Chập tối giờ ăn cơm tối, tất cả mọi người trong nhà đều chằm chằm nhìn cục u trên trán Nguyễn Hồng Quân.
Phùng Tú Anh đưa tay lên định chạm vào,"Con bị làm sao thế này? Ai đ.á.n.h con thành ra thế này?"
Nguyễn Hồng Quân trực tiếp gạt tay bà ta ra, không để bà ta chạm vào,"Không liên quan đến bà, không phải việc của bà."
Cậu có chuyện luôn không nói với Phùng Tú Anh, bởi vì nói ra cũng chẳng có tác dụng gì, Phùng Tú Anh chỉ biết lải nhải vướng víu.
Phùng Tú Anh không quan tâm thái độ của Nguyễn Hồng Quân đối với bà ta ra sao, vẫn quan tâm nói:"Cái gì gọi là không liên quan đến mẹ, nếu con xảy ra chuyện gì, bố con về mẹ biết ăn nói thế nào với ông ấy? Ăn cơm xong đi cùng mẹ đến trạm xá rửa một chút."
Nguyễn Hồng Quân trực tiếp nói:"Con không đi!"
Đến trạm xá dán miếng gạc lên trán, mất mặt biết bao, cậu mới không dán!
Phùng Tú Anh lại lải nhải cậu vài câu, cậu trực tiếp đập đũa xuống nói:"Bà ồn ào quá! Con không ăn nữa!"
Nói xong lập tức đứng dậy, trực tiếp đá văng ghế bỏ đi.
Sau bữa ăn ngồi bên bàn học trong phòng, Nguyễn Thu Nguyệt lắc đầu thở dài nói:"Người mẹ này của chúng ta ấy à, đúng là vô dụng thật. Trong đầu toàn là hồ dán, không thuyết phục được người ta cũng không quản được người ta, thảo nào bị Diệp Thu Văn dắt mũi. Nếu bố có nhà, đã sớm tẩn Nguyễn Hồng Quân rồi."
Nguyễn Khê lật mở bài tập nói:"Là mẹ của em, không phải mẹ của bọn chị."
Nguyễn Thu Nguyệt nhìn về phía Nguyễn Khê,"Chị thật sự định cả đời này đều không gọi bà ấy là mẹ à?"
Nguyễn Khê cười,"Bố chị đều sẽ không gọi, em cảm thấy chị sẽ gọi mẹ sao?"
Nguyễn Khê vừa dứt lời, Nguyễn Thu Nguyệt còn chưa kịp nói thêm, trên cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Nguyễn Khê không đứng dậy đi mở cửa, chỉ quay đầu nhìn về phía cánh cửa nói:"Cửa không khóa."
Tay nắm cửa hình tròn cạch một tiếng xoay tròn, sau khi cánh cửa mở ra, Nguyễn Hồng Quân từ khe cửa thò đầu vào.
Nguyễn Khê và cậu nhìn nhau chốc lát, không lên tiếng nói chuyện.
Cậu tự đẩy cửa bước vào, tiện tay đóng cửa lại, sau đó liền dán sát vào bức tường bên cửa đứng đó, giống như một chú ch.ó con bị thương nhìn Nguyễn Khê, rõ ràng là có chuyện đến tìm cô, hơn nữa còn là muốn cầu xin cô.
Nguyễn Khê không nói gì, Nguyễn Thu Nguyệt nhìn cậu hỏi:"Em làm gì vậy?"
Nguyễn Hồng Quân mím mím môi, nửa ngày mới mở miệng nói chuyện:"Chị cả, chị có thể giúp em tìm Hứa Chước một chuyến được không? Hôm nay em bị mấy người đ.á.n.h, nếu không cũng sẽ không bị đ.á.n.h thành ra thế này..."
Nguyễn Khê hiểu rồi, cậu muốn tìm Hứa Chước giúp cậu đi báo thù.
Nguyễn Thu Nguyệt lại nói:"Nếu bố có nhà đã sớm đ.á.n.h c.h.ế.t em rồi, em còn dám bảo chị cả đi tìm Hứa Chước? Chị thấy em chính là thiếu giáo huấn, bị người ta đ.á.n.h thêm vài lần là tốt rồi, bị đ.á.n.h sợ rồi sau này sẽ không dám gây chuyện nữa."
Nguyễn Hồng Quân nhìn về phía Nguyễn Thu Nguyệt liền nói:"Lão lục em ngậm miệng lại đừng nói chuyện!"
Nói xong cậu lại nhìn Nguyễn Khê,"Chị cả, chị giúp em lần này thôi có được không?"
Nguyễn Khê nhìn cậu lại im lặng chốc lát, sau đó mở miệng nói:"Chị có thể giúp em lần này, nhưng em phải đồng ý với chị mấy điều kiện."
