Lúc về đi ngang qua hòm thư của nhà, cô ta vô tình liếc mắt một cái nhìn thấy bên trong hình như có đồ, liền đi mở hòm thư ra xem thử. Nhìn thấy bên trong quả thực có thư, cô ta liền mở hòm thư lấy ra.
Trên phong bì có thể nhìn thấy người nhận là Nguyễn Khê.
Nhìn thấy là thư của Nguyễn Khê, trong lòng Diệp Thu Văn theo bản năng nghẹn ứ một cái, liền nhét bức thư trở lại.
Nhưng cô ta vừa nhét bức thư trở lại vào hòm thư, ngón tay đều chưa rời khỏi phong bì, đột nhiên lại khựng lại. Khựng lại chốc lát cô ta lại lấy bức thư ra, cầm ngay ngắn cẩn thận xem thông tin của người gửi trên phong bì.
Xem xong trong miệng cô ta khẽ lẩm bẩm:"Lăng... Thân Hải..."
Cô ta nhìn thông tin của người gửi thầm nghĩ Nguyễn Khê từ lúc nào quen biết người nhà ở Thân Hải vậy?
Đứng trước hòm thư thêm chốc lát, cô ta cuộn bức thư lại nhét vào túi áo bông, kéo chiếc khăn quàng cổ trên mặt một cái đi vào nhà.
Vào nhà trực tiếp lên lầu, vào phòng khóa trái cửa lại, cô ta lại móc bức thư ra.
Móc ra xong ngồi bên mép giường xé ra, lấy tờ giấy viết thư bên trong ra mở ra.
Nội dung trong thư ngược lại không có gì không thể gặp người, chính là nam sinh họ Lăng ở Thân Hải này, nói cho Nguyễn Khê biết một số tình hình sau khi cậu trở về Thân Hải, cái gì mà bố mẹ cậu đều khôi phục công việc rồi, năm nay cậu cũng phải đi học.
Trong thư nói, toàn bộ đều là một số chuyện nhỏ nhặt rất vụn vặt.
Nhưng Diệp Thu Văn xem xong, lại đối mặt với địa chỉ trên phong bì đờ đẫn rất lâu cho nên Nguyễn Khê sau khi đến thành phố vừa treo Hứa Chước đứa con trai tư lệnh này, vừa còn dùng thư từ câu dẫn một nam sinh nhà ở Thân Hải?
Mà bức thư này, là bức thư đầu tiên nam sinh đó viết cho cô sau khi trở về Thân Hải.
Địa chỉ trên phong bì phóng to vô hạn trong nhãn cầu của cô ta.
Chốc lát sau cô ta chớp chớp mắt hai cái, đưa tay mò ra một hộp diêm từ trong ngăn kéo bàn viết.
Đầu que diêm quẹt qua lớp vỏ đ.á.n.h lửa, nhảy lên một ngọn lửa màu đỏ.
Lưỡi lửa l.i.ế.m qua góc giấy viết thư và phong bì, tờ giấy màu nâu rất nhanh hóa thành tro tàn, gió thổi qua vỡ vụn rơi đầy đất.
Nguyễn Khê lần này vẫn ở núi Phượng Minh ăn Tết đến mùng năm, sáng mùng sáu cô dẫn theo mấy người Nguyễn Hồng Quân cầm hành lý rời khỏi núi Phượng Minh, đến trấn ngồi xe Jeep đi ga tàu hỏa trên huyện, rồi lại ngồi tàu hỏa về thành phố.
Trước khi đi Nguyễn Thúy Chi vẫn lén lút nhét tiền vào tay Nguyễn Khê, Nguyễn Khê từ chối không được cũng vẫn nhận lấy. Cô tự nhiên không vì nhiều tiền mà phung phí lung tung, mà là tích cóp toàn bộ số tiền này trong tay, dự định giữ lại đợi đến lúc sau này cần thiết hơn lại dùng.
Từ núi Phượng Minh đến đại viện quân khu, chặng đường này giày vò mất khoảng năm ngày, lúc về đến nhà đã là buổi chiều mùng mười.
Đi đường giày vò mệt mỏi, bọn Nguyễn Khê về đến nhà trước tiên đến nhà tắm công cộng tắm rửa một trận, lúc ăn cơm tối trò chuyện với Nguyễn Trường Phú về chuyện ở nông thôn, nói với ông ta một chút về tình hình sức khỏe của Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa, những chuyện khác đều không nói nhiều, ăn cơm xong liền về phòng ngủ rồi.
Giấc ngủ này ngủ thời gian cũng dài, mãi đến trưa ngày hôm sau mới dậy.
Dậy xong Nguyễn Khê đi kéo rèm cửa sổ, mắt bị ánh nắng ch.ói chang đ.â.m vào nheo lại chốc lát.
Hôm nay thời tiết rất tốt, ánh nắng rực rỡ, đặc biệt là bây giờ đang giữa trưa, mặt trời chiếu lên người vừa ấm áp vừa thoải mái.
Nguyễn Khiết vùi đầu trong chăn thích ứng một lúc, ló mặt ra, mang theo giọng mũi hỏi:"Chị, mấy giờ rồi?"
Nguyễn Khê đứng trước cửa sổ phơi nắng kéo giãn gân cốt toàn thân,"Sắp mười một giờ rồi."
Nguyễn Khiết nghe vậy vội vàng rời giường xỏ giày, mặc áo khoác bông ra ngoài đ.á.n.h răng rửa mặt.
Đợi Nguyễn Khê đ.á.n.h răng rửa mặt xong, Nguyễn Thu Nguyệt vừa hay tiếp nối, ba chị em đ.á.n.h răng rửa mặt xong cùng nhau xuống lầu, chính là lúc trong nhà ăn bữa trưa. Bây giờ trong nhà không có ai không có việc gì kiếm chuyện âm dương quái khí các cô nữa, ngủ đến muộn như vậy mới dậy cũng không có ai nói.
Ăn xong bữa trưa Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt ra ngoài đi dạo tiêu thực, lúc trở về toàn thân thoải mái. Thoải mái rồi tự nhiên lên lầu chuẩn bị học tập, đi nông thôn qua lại nhiều ngày như vậy coi như là thư giãn đủ rồi, cũng nên thu lại tâm trí rồi.
Nhưng các cô lên lầu ngồi xuống chưa được bao lâu, lật mở sách còn chưa tập trung được sự chú ý, chợt nghe thấy dưới lầu truyền đến một giọng nam sinh,"Nguyễn Khê!" Tiếp đó là một tiếng huýt sáo vang dội.
Không cần nhìn nghe giọng nói là biết là Hứa Chước, Nguyễn Khê đứng dậy đến bên cửa sổ nhìn xuống, chỉ thấy người đến không chỉ có một mình Hứa Chước, bao gồm cả Trần Vệ Đông trong đó bốn người khác cũng đều đến rồi, năm người mỗi người đạp một chiếc xe đạp, ch.ói mắt vô cùng.
Nguyễn Khê từ cửa sổ nhìn xuống bọn họ,"Làm gì?"
Hứa Chước hắng giọng một cái,"Không nhìn ra hôm nay chúng tôi có gì khác biệt sao?"
Nguyễn Thu Nguyệt lúc này hóng hớt đi đến bên cửa sổ, cô bé và bọn Hứa Chước không thân, vốn không định nói chuyện, nhưng sau khi nhìn thấy bọn Hứa Chước, mắt cô bé chợt sáng lên nói:"Oa, các anh đều sắp đi bộ đội rồi à?"
Nguyễn Khiết nghe thấy lời này cũng qua đây, từ cửa sổ nhìn xuống.
Nhìn thấy cô thò đầu ra, Trần Vệ Đông mỉm cười với cô, gọi cô:"Quỷ nhỏ."
Nguyễn Khiết nhìn nhìn quân phục mới tinh trên người cậu ta, chỉ mở miệng hỏi:"Các anh sắp đi bộ đội rồi à?"
Trần Vệ Đông ngẩng đầu nói:"Đúng vậy, ngày mai là phải đi rồi, hôm nay tìm các cậu ra ngoài chơi, xuống đây."
Nguyễn Khiết không đáp lời này, quay đầu nhìn về phía Nguyễn Khê.
Lần này Nguyễn Khê không mở miệng liền từ chối, mà là hỏi bọn họ:"Định đi đâu chơi vậy?"
Hứa Chước nhìn cô nói:"Tùy tiện đi dạo một vòng, buổi tối cùng nhau ăn bữa cơm."
Nguyễn Khê đáp:"Được, vậy các cậu đợi một chút."
Nói xong Nguyễn Khê dẫn Nguyễn Khiết Nguyễn Thu Nguyệt trở lại bên bàn, thu dọn sách giáo khoa trên bàn học một chút, sau đó cùng Nguyễn Khiết thay một bộ quần áo chỉnh lý lại tóc tai, lúc đeo cặp sách lên hỏi Nguyễn Thu Nguyệt:"Em có đi không?"
Nguyễn Thu Nguyệt lập tức lắc đầu,"Em không đi, em và bọn họ lại không thân, hơn nữa em còn quá nhỏ, không nói chuyện được."