Cô đạp chiếc xe không đi trước, chạy đi mua rất nhiều đồ ăn, đồ ăn vặt có trái cây cũng có, còn mua một quả dưa hấu lớn.

Cô mua đồ xong về đến nhà, Nguyễn Hồng Quân và Lăng Hào vẫn chưa đến. Thế là cô vào bếp lấy một cái chậu lớn ra, đến bên máng đá trong sân hứng một chậu nước máy, đặt quả dưa hấu vào trong ngâm.

Vừa ngâm xong dưa hấu Nguyễn Hồng Quân và Lăng Hào đến, thế là mấy người không làm thì thôi đã làm thì làm cho trót chuyển tất cả đồ đạc vào nhà, chia ra đặt vào những căn phòng cần đặt, sau đó cùng nhau ngồi bên bàn trong nhà chính ăn dưa hấu.

Nguyễn Hồng Quân ôm miếng dưa hấu gặm một miếng lớn, thoải mái nói:"Ngọt thật!"

Nguyễn Khê không để ý đến cậu ta nhiều, nhìn Lăng Hào hỏi:"Cậu muốn ăn gì? Lát nữa mời cậu đi ăn."

Lăng Hào ăn dưa hấu nói:"Tôi không kén ăn, gì cũng được."

Nguyễn Khê đành phải lại nhìn sang Nguyễn Hồng Quân vất vả nhất,"Lão ngũ, em muốn ăn gì?"

Nguyễn Hồng Quân hoàn toàn không khách sáo nói:"Em muốn ăn thịt!"

Đúng như ý nguyện của cậu ta, ăn xong dưa hấu lại nghỉ ngơi một lúc, Nguyễn Khê liền dẫn họ cùng đến quán ăn. Vào trong gọi một bàn đầy ắp thịt, thịt lợn thịt cừu thịt bò thịt cá thịt tôm, có thịt gì gọi thịt nấy.

Nguyễn Hồng Quân cười vui vẻ,"Đúng là chị cả ruột của em."

Lúc ăn cơm Nguyễn Khê nhìn Lăng Hào nói:"Lần này không tính là trả bữa cơm lần trước, lần sau tôi lại tìm thời gian mời cậu."

Chuyện này, Lăng Hào tự nhiên không khách sáo không từ chối, lên tiếng đáp:"Được."

Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt không nói chuyện, thực sự cũng là đói rồi, cầm đũa càn quét một trận.

Ăn xong ra khỏi quán ăn về nhà, ba người no đến mức ợ hơi.

Lúc năm người về đến tứ hợp viện, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến cũng đã đóng cửa hàng ăn tối xong về rồi. Họ về xong cũng không rảnh rỗi, đang ở trong phòng mình thu dọn đồ đạc, trải giường gấp chăn sắp xếp quần áo.

Họ đã bàn bạc với Nguyễn Khê rồi, nhà chính để Nguyễn Khê ở, không gian đủ rộng, Nguyễn Khê có thể bày bàn cắt đặt máy móc ở trong làm phòng làm việc, sau này cứ chuyên tâm thiết kế vẽ bản vẽ cắt rập ở đây, không có ai làm phiền.

Còn Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến ở sương phòng phía đông, tổng cộng ba gian phòng, khai giảng đón Nguyễn Đại Bảo lên, cũng ở sương phòng phía đông.

Sương phòng phía tây còn lại tạm thời để trống, tạm thời làm phòng khách, ai đến thì cho người đó ở.

Phòng đảo tọa vì mở cửa hướng bắc, quanh năm không thấy ánh nắng mặt trời, nên không cho người ở, để đồ lặt vặt.

Lần này Nguyễn Khê chưa kịp lên tiếng, Nguyễn Hồng Quân nói:"Chú không nhận ra ạ? Lăng Hào đấy."

Nói như vậy Nguyễn Trường Sinh lập tức nhớ ra, vội cười lên tiến tới bắt tay Lăng Hào,"Thế này nếu đi trên phố thì đúng là không dám nhận, nghe Tiểu Khê bọn chúng nói cháu bây giờ lợi hại lắm rồi, là nhà khoa học rồi."

