Nguyễn Khê mỉm cười khiêm tốn nói:"Cũng bình thường thôi."
Cái này đâu phải là bình thường, trong mắt bọn họ đều quá thần kỳ rồi!
Nhưng so với Nguyễn Khê, sự chú ý của bọn họ phần lớn vẫn đặt trên chiếc váy, cứ kéo Lý Hiểu Phương xem đi xem lại. Vì cửa ký túc xá không đóng, chẳng mấy chốc đã thu hút rất nhiều người qua đây, trong ký túc xá rất nhanh đã bị chen chúc đến mức tắc nghẽn.
Con gái đều yêu thích những thứ xinh đẹp, đặc biệt là quần áo đẹp váy đẹp.
Có nữ sinh xem xong ra ngoài đến ký túc xá của mình lại nói, thế là chiếc váy đẹp có kiểu dáng đặc biệt này rất nhanh đã gây ra sự chú ý rất lớn trong khu ký túc xá nữ. Rất nhiều nữ sinh nghe ngóng chạy qua xem, đi một đợt lại đến một đợt.
Vì chiếc váy không phải may cho cô ấy, Lý Hiểu Phương không mặc nhiều, thử xong rất nhanh đã cởi ra. Cởi ra xong cô ấy dùng móc áo treo chiếc váy lên, để người của các ký túc xá khác chỉ xem váy không xem cô ấy.
Cả buổi tối trong ký túc xá người qua lại không dứt, sau khi đóng cửa, Lý Hiểu Phương lấy chiếc váy từ trên móc áo xuống ôm trong tay, lúc đưa cho Nguyễn Khê mỉm cười nói:"Đều không muốn trả lại cho cậu nữa rồi."
Nguyễn Khê biết cô ấy đang bày tỏ sự yêu thích đối với chiếc váy này, bản thân nghe xong đương nhiên cũng vui vẻ, mỉm cười đưa tay nhận lấy chiếc váy nói:"Nếu cậu thật sự muốn, cậu có thể mua vải về, tôi may cho cậu."
Lý Hiểu Phương nghe thấy lời này hai mắt sáng lên,"Thật á?"
Nguyễn Khê gật đầu,"Nhưng mà... phải thu tiền thủ công..."
"Đó là chắc chắn không thể để cậu làm không công rồi."
Lý Hiểu Phương cười nói:"Cậu đợi tôi tháng sau bảo người nhà gửi chút phiếu vải qua."
Lý Hiểu Phương vừa dứt lời, lại có một người bạn cùng phòng khác hỏi:"Nguyễn Khê, chúng tôi cũng có thể sao?"
Nguyễn Khê quay đầu nhìn cô ấy,"Đều có thể mà, có tiền thủ công là được, tất cả mọi người đều có thể."
Mấy người bạn cùng phòng khác nhìn nhau, thông qua việc trao đổi ánh mắt đạt được sự nhất trí trong suy nghĩ, sau đó một người trong số đó lại nhìn Nguyễn Khê nói:"Vậy chúng tôi cũng bảo người nhà gửi chút phiếu vải, mua vải cũng may một chiếc, đến lúc đó cùng nhau mặc ra ngoài."
Nguyễn Khê gật đầu,"Được, đến lúc đó tôi sẽ may cho các cậu từng người một."
Chiếc váy liền đầu tiên Nguyễn Khê may này, là đặc biệt may cho cô gái buộc nơ xanh kia. Cô lấy chiếc bàn ủi cũ cắm điện mà Tạ Đông Dương tìm cho cô hai ngày nay ủi chiếc váy một lượt, ủi xong gấp lại cho vào trong túi vải.
Rạng sáng chủ nhật, cô vẫn dậy từ rất sớm, đ.á.n.h răng rửa mặt ăn sáng đi bày sạp.
Vì cô đã chuyển máy may về rồi, ăn cơm xong đương nhiên lại về ký túc xá một chuyến, chuyển máy may từ ký túc xá ra, lại rửa chiếc xe ba gác trong lán xe đến ngoài cổng lớn ký túc xá, chuyển máy may lên xe ba gác.
Chuyển tới chuyển lui mặc dù có chút tốn sức, nhưng cũng không quá khó khăn.
Nguyễn Khê đạp xe ba gác ra khỏi trường, vẫn đến tiệm sửa xe của Tạ Đông Dương trước. Đến tiệm sửa xe lấy hàng hóa của mình, lại cùng Tạ Đông Dương đón ánh sáng ấm áp của mặt trời mọc đi Đại Sách Lan, đến trên phố bày sạp xuống bắt đầu làm ăn.
