Nguyễn Thu Dương nghe xong lời này tức đến nghiến răng, nói với Nguyễn Hồng Quân:"Nguyễn! Hồng! Quân! Mày ngậm miệng lại cho tao!"
Nguyễn Hồng Quân đắc ý,"Có bản lĩnh thì mày đ.á.n.h tao đi!"
"Đừng ồn ào."
Một câu của Nguyễn Trường Phú, khiến Nguyễn Thu Dương nuốt hết những lời trong miệng trở lại.
Những người khác không có chuyện gì, lời nói ra ngược lại cũng không nhiều.
Nguyễn Trường Phú đi đường giày vò về rất mệt rồi, ăn cơm xong không làm việc gì khác, rất nhanh đã về phòng ngủ.
Hôm sau là chủ nhật, ông ta lại không ngủ bù, mà là dậy từ rất sớm, hơn nữa ăn sáng xong là đi ngay.
Phùng Tú Anh hỏi ông ta:"Sao vừa về đã bận rộn như vậy, hôm nay còn là chủ nhật, không ở nhà nghỉ ngơi một ngày sao?"
Nguyễn Trường Phú nói:"Có việc phải xử lý tôi có cách nào được?"
Ai mà chẳng muốn ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn một chút, nhưng cũng phải có thời gian nghỉ ngơi mới được chứ.
Bởi vì bận rộn, buổi trưa cũng không về ăn cơm.
Sau khi ăn xong bữa trưa, Nguyễn Thu Nguyệt chợp mắt một lúc trong phòng mình. Dậy xong cô bé liền sang phòng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, đứng ở cửa sổ hướng nắng vừa phơi nắng vừa tập thể d.ụ.c vươn vai một lúc, kéo giãn gân cốt.
Lúc đang tập, từ cửa sổ nhìn thấy Diệp Thu Văn xuống lầu đi mất.
Thế là cô bé quay đầu nhỏ giọng nói một câu:"Diệp Thu Văn lại ra ngoài một mình rồi."
Nếu không có việc gì đặc biệt, cô ta ra ngoài thường sẽ dẫn theo Nguyễn Thu Dương cùng đi. Mà mỗi lần cô ta tự mình ra ngoài một mình, đều sẽ trang điểm tỉ mỉ một chút, rõ ràng có thể nhìn ra không giống bình thường cho lắm.
Nguyễn Khiết nói:"Chị ta to gan thật đấy, bác cả đều về rồi."
Nguyễn Khê nhìn sách nói:"Nguyễn Trường Phú đi năm tháng rưỡi, trong nhà không ai quản chị ta, nuôi lớn lá gan của chị ta rồi. Hôm nay Nguyễn Trường Phú chẳng phải cũng không có nhà sao, đến đơn vị tăng ca rồi, chị ta đương nhiên phải ra ngoài rồi. Đang trong thời kỳ cuồng nhiệt, một ngày không gặp như cách ba thu mà."
Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt không hề hâm mộ Diệp Thu Văn có thể có được tình yêu bùng cháy mãnh liệt như vậy, các cô nói vài câu rồi cũng không nói nữa, thu lại tâm trí đọc sách học tập, dùng kiến thức đốt cháy bản thân.
Trong phòng yên tĩnh lại, có thể nghe thấy tiếng gió nhè nhẹ ngoài cửa sổ.
Kim đồng hồ báo thức đang tích tắc xoay tròn.
Sắp đến bốn giờ, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đặt b.út xuống gấp sách lại, định ra ngoài đi dạo một vòng thư giãn một chút. Thời gian học tập quá dài đau cổ mỏi não, cần ra ngoài hít thở không khí nghỉ ngơi một chút.
Tuy nhiên ba người vừa xuống đến lầu chuẩn bị ra ngoài, chợt thấy Nguyễn Hồng Quân phong phong hỏa hỏa từ bên ngoài chạy về, không chỉ chạy lảo đảo, trong miệng còn luôn la hét:"Mẹ mẹ mẹ... Nguy rồi nguy rồi nguy rồi... Tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi..."
Nhìn có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó khá nghiêm trọng, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt có chút nghi hoặc, liền không ra ngoài nữa, mà là quay người đi theo sau Nguyễn Hồng Quân, cùng cậu đi đến nhà bếp.
Phùng Tú Anh đang gói sủi cảo trong nhà bếp, nhìn thấy Nguyễn Hồng Quân như vậy, chỉ hỏi:"Sao thế?"