Nguyễn Hồng Quân hỏi:"Điều kiện gì?"
Nguyễn Khê nói:"Thứ nhất, sau này đều không được phép đ.á.n.h nhau gây chuyện nữa, càng không được mượn danh tiếng của Hứa Chước để lăn lộn ở trường. Thứ hai, đi học thì học hành cho đàng hoàng, nghiêm túc nghe giảng làm bài tập. Thứ ba, thi giữa kỳ phải thi được sáu mươi điểm."
"Sáu mươi điểm??"
Nguyễn Hồng Quân trợn tròn mắt,"Chị thà trực tiếp g.i.ế.c em đi còn hơn."
Nguyễn Khê cúi đầu tiếp tục làm bài,"Vậy thì em tự đi tìm Hứa Chước đi, chị xem không có sự đồng ý của chị, cậu ta có ra mặt giúp em hay không. Hoặc là em cứ nhịn cục tức này xuống, làm thằng hèn là được rồi."
Nguyễn Hồng Quân dán sát vào mép tường, nhìn rèm cửa sổ bị gió thổi bay bên cửa sổ, rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan của cuộc đời.
Kim giây trên đồng hồ báo thức xoay từng nấc từng nấc, thời gian trôi qua trong sự im lặng.
Khi kim phút xoay qua một nấc lớn, cậu hít sâu một hơi nói:"Chị cả, em đồng ý với chị!"
Nguyễn Khê tiếp tục viết chữ không ngẩng đầu lên,"Được, lát nữa chị đi nói với Hứa Chước một tiếng."
Nguyễn Hồng Quân vui vẻ rồi,"Cảm ơn chị cả!"
Hơn nửa tiếng sau, Nguyễn Khê đặt cây b.út trong tay xuống, kéo Nguyễn Khiết xuống lầu gọi Nguyễn Hồng Quân cùng ra ngoài, lúc ra khỏi cổng lớn nói với Nguyễn Hồng Quân:"Bọn chị đi cửa hàng tạp hóa một chuyến trước, em đi tìm Hứa Chước, gọi cậu ta ra quảng trường."
Nguyễn Hồng Quân đáp lời xong liền bay biến đi mất.
Còn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thì đi cửa hàng tạp hóa mua một bao t.h.u.ố.c lá trước.
Cầm t.h.u.ố.c lá đến quảng trường, Hứa Chước và Nguyễn Hồng Quân vẫn chưa qua, các cô liền ngồi xuống thư giãn nghỉ ngơi một lúc.
Nguyễn Khiết hỏi Nguyễn Khê:"Chị định để Hứa Chước đi đ.á.n.h một đám học sinh tiểu học à?"
Nguyễn Khê bật cười nói:"Học sinh cấp ba đi đ.á.n.h học sinh tiểu học, Hứa Chước có mặt mũi nào mà làm thế? Bảo cậu ta đi dọa một chút là được rồi, bảo bọn chúng sau này không dám bắt nạt Hồng Quân nữa là được. Tốt nhất là thằng nhóc này nói lời giữ lời, sau này đều đừng gây chuyện thị phi nữa."
Nguyễn Khiết cũng cười,"Em thấy thằng bé dán sát vào tường suy nghĩ cũng khá lâu đấy."
Nguyễn Khê:"Điều đó chứng tỏ nó đã trải qua sự đấu tranh tư tưởng kịch liệt, rất thận trọng mới đưa ra quyết định."
……
Hai người ngồi nói chuyện một lúc Nguyễn Hồng Quân đã tìm Hứa Chước và Trần Vệ Đông đến.
Nhìn thấy Nguyễn Hồng Quân dẫn bọn họ đi tới gần, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết từ trên bậc thềm đứng lên. Đợi bọn họ đi đến trước mặt, Nguyễn Khê nhìn Hứa Chước cười nói:"Thực sự có chút ngại quá, muốn nhờ các cậu giúp một việc nhỏ."
Cái miệng đó của Nguyễn Hồng Quân là không nhịn được không nói, Hứa Chước và Trần Vệ Đông đã sớm biết ngọn nguồn sự việc rồi.
Hứa Chước nói:"Nhìn cậu khách sáo kìa."
"Khách sáo là bắt buộc."
Nguyễn Khê móc t.h.u.ố.c lá từ trong túi ra, trực tiếp đưa đến trước mặt Hứa Chước.
Hứa Chước nhìn một cái không nhận, chỉ nói:"Chuyện lớn bằng chừng nào đâu, mau đem đi trả đi, sau này đừng mua đồ lung tung nữa."
Cậu ta biết hoàn cảnh gia đình cô, cũng biết tình cảnh của cô ở trong nhà, tiền đối với cô không phải là thứ có thể phung phí.