Vì thời gian của Nguyễn Khê eo hẹp, việc lấy hàng cô liền tạm thời nhờ cả vào Tạ Đông Dương. Nếu không cô một tuần chỉ có một ngày thời gian, chạy khu nhà máy lấy hàng là hết rồi, cũng không có thời gian đến bày sạp nữa.
Sạp hàng bày xong, Nguyễn Khê ngồi xuống sau máy may.
Có người mang việc đến tìm cô thì cô nhận việc, có người đến trước sạp hàng mua đồ thì cô thu tiền bán đồ. Thời gian rảnh rỗi không nhiều, nhưng cô cũng không nhàn rỗi, không phải đang vẽ tranh thì là đang đọc sách đại học vất vả thi đậu không thể bỏ phí.
Tạ Đông Dương cũng vẫn nhớ cô gái kia, buổi trưa rảnh rỗi lúc ăn cơm, anh ngồi cạnh Nguyễn Khê, cùng mượn máy may của cô làm bàn, nói với cô:"Người phụ nữ bảo cô may quần áo đó, không phải là không đến nữa chứ?"
Nguyễn Khê không để tâm nói:"Không đến thì tôi treo lên, đầy người muốn mua."
Tạ Đông Dương vừa ăn cơm vừa nhìn cô:"Vậy sao?"
Nguyễn Khê liếc anh một cái,"Loại đàn ông không chú ý ăn mặc như các anh không hiểu đâu."
Tạ Đông Dương hơi trừng lớn hai mắt, có chút không vui,"Tôi không chú ý ăn mặc chỗ nào chứ?"
Nguyễn Khê cười một cái, không tranh luận với anh,"Dù sao thì anh cũng không hiểu."
Tạ Đông Dương trộn trộn mì trong bát,"Được được được, vậy thì coi như là tôi không hiểu đi."
Ăn cơm xong nhân lúc ít người, Tạ Đông Dương gục trên sạp hàng chợp mắt đi ngủ.
Nguyễn Khê không có thời gian dùng để ngủ gật, liền gục bên máy may vẽ tranh, vẽ một lát lại đọc sách.
Đợi người trên phố dần dần đông lên, có người đến trước sạp hàng xem đồ, cô liền xốc lại tinh thần bắt đầu nhận việc bán đồ. Vì cô mới bày sạp không lâu, nhận đều là những việc nhỏ như sửa quần áo sửa quần áo này.
Mặt trời từ từ ngả về tây, vào lúc gần ba giờ chiều, cô gái nơ xanh tuần trước đã xuất hiện.
Lần này cô ấy không buộc nơ xanh, mà buộc một sợi dây buộc tóc màu cam. Hơn nữa cô ấy không đến một mình, còn dẫn theo một cô gái trạc tuổi cô ấy qua đây, hai người khoác tay nhau đi thẳng đến trước máy may của Nguyễn Khê.
Nguyễn Khê vừa ngẩng đầu đã nhận ra cô ấy, thế là vội mỉm cười đứng dậy nói:"Cô đến rồi."
Cô gái nơ xanh hỏi:"Váy cô đã may chưa?"
Nguyễn Khê gật đầu, vội đi lấy chiếc váy trong túi vải ra.
Cô đưa chiếc váy vào tay cô gái nơ xanh nói:"Cô xem có thích không."
Cô gái nơ xanh nhận lấy chiếc váy giũ ra, hai mắt lập tức sáng lên. Sau đó cô ấy vội vàng ướm chiếc váy lên người, vui mừng xoay người cho bạn mình xem, hỏi bạn mình:"Thế nào thế nào?"
Bạn cô ấy xem cũng thích, chỉ liên tục gật đầu nói:"Khá đẹp đấy."
Chủ yếu là kiểu dáng chưa từng thấy trên đường phố, may lại tây và đẹp, vừa giũ ra đã khiến người ta sáng mắt lên rồi. Mà chỉ cần là thứ đặc biệt lại khiến người ta sáng mắt lên, thì thật sự rất khó khiến người ta cảm thấy không đẹp.
Nguyễn Khê nhìn cô gái nơ xanh hỏi:"Cô có muốn thử không?"
Cô gái nơ xanh quay đầu hỏi cô:"Có thể thử sao? Đi đâu thử vậy?"
Nguyễn Khê chỉ chỉ cửa hàng bên cạnh,"Tôi quen nhân viên bán hàng của tiệm lụa này, nhà cô ấy có chỗ thử."
Không chỉ có chỗ có thể thay quần áo, trong tiệm còn có gương soi toàn thân có thể soi toàn thân.