Nguyễn Khê vừa cười vừa điền Bắc Đại vào nguyện vọng.
Đặc biệt là đề thi đại học hôm nay đơn giản, mục tiêu luôn luôn của cô chính là muốn thi thì thi trường tốt nhất!
Hơn bốn năm nay cô vững vàng chắc chắn đem toàn bộ kiến thức tiểu học cấp hai cấp ba củng cố lại một lần, cô tốn sức lớn như vậy nỗ lực nhiều như vậy, không phải là để tùy tiện thi một trường đại học bình thường.
Nếu chỉ định thi một trường đại học bình thường, vậy cô giống như những người khác ôn tập một hai tháng là được rồi.
Nguyễn Khiết nhìn trường học cô điền, mím mím môi hỏi:"Đây là trường đại học tốt nhất nhỉ?"
Nguyễn Khê gật gật đầu, quay đầu nhìn cô:"Em có lòng tin không?"
Nguyễn Khiết suy nghĩ một chút lắc đầu,"Không nắm chắc."
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cùng nhau cân nhắc một hồi, cuối cùng Nguyễn Khiết điền Nhân Đại.
Nguyện vọng điền xong giáo viên thu lên, liền không thể sửa lại nữa.
Buổi tối về đến nhà trên bàn ăn trò chuyện đến chủ đề này, Nguyễn Trường Phú hỏi bọn họ đều điền trường học nào.
Khiến Nguyễn Khê bất ngờ là, Diệp Phàm không điền một trong bốn ngôi trường danh giá Thanh Hoa Bắc Đại Phục Đán Nam Khai này, cậu ta điền trường đại học tốt nhất trong tỉnh, chỉ kém hơn bốn ngôi trường danh giá này một chút danh giáo hạng hai, thi đỗ rồi thì ở lại trong thành phố này.
Nguyễn Trường Phú nghe xong dường như cũng cảm thấy có chút bất ngờ, liền hỏi cậu ta:"Sao không điền bốn trường tốt nhất đó?"
Diệp Phàm trả lời nói:"Không có sự nắm chắc đó, chưa chắc đã có thể thi đỗ, không muốn mạo hiểm. Còn nữa chính là muốn ở gần nhà một chút, gần bố mẹ một chút, sau này đều dễ bề chiếu ứng."
Trong lòng không nắm chắc mười phần là thật, đồng thời cậu ta cũng cảm thấy mấy đứa trẻ khác trong nhà không có đứa nào có thể dựa dẫm được. Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh từ từ đều sẽ già đi, cái nhà này luôn phải có người chống đỡ một chút, nếu không bọn họ liền quá mệt mỏi rồi.
Cậu ta không phải do bọn họ sinh ra, đã hưởng thụ quá nhiều sự hy sinh của bọn họ, lại coi như là con trưởng, theo lý nên như vậy.
Nguyễn Trường Phú dường như có thể cảm nhận được tâm tư của cậu ta, giơ tay vỗ vỗ vai cậu ta, gọi cậu ta:"Ôn tập cho đàng hoàng thi cho đàng hoàng, trường này của chúng ta cũng coi như là danh giáo thực sự, kém hơn bốn trường kia một chút, nhưng cũng không dễ thi."
Diệp Phàm gật gật đầu,"Con sẽ làm được."
Hỏi xong nguyện vọng của Diệp Phàm, Nguyễn Trường Phú lại nhìn về phía Nguyễn Khê Nguyễn Khiết.
Nguyễn Khê bây giờ không muốn nói, trực tiếp nói:"Đợi thi xong kết quả ra rồi hẵng nói đi."
Bây giờ nói gì cũng đều vô dụng, không tránh khỏi phải nói một đống lời vô ích, nói không chừng còn phải nghe một đống lời nghi ngờ.
Thấy Nguyễn Khê không muốn nói, ông ta cũng liền không tiếp tục hỏi Nguyễn Khiết nữa, ông ta biết Nguyễn Khiết cái gì cũng nghe Nguyễn Khê. Thế là ông ta lại nhìn về phía Diệp Thu Văn, hỏi Diệp Thu Văn:"Thu Văn con thì sao? Con đăng ký trường nào?"
Diệp Thu Văn nửa điểm không hàm hồ, trực tiếp nói:"Đăng ký Bắc Đại."
