kể từ sau khi ầm ĩ ra những chuyện đó vào năm ngoái, tôi càng nghĩ càng cảm thấy, bình thường chúng ta tâng bốc con bé quá cao, có thể là đã hại con bé."
Phùng Tú Anh tiếp tục gấp quần áo, quả thực không coi ra gì,"Tâm tư nhỏ gì chứ, chẳng phải chỉ là muốn mặc chút quần áo đẹp dùng chút đồ tốt muốn có một căn phòng riêng cho mình thôi sao, đứa con gái nào mà chẳng muốn có? Thu Dương chẳng phải cũng đòi những thứ này sao? Từ nhỏ đến lớn con bé biểu hiện tốt, chưa từng khiến chúng ta phải bận tâm thì không nói làm gì, bao nhiêu chuyện trong nhà là do con bé lo liệu, dùng chút đồ tốt không đáng sao? Con bé chính là cảm thấy mình không phải do chúng ta sinh ra, nên ngại không dám trực tiếp mở miệng đòi. Nếu là con ruột, con bé cần phải như vậy sao? Lại nói cái gì mà tâng bốc quá cao, từ nhỏ con bé đã xuất sắc hơn người khác, cần chúng ta phải tâng bốc sao?"