Nguyễn Khê tò mò hỏi anh:"Mấy ngày nay đi làm gì vậy?"

Nguyễn Khiết:"Nữ thần không cho anh đến?"

Tạ Đông Dương trông có vẻ già dặn đứng đắn hơn trước nhiều, nhìn một cái là biết trong lòng có tâm sự. Anh cũng không cười, dáng vẻ lúc đứng đắn lên cũng khá đàn ông, chỉ nhìn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nói:"Cãi nhau lật mặt rồi, không nói chuyện nữa."

Nguyễn Khiết nhìn anh chớp chớp mắt,"Anh không phải... nổi giận với nữ thần rồi chứ?"

Tạ Đông Dương cúi đầu,"Tôi không xứng với cô ấy, tôi nhận rồi."

Thực ra chuyện này cũng không phải nữ thần đến tìm anh mới ầm ĩ, anh bày sạp ở Đại Sách Lan này, hễ trong ngõ có người đến phố chơi mua đồ, tự nhiên liền nhìn thấy anh rồi. Nữ thần vẫn luôn bảo anh đừng làm nữa, nhưng anh không nghe.

Chuyện này nói không phải một lần hai lần, cho nên nữ thần lần trước đến trước sạp hàng mới trực tiếp bày ra bộ mặt thối.

Sau đó cô ấy lại giáo huấn Tạ Đông Dương hai lần, ép anh đi tìm chút việc thể diện mà làm.

Tạ Đông Dương quả thực có cân nhắc xem có nên không làm việc này nữa không, đi tìm một công việc thể diện để nữ thần và bố mẹ cô ấy hài lòng, ôm người đẹp về nhà kết hôn sống qua ngày một cách thiết thực, sinh một đứa b.úp bê làm bố.

Nhưng mấy ngày nay anh ở nhà, càng nghĩ trong lòng càng không phải tư vị.

Nữ thần lại đến giáo huấn anh mắng mỏ anh, trong lòng anh vừa hay đang kìm nén cục tức, khoảnh khắc bốc hỏa đó liền không muốn làm cháu trai nữa, thế là lần đầu tiên nổi tì khí bác bỏ lời của nữ thần, sau đó nữ thần nổi giận hai người cãi nhau, liền trực tiếp ầm ĩ đến mức tan vỡ.

Tạ Đông Dương thậm chí đập bàn nói:"Tôi biết cô không vừa mắt tôi, chê tôi không có công việc thể diện chê tôi mất mặt, tôi cũng không vừa mắt chính mình! Từ nay về sau, tôi không làm lỡ dở cô, cô thích tìm ai thì đi tìm người đó, tôi không hầu hạ nữa!"

Nữ thần tức đến đỏ mặt, ném cho Tạ Đông Dương một câu:"Tạ Đông Dương anh đừng hối hận! Tôi cho anh cơ hội anh không biết trân trọng, không phải tôi coi thường anh, cứ như anh thế này, không có chí tiến thủ không cố gắng đàng hoàng, chỉ muốn làm chuyện đầu cơ trục lợi, anh cả đời này sẽ không có tiền đồ! Anh cứ ở trên con đường lớn đó, bày sạp vỉa hè cả đời đi, xem ai coi trọng anh!"

...

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nghe xong, Nguyễn Khiết rất đồng tình nhìn Tạ Đông Dương nói một câu:"Anh thật t.h.ả.m."

Tạ Đông Dương:"..."

Đang nói chuyện có người đến mua đồ, Tạ Đông Dương vội đứng dậy chào hỏi người ta.

Sau khi Tạ Đông Dương và nữ thần của anh hoàn toàn lật mặt, liền chưa từng vắng mặt bày sạp nữa. Trừ phi thời tiết không tốt mưa rơi quá to, nếu không mỗi ngày đều cùng Nguyễn Khê Nguyễn Khiết đến Đại Sách Lan. Vì thời tiết nóng, bọn họ còn sắm cả ô che nắng lớn.

Tay nghề của Nguyễn Khê nhận được sự công nhận của ngày càng nhiều người, người tìm đến cửa nhờ cô may quần áo tự nhiên là nối liền không dứt, suy cho cùng là khan hiếm. Có người tìm cô hai lần ba lần, liền trở thành khách quen, nói thêm vài câu cũng liền quen thuộc với nhau.

Nguyễn Khê đối với khách quen cũng có sự chăm sóc đặc biệt, ví dụ như bà cụ Chu sống ở bên Tiền Môn này, vì chân cẳng bà không được thuận tiện lắm, Nguyễn Khê may xong quần áo sẽ trực tiếp mang đến tận nhà cho bà.