Nguyễn Trường Phú nghe thấy lời này hơi sững sờ, sau đó vội nói:"Không tồi, lý tưởng to lớn, nhất định phải thi cho đàng hoàng!"
Diệp Thu Văn ừ một tiếng,"Con sẽ làm được."
Nguyễn Khê cúi đầu lặng lẽ ăn cơm, khóe miệng kéo theo ý cười nhàn nhạt cô tưởng mình đủ ngông cuồng rồi, kết quả không ngờ kẻ ngông cuồng hơn ở đây, thành tích bình thường ở mức trung bình, ôn tập ngắn ngủi ba bốn mươi ngày thời gian, lại dám đăng ký Bắc Đại.
Diệp Phàm đều không dám, cô ta dám, không phục đều không được!
Những người khác trong lớp ôn thi nước rút đăng ký Thanh Hoa Bắc Đại, cơ bản đều là hồ đồ lú lẫn làm ầm ĩ cho vui, không biết tầm quan trọng của việc điền nguyện vọng. Mà Diệp Thu Văn rõ ràng không phải, cô ta là thật sự muốn thi Bắc Đại, cảm thấy mình có thể lên Bắc Đại.
Đương nhiên rốt cuộc có thể lên được hay không, rất nhanh liền có thể phân rõ trắng đen.
Nguyễn Khê không biết cuộc sống ôn tập của người khác thế nào, tóm lại cuộc sống ôn tập của cô trôi qua rất nhanh. Mỗi ngày đến trường tiết tự học buổi sáng học thuộc sách, đi theo bước chân của giáo viên làm ôn tập mang tính hệ thống, thời gian rảnh rỗi lại làm bài tập, cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Ba bốn mươi ngày thời gian thực sự không tính là dài, rất nhanh đã đến ngày thi đại học.
Hai ngày trước khi kỳ thi đại học bắt đầu, giáo viên mang thẻ dự thi của mỗi học sinh đến phòng học để phát. Phát xong thẻ dự thi, lại trăm phương ngàn kế nhấn mạnh những điều cần chú ý khi đến phòng thi làm bài, cái gì mà mang theo văn phòng phẩm, mang theo thẻ dự thi.
Đến ngày thi, trường học tự nhiên cũng biến thành phòng thi.
Bên ngoài phòng thi ngoại trừ có tấm biển hoan nghênh thí sinh, còn có băng rôn viết "Một trái tim hồng, hai loại chuẩn bị".
Hai loại chuẩn bị là trúng tuyển và thi trượt, phần lớn thí sinh lúc bước vào phòng thi, trong lòng nghĩ tự nhiên đều là trúng tuyển. Mặc kệ thành tích bình thường của cậu ta có tốt hay không, đã đến thi rồi, tự nhiên đều muốn có thể thi đỗ, muốn được nở mày nở mặt.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đeo cặp sách theo dòng người cùng nhau vào phòng thi, lần lượt đi đến phòng học thi của mình.
Trong ngày đông thở ra khói này, tất cả thí sinh ngồi trong phòng thi múa b.út thành văn, cảm thấy tay lạnh liền đặt bên miệng hà một ngụm hơi nóng, hai tay nắm vào nhau xoa xoa, sau đó tiếp tục viết xuống dưới.
Kỳ thi tổng cộng thi hai ngày, thi xong môn cuối cùng ra khỏi phòng thi, bên ngoài lất phất tuyết rơi nhỏ. Nguyễn Khê đút tay vào túi đứng bên ngoài đợi đến lúc Nguyễn Khiết cùng ra khỏi phòng thi, Nguyễn Khiết ôm lấy cánh tay cô hỏi cô:"Chị cảm thấy thế nào?"
Nguyễn Khê cười nói:"Dù sao những câu nên trả lời đều trả lời rồi."
Nguyễn Khiết khoác tay cô đi về nhà,"Em cũng vậy, hơn nữa toàn bộ đều kiểm tra lại một lần. Vốn dĩ tưởng rằng sẽ rất căng thẳng, nhưng cũng không căng thẳng mấy, em cảm thấy phát huy cũng không tệ, hy vọng không phải là ảo giác của em."
Nguyễn Khê đút hai tay vào túi áo bông, trên khăn quàng cổ rơi tuyết sau đó càng lộ vẻ đỏ tươi,"Dù sao cũng đã thi xong cả rồi, tốt hay không tốt đều thành định cục rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, thư giãn thư giãn, an tâm đợi kết quả đi."