Nguyễn Hồng Quân bám vào khung cửa thở không ra hơi,"Con nghe người ta nói, chị cả... không phải... Diệp Thu Văn, Diệp Thu Văn bị mấy bà lão chân bó ở Ủy ban khu phố bắt được rồi... Đều gọi điện thoại đến trường học và đơn vị của bố con rồi!"
Phùng Tú Anh nghe thấy lời này chợt sững sờ, chiếc sủi cảo trong tay đang gói dở rơi xuống thớt.
Ủy ban khu phố thời đại này đều do các ông lão bà lão tạo thành, quyền lực lớn chưa từng có, có thể nói là cái gì cũng có thể quản, phạm vi quyền lực còn rộng hơn cả cảnh sát. Cho dù nhìn thấy nam nữ đi riêng trên đường, đều có thể tiến lên tra hỏi hai câu.
Những bà lão này mỗi ngày không có việc gì khác, cứ đeo băng đỏ đi dạo khắp nơi bắt những kẻ không làm chuyện tốt.
Nguyễn Hồng Quân sốt ruột nói:"Mẹ ngẩn người ra làm gì! Mẹ mau đi xem đi!"
Phùng Tú Anh phản ứng lại rồi, ngay cả tạp dề cũng không kịp tháo, vội vàng đi dắt xe đạp ra ngoài.
Nguyễn Hồng Quân chạy đuổi theo sau xe đạp của bà ta,"Mẹ biết ở Ủy ban khu phố nào không? Mẹ đèo con với!"
Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đi theo đến cổng lớn, nhìn Nguyễn Hồng Quân nhảy lên xe của Phùng Tú Anh, nửa ngày quay đầu lại nhìn nhau một cái.
Chớp chớp mắt, Nguyễn Thu Nguyệt do dự nói:"Không phải là... bị bắt quả tang rồi chứ?"
Nguyễn Khiết cũng chớp chớp mắt,"Đi đêm lắm, có ngày gặp ma mà..."
Nguyễn Khê:"Xem ra thật sự là sắp mất hết thể diện rồi..."
Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đứng ngoài cửa thêm một lúc, Nguyễn Khê nói:"Tối nay chắc không có ai nấu cơm đâu, xem tình hình này, cơm chưa chắc đã có mà ăn, hay là chúng ta đi gói sủi cảo đi?"
Dù sao cũng định ra ngoài thư giãn, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt không có ý kiến, liền cùng Nguyễn Khê vào bếp gói sủi cảo.
Nguyễn Khiết cầm cán bột cán vỏ sủi cảo, Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt ở bên cạnh nặn sủi cảo gói nhân.
Phùng Tú Anh làm hai loại nhân sủi cảo, thịt lợn cần tây và hẹ trứng gà, ngửi đều khá thơm.
Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt gói xong cái nào thì đặt lên thớt, xếp ngay ngắn chỉnh tề, giống như một cánh buồm nhỏ màu trắng.
Phùng Tú Anh đạp xe chở Nguyễn Hồng Quân, dưới sự chỉ đường của Nguyễn Hồng Quân đã tìm thấy Ủy ban khu phố đó.
Lúc bà ta vội vàng hoảng hốt chạy đến đó, Nguyễn Trường Phú và giáo viên bộ phận kỷ luật của nhà trường cũng vừa mới đến.
Phùng Tú Anh không tin Diệp Thu Văn làm ra chuyện gì không thể gặp người, đến nơi lập tức nói với bà lão chủ nhiệm Ủy ban khu phố:"Chủ nhiệm, bà e là nhầm rồi chứ, hai đứa trẻ này nhà chúng tôi luôn là xuất sắc nhất, sao có thể làm bậy được?"
Các bà lão ở Ủy ban khu phố đâu có nể mặt ai, đặc biệt là chủ nhiệm, bà ấy nhìn về phía Phùng Tú Anh liền nói:"Chúng tôi tận mắt nhìn thấy bắt được, cái gì gọi là nhầm rồi? Hai đứa nó ôm nhau hôn nhau đấy, chi tiết hơn tôi ngại nói, hay là cô bảo chúng nó tự nói đi."
Nghe thấy lời này, mặt Phùng Tú Anh lập tức xanh mét.
Nguyễn Trường Phú nghe lời này không nhịn được tức giận, đến trước mặt Diệp Thu Văn vung tay lên chính là một cái tát.