Gia cảnh nhà bà cụ Chu vững chắc, con trai con gái từ rất sớm đã ra nước ngoài không ở trong nước, ông bạn già đã đi từ mấy năm trước, bà không muốn ra nước ngoài sinh sống, liền tự mình ở lại Bắc Kinh, sống trong một căn tứ hợp viện một gian.

Vài ngày trước bà lại đến tìm Nguyễn Khê may một chiếc áo đơn mùa thu, đại khái là càng già càng muốn tìm chút mới mẻ, cho nên bà đặc biệt thích quần áo Nguyễn Khê may, đây đã là chiếc quần áo thứ ba bà tìm Nguyễn Khê may rồi.

Hôm nay Nguyễn Khê may xong chiếc quần áo này cho bà, buổi tối mang về ký túc xá ủi phẳng phiu, ngày hôm sau mang đến sạp hàng.

Cô chọn thời gian ăn xong bữa trưa cầm quần áo đi đến nhà bà cụ Chu.

Nguyễn Khê đã đến nhà bà cụ Chu một lần vào lúc mới nghỉ hè, lần đó cũng là bà cụ Chu tìm cô may quần áo, Nguyễn Khê thấy bà không khỏe, liền đưa bà về, dù sao cũng ở khá gần.

Nguyễn Khê gõ gõ cửa bên ngoài cổng lớn, sợ cách xa trong nhà không nghe thấy, cô lại vào trong thò đầu nhìn vào sân ở cửa thứ hai, lên tiếng gọi một câu:"Bà Chu ơi, có nhà không ạ?"

Bà cụ Chu lần này đã đáp lại, ở trong nhà lên tiếng nói:"Có có có, mau vào đi."

Nguyễn Khê thế là cầm quần áo đi vào cửa thứ hai, vào nhà chính nhìn thấy bà cụ Chu ngồi trên giường sưởi đang chuẩn bị ăn cơm, giữa giường sưởi bày một chiếc bàn nhỏ, trên đó đặt hai đĩa thức ăn xào.

Những đồ nội thất này đều là đồ nội thất cũ, thường thấy trong phim truyền hình cung đình nhà Thanh.

Nguyễn Khê ôm quần áo ngồi xuống, gật đầu nói:"Cháu ăn rồi mới đến."

Sau đó cô vừa dứt lời, ngoài cửa chợt có một người bước vào, nói chính xác là một cô gái trẻ. Cô gái đeo tạp dề trên tay bưng bát cơm trắng cầm đũa, vào nhà liền đi thẳng về phía giường sưởi.

Nhưng cô ta còn chưa đi đến bên giường sưởi đã khựng lại, mắt đối mắt với Nguyễn Khê sững sờ tại chỗ.

Nguyễn Khê cũng không ngờ, mình lại có thể nhìn thấy Diệp Thu Văn một lần nữa, hơn nữa lại còn ở trong hoàn cảnh như thế này.

Bà cụ Chu thấy Diệp Thu Văn đứng im không nhúc nhích, chỉ nói:"Mau bưng qua đây đi."

Diệp Thu Văn hoàn hồn vội đi tới, bày bát và đũa xong đặt trước mặt bà cụ Chu.

Nguyễn Khê liếc nhìn Diệp Thu Văn một cái, mỉm cười hỏi bà cụ Chu,"Bà Chu ơi, đây là ai vậy ạ? Lần trước đến hình như không nhìn thấy."

Bà cụ Chu rất bình tĩnh nói với cô:"Một người họ hàng xa của gia đình, đưa qua đây bầu bạn với bà."

Nói xong bà nói với Diệp Thu Văn:"Cháu cũng xới cơm ra cùng ăn đi."

Diệp Thu Văn vội vàng nhỏ giọng nói:"Không cần đâu ạ, bà ăn đi, có việc gì bà lại gọi cháu."

Sau đó cô ta liền vội vã ra cửa đi mất, trốn khỏi phạm vi tầm nhìn của Nguyễn Khê.

Nguyễn Khê không nhịn được cười một cái, tự mình lắc lắc đầu.

Nếu không phải là Diệp Thu Văn, Nguyễn Khê sẽ không nghi ngờ lời bà cụ Chu nói, nhưng người này là Diệp Thu Văn, cô tự nhiên biết bà cụ Chu đang nói dối, bởi vì bây giờ thuê bảo mẫu cũng không phải là chuyện có thể nói ra.

Nhà họ Nguyễn các cô, làm gì có người họ hàng xa gia cảnh như thế này.

Chương 243 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia