Khẩu vị và lá gan đều được nuôi béo rồi, gã và Nguyễn Trường Sinh lại đang đọ sức, cho nên làm việc liền càng không có chừng mực, phát huy ba chữ "không biết xấu hổ" đến mức tận cùng, tận cùng đến mức khiến người ta sôi m.á.u.
Nguyễn Trường Sinh trơ mắt nhìn gã thuê mặt tiền cửa hàng ở đối diện đường, trơ mắt nhìn gã trang trí mặt tiền cửa hàng mới tinh, sau đó lại trơ mắt nhìn gã treo lên tấm biển hiệu giống hệt cửa hàng của mình trên mi cửa hàng Tường Vi Các.
Ngày nhìn thấy tấm biển hiệu treo lên đó, cho dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, Nguyễn Trường Sinh cũng suýt chút nữa đập nát quầy hàng.
Nếu không phải đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, chú sợ là ngay tại chỗ liền sang đối diện đập nát cái cửa hàng rách nát này!
Trùng hợp Tôn Vĩ còn đeo kính râm qua đây rêu rao, mỉm cười nói với chú:"Tôi mùng tám tháng tám khai trương, cũng chính là ngày mai, đến lúc đó qua chơi."
Nguyễn Trường Sinh nghiến răng nhìn gã cười chơi ông nội mày.
Ngày mai liền cho cái thằng ch.ó đẻ nhà mày cười không nổi.
Ngày mùng tám tháng tám năm một chín tám ba, ngày hè trời quang đãng.
Sáng sớm đ.á.n.h răng rửa mặt xong, Nguyễn Khê hít thở không khí sáng sớm cùng Nguyễn Trường Sinh Tiền Xuyến cùng nhau ra cửa. Đến thành phố xong, Tiền Xuyến đạp xe đi cửa hàng của mình mở cửa, còn Nguyễn Khê theo Nguyễn Trường Sinh đến trong mặt tiền cửa hàng ở Đại Sách Lan ngồi xuống.
Hôm nay là ngày cửa hàng quần áo của Tôn Vĩ khai trương, cô tự nhiên là qua đây xem náo nhiệt.
Mà xem náo nhiệt đương nhiên liền phải có dáng vẻ của xem náo nhiệt, cô và Nguyễn Trường Sinh mua chút hạt dưa để trong cửa hàng rồi, còn đun nước pha một ấm trà ngon, sau đó liền vừa c.ắ.n hạt dưa uống trà vừa xem Tôn Vĩ ở đối diện bận rộn chào hỏi khách hàng.
Gã ngược lại đã mời không ít người đến chống đỡ thể diện cho gã, lẵng hoa nhiều đến mức trước cửa đều sắp không để vừa nữa rồi.
Cửa hàng mới khai trương đều náo nhiệt, chẳng mấy chốc bên ngoài cửa hàng quần áo của Tôn Vĩ đã tụ tập đầy người.
Tôn Vĩ đứng trước đám đông cao giọng nói:"Các vị các vị! Cửa hàng bổn tiệm hôm nay khai trương, chỉ cần mua đồ là có ưu đãi. Bản nhân cũng xin cam kết tại đây, tất cả đồ trong cửa hàng tôi, đều sẽ rẻ hơn Tường Vi Các ở đối diện!"
Gã nói xong nhường đường, người bên ngoài liền ùa vào hết.
Có mua đồ hay không thì khoan hãy nói, náo nhiệt chắc chắn là phải hóng rồi.
Đợi tràng pháo bên đối diện nổ xong, Nguyễn Khê c.ắ.n hạt dưa mở miệng nói:"Chú năm, chú cảm thấy gã một ngày này có thể bán được bao nhiêu?"
Nguyễn Trường Sinh c.ắ.n hạt dưa nói:"Theo cái tư thế này, mấy ngàn đồng chắc là có thể có."
Nguyễn Khê nhìn đối diện chậm rãi tiếp lời,"Nói không chừng còn có thể lên vạn đấy."
Vì Tôn Vĩ khai trương đã thu hút hết khách hàng qua đó rồi, hôm nay người đến cửa hàng của Nguyễn Trường Sinh rất ít. Nguyễn Khê liền cùng Nguyễn Trường Sinh ở trong cửa hàng nhàn nhã xem náo nhiệt cả một ngày, nhìn Tôn Vĩ cười toét miệng mệt còng lưng.
Mệt đến chập tối, trong mặt tiền cửa hàng của Tôn Vĩ mới hơi vắng vẻ xuống.
Lúc này Nguyễn Trường Sinh đứng dậy, đi qua đường sang cửa hàng của Tôn Vĩ xem thử.
