Nhưng tiết tự học buổi sáng vừa mới học được một nửa thời gian, giáo viên chủ nhiệm thầy Tạ lại đến rồi.
Thầy vào phòng học xong đập bàn gọi dừng tiếng đọc sách của mọi người, sau đó nói:"Bởi vì khoảng cách đến kỳ thi đại học chỉ có một tháng thời gian ôn tập, để học sinh đăng ký tham gia kỳ thi đại học ôn tập hiệu quả hơn, cho nên nhà trường quyết định tập trung tất cả học sinh đã đăng ký lại với nhau, thành lập mấy lớp ôn thi nước rút mới, để giáo viên dẫn dắt mọi người cùng nhau ôn tập một cách hệ thống hóa."
Nói rồi vỗ vỗ tay,"Cho nên, tất cả những bạn học đã đăng ký, thu dọn cặp sách văn phòng phẩm và sách giáo khoa của các em, bây giờ liền đến lớp ôn thi nước rút báo danh, sau này đó chính là phòng học của các em."
Học sinh đăng ký trong lớp không nhiều, suy cho cùng tuổi tác mọi người đều còn nhỏ, không vội bây giờ liền lên đại học, nguyên nhân chủ yếu nhất đương nhiên vẫn là ở trường không học hành gì, đi thi cũng là công cốc, không cần thiết phải giày vò.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thu dọn cặp sách, cùng mấy học sinh khác lần lượt ra khỏi phòng học.
Lúc các cô đeo cặp sách ra khỏi phòng học, Nguyễn Thu Dương và Tô Manh Manh cùng nhau quay đầu chằm chằm nhìn các cô.
Tô Manh Manh nhỏ giọng nói:"Bọn họ lại cũng đăng ký rồi."
Nguyễn Thu Dương nói:"Đăng ký ai mà chẳng được, điền một tờ biểu mẫu mà thôi."
Tô Manh Manh:"Nói không chừng lại thi đỗ thì sao."
Nguyễn Thu Dương liếc cô bé,"Cậu tưởng thi đại học là uống nước à, đơn giản như vậy. Đó là rất nhiều rất nhiều người cùng nhau thi, mười mấy khóa học sinh tốt nghiệp cấp hai cấp ba đấy, bọn họ nền tảng tiểu học đều chưa đ.á.n.h vững, cấp ba lại chưa học, lấy cái gì mà thi đỗ a?"
Tô Manh Manh chống cằm,"Khó quá, chỉ một khóa học sinh tốt nghiệp, tớ đều thi không đỗ. Mười mấy khóa, nghĩ thôi đều cảm thấy thật đáng sợ. Cái này nếu mà có thể thi đỗ, vậy thì thật sự là lông phượng sừng lân, thành ngữ này dùng đúng chứ?"
Nguyễn Thu Dương đối với kỳ thi đại học hoàn toàn không có hứng thú, đối với thành ngữ cũng không có hứng thú,"Tớ không biết."
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đeo cặp sách đến lớp ôn thi nước rút mới lập, trong lớp ôn thi nước rút toàn là học sinh đã đăng ký chuẩn bị tham gia kỳ thi đại học, giáo viên cũng là do nhà trường tuyển chọn sắp xếp kỹ lưỡng, những chuyện khác cái gì cũng không làm, chỉ lo dẫn dắt bọn họ ôn tập chạy nước rút.
Lớp ôn thi nước rút không chỉ ban ngày phải đi học học tập, buổi tối còn tăng thêm hai tiết tự học buổi tối.
Vốn dĩ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không định nói cho người nhà biết chuyện các cô cũng đăng ký rồi, cũng không phải nói là cố ý muốn giấu giếm, chỉ là bọn họ không hỏi, các cô cũng liền không chủ động nói. Nhưng bởi vì gia nhập lớp ôn thi nước rút, bọn họ tự nhiên liền biết rồi.
Vẫn là lúc ăn cơm tối, Nguyễn Trường Phú và Diệp Phàm, Diệp Thu Văn nói chuyện thi đại học, Nguyễn Thu Dương chợt xen vào một câu trong kẽ hở câu chuyện:"Nhà chúng ta không phải hai thí sinh, còn có hai người nữa kìa."
Nói rồi dùng ánh mắt lướt qua trên mặt Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết một cái.
Lời này vừa ra, trên bàn ăn ngoại trừ Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm, những người khác đều có chút kinh ngạc nhìn về phía Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.
Bọn họ nửa ngày không nói chuyện, Nguyễn Khê lên tiếng hỏi một câu:"Sao vậy? Không được sao?"
Nguyễn Trường Phú hoàn hồn vội nói:"Đủ điều kiện là có thể đăng ký, sao lại không được? Chỉ là học sinh tốt nghiệp cấp hai đăng ký không nhiều, cho nên bố liền bỏ sót hai đứa, đã đăng ký rồi, thì ôn tập cho đàng hoàng."
Những người khác còn chưa nói thêm gì, Nguyễn Hồng Quân đột nhiên nắm tay hô to với Nguyễn Khê Nguyễn Khiết:"Chị cả chị họ! Cố lên!!"
Cậu hô quá đột ngột quá gấp gáp quá to, Nguyễn Trường Phú bị cậu làm cho giật mình, giơ tay lên liền cho đầu cậu một cái tát.
Nguyễn Hồng Quân ôm đầu kháng nghị,"Sao cố lên cũng không được nữa rồi?"
Nguyễn Trường Phú trừng mắt nhìn cậu,"Mày làm ông đây giật nảy mình!"
Sau bữa ăn Nguyễn Hồng Quân dẫn Nguyễn Hồng Binh ra ngoài chơi, Nguyễn Khê Nguyễn Khiết và Diệp Phàm Diệp Thu Văn đi học tiết tự học buổi tối.
Diệp Thu Văn gọi Diệp Phàm cùng đi, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết tự nhiên vẫn là hai người đi.
Người đi rồi trong nhà vắng vẻ lại, Nguyễn Thu Nguyệt lên lầu rồi, Nguyễn Thu Dương ở trong nhà bếp giúp Phùng Tú Anh cùng làm việc.
Phùng Tú Anh quét nhà hỏi Nguyễn Thu Dương:"Đều có thể đăng ký sao con không đăng ký?"
Nguyễn Thu Dương nói:"Mẹ biết tổng cộng có bao nhiêu thí sinh đăng ký không, giáo viên nói có thể có hàng chục triệu, dọa đều dọa c.h.ế.t rồi, là có thể tùy tùy tiện tiện thi đỗ sao? Đăng ký cũng là công cốc, giày vò làm gì a?"
Phùng Tú Anh suy nghĩ một chút nói:"Anh ba con chắc là có thể thi đỗ."
Diệp Phàm từ nhỏ đến lớn những mặt khác không nổi bật, chính là thích học tập, từ lớp một đến lớp mười một một năm không bỏ sót, trọn vẹn lại nghiêm túc học lên. Trong mấy triệu người đăng ký luôn có người có thể đỗ, Diệp Phàm liền chính là bộ phận có thể đỗ đó.
Nguyễn Thu Dương im lặng một lúc, nhỏ giọng nói:"Con cảm thấy, chị cả nếu nỗ lực ôn tập tốt, cũng có khả năng thi đỗ. Trước kia học tập không quan trọng cho nên chị ấy mới không học hành gì mấy, thành tích thi cử thoạt nhìn cũng bình thường, nhưng chị ấy luôn là chuyện muốn làm đều có thể làm tốt... Hỏng là hỏng ở chỗ... không nhịn được yêu đương..."
Nhắc đến chuyện Diệp Thu Văn yêu đương đó, Phùng Tú Anh vẫn sẽ không nhịn được nghẹn khí, cảm thấy trên mặt có kim châm.
Nhưng bà ta không phủ nhận lời của Nguyễn Thu Dương, chốc lát nói:"Hy vọng con bé có thể tự tranh cho mình một hơi."
Tự tranh cho mình một hơi cũng là tranh cho gia đình một hơi, nếu lần này có thể thi đỗ đại học, chuyện yêu đương đó liền có thể bị lấp l.i.ế.m qua rồi. Một năm nay sống thực sự quá kìm nén, thi đỗ rồi là có thể thoải mái dễ chịu thở phào một hơi rồi.
Nguyễn Thu Dương cười, hỏi ngược lại Phùng Tú Anh:"Mẹ cảm thấy thì sao?"
Thấy Phùng Tú Anh không nói chuyện, cô ta lại nói:"Bọn họ ngay cả tiểu học đều chưa học xong đã đến học cấp hai rồi, cấp ba cũng chưa học, hai năm nay mẹ nghe bọn họ nói qua thành tích thi cử của mình chưa? Thi tốt có thể nhịn được không nói? Cho dù thành tích thi cử của bọn họ đều không tệ, hai năm cấp ba chưa học, tham gia kỳ thi đại học cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam, chỉ có thể là đi lót đáy. Thầy Tạ đều nói rồi, đừng đi thêm phiền cho quốc gia nữa."