Tôn Vĩ đắc ý đuôi đều sắp vểnh lên trời rồi, nhìn thấy Nguyễn Trường Sinh qua đây, gã cố ý từ trong túi móc ra một xấp tiền, trước mặt Nguyễn Trường Sinh đập đập vào lòng bàn tay, mỉm cười nói:"Thế nào? Cửa hàng này của tôi mở không kém anh chứ?"
Nguyễn Trường Sinh khen gã,"Anh mở tốt hơn tôi, tốt hơn quá nhiều rồi."
Nói xong trong biểu cảm chợt lộ ra chút ý cười ngại ngùng, chất đống trên khóe miệng, lại nói tiếp:"Chính là... anh giúp chúng tôi kiếm nhiều tiền như vậy, vẫn là thấy hơi ngại ngùng, cảm ơn anh nhé."
Tôn Vĩ không biết chú đang nói gì, trên mặt giữ ý cười cạn lời nói:"Tôi giúp anh kiếm tiền? Đây là cửa hàng do Tôn Vĩ tôi mở, tiền kiếm được đều là của tôi, anh sợ không phải là tức đến hồ đồ rồi chứ?"
Nguyễn Trường Sinh thả lỏng cơ thể dựa nghiêng vào cạnh quầy hàng, thoạt nhìn dường như tâm trạng đặc biệt tốt, khóe miệng giữ nụ cười nhìn gã nhẹ nhàng hỏi:"Ây, anh có biết năm ngoái nhà nước đã thông qua luật thương hiệu không?"
Tôn Vĩ tỏ vẻ nghe không hiểu, cũng không muốn nói nhảm với Nguyễn Trường Sinh nữa, thế là ngang ngược nói:"Tôi không biết luật thương hiệu gì cả, nếu anh đỏ mắt với tôi thì anh cứ nói thẳng, đừng ở đây nói với tôi những thứ có không này."
Ngón tay Nguyễn Trường Sinh đặt trên mặt quầy hàng gõ hai cái, tiếp tục mỉm cười nói nhảm với gã:"Tôi coi như nhìn rõ rồi, con người a, thật sự là bắt buộc phải đọc nhiều sách một chút, nếu không thì chẳng khác gì một kẻ ngốc."
Tôn Vĩ lười nói chuyện với Nguyễn Trường Sinh rồi, giơ tay lên nói:"Tôi không có thời gian nói nhảm với anh, tôi đi chào hỏi khách hàng."
Kết quả gã ngay cả bước chân còn chưa kịp bước ra, chợt thấy bốn người đàn ông mặc đồng phục màu xanh lam đậm từ ngoài cửa bước vào. Phàm là người làm ăn đều nhận ra bộ đồng phục này, cũng biết những người này là nhân viên kiểm tra của Cục Công thương, quyền lực lớn lắm.
Thấy gã không nhúc nhích nữa, Nguyễn Trường Sinh hất đầu lên tiếng nói:"Có khách đến rồi, người anh em sao anh không chào hỏi a?"
Nhưng Tôn Vĩ còn chưa lên tiếng, người dẫn đầu trong số nhân viên kiểm tra đó liền hỏi trước một câu:"Ai là Tôn Vĩ?"
Trên mặt Tôn Vĩ vội chất lên ý cười,"Đồng chí, tôi là Tôn Vĩ, các anh đây là làm gì vậy a? Tôi hình như... không phạm chuyện gì chứ?"
Nhân viên kiểm tra dẫn đầu lạnh lùng nhìn về phía gã, giọng điệu nói chuyện còn cứng hơn đá:"Có người khiếu nại anh cố ý xâm phạm thương hiệu của người khác, dùng thương hiệu của người khác để trục lợi, nhiều lần không nghe khuyên can, thời gian dài số tiền thu lợi khổng lồ, mời anh đi theo chúng tôi một chuyến tiếp nhận điều tra."
Tôn Vĩ nghe thấy lời này sắc mặt đen lại, những khách hàng khác đang xem quần áo cũng lập tức dừng động tác trong tay lại. Gã theo bản năng lùi về phía sau hai bước, nhìn nhân viên kiểm tra dẫn đầu nói:"Đồng chí, anh chắc chắn là nhầm rồi chứ?"
Nhân viên kiểm tra dẫn đầu nhìn gã không nhúc nhích, biểu cảm cứng rắn nói chuyện không dễ nghe:"Anh coi chúng tôi đều là kẻ mù sao? Anh ngay cả biển hiệu của cửa hàng cũng đạo dụng của người ta, giống hệt của người ta, anh còn nói tôi nhầm rồi?"