Lăng Hào nói:"Không lợi hại lắm đâu ạ, rất bình thường."

Nguyễn Trường Sinh buông tay anh ra, vẫn cười nói:"Thực sự là không ngờ, một đứa trẻ lầm lì ít nói như vậy hồi nhỏ, nay có thể biến thành thế này. Lúc đó thấy cháu ngốc, bây giờ mới biết là chúng ta ngốc."

Cho rằng đọc sách là chuyện xấu thì toàn là những kẻ đại ngốc!

Lăng Hào đứng hàn huyên với Nguyễn Trường Sinh vài câu, lại ngồi xuống trò chuyện một lúc.

Thấy trời bên ngoài đã tối hơn, Nguyễn Khê xem giờ trên đồng hồ hỏi Lăng Hào:"Thời gian không còn sớm nữa, hay là cậu về trước đi? Tôi sợ cậu về muộn quá không tiện."

Dù sao anh bây giờ cũng ở đơn vị, vẫn đừng về quá muộn thì hơn.

Lăng Hào nhìn sắc trời bên ngoài, gật đầu với Nguyễn Khê, đứng dậy lại nói với nhóm Nguyễn Trường Sinh:"Thời gian quả thực không còn sớm nữa, mọi người còn phải dọn dẹp phòng ốc, vậy cháu không làm phiền nữa, cháu về trước đây ạ."

Nói xong lại nhìn sang Nguyễn Khê lần nữa,"Có việc gì cần tôi thì liên lạc qua điện thoại nhé."

Nguyễn Khê gật đầu với anh,"Được."

Lăng Hào lúc này mới chuẩn bị đi, lúc ra cửa Nguyễn Khê đi theo sau tiễn anh ra ngoài.

Nguyễn Trường Sinh định đi theo tiễn cùng, bị Tiền Xuyến kéo một cái nháy mắt ra hiệu, chú năm khựng lại một chút liền dừng bước. Thấy Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến không ra ngoài tiễn, Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt tự nhiên cũng không ra ngoài.

Nguyễn Khê tiễn Lăng Hào ra đến cổng lớn, dặn dò anh:"Trời tối, đi đường cẩn thận một chút."

Lăng Hào quay đầu đáp:"Tôi sẽ cẩn thận, chị mau vào đi."

Nguyễn Khê nhìn anh bước xuống bậc thềm, vòng qua con sư t.ử đá trước cổng.

Lúc anh sắp đi đến cạnh chiếc xe đạp, cô bỗng lên tiếng gọi anh một câu:"Lăng Hào."

Lăng Hào dừng bước, trong bóng đêm quay người lại, nhìn cô đợi cô nói chuyện.

Nguyễn Khê do dự một lúc nói:"Sau khi cậu về thành phố có viết cho tôi ba bức thư, tôi đều không nhận được, lúc đó vì trong đầu toàn là những chuyện khác, hơn nữa biết cậu về thành phố tôi liền yên tâm rồi, biết cậu sẽ sống tốt trong lòng không lo lắng cho cậu nữa, nên cũng không nghĩ nhiều. Sau này tôi mới biết, thư bị người ta đốt rồi, tôi đã đ.á.n.h cô ta một trận."

Lăng Hào đứng tại chỗ khựng lại một lúc lâu, một lát sau nói:"Xin lỗi, tôi cũng không nghĩ nhiều... Tôi sợ cứ viết thư mãi sẽ làm phiền đến cuộc sống của chị, sau khi khôi phục kỳ thi đại học liền không gửi nữa... Có lẽ tôi nên viết thêm vài bức nữa... Có lẽ... nên gửi về quê..."

Nguyễn Khê hơi nhếch khóe miệng,"Không sao, cậu muốn nói gì tôi đều biết."

Lăng Hào nhìn cô, cũng nhếch khóe miệng cười, ánh mắt như nước.

Đêm tối trong ngõ rất yên tĩnh, hai người cách màn đêm nhìn nhau mỉm cười, vầng trăng tròn vành vạnh treo trên bầu trời con ngõ, chiếu sáng hai con sư t.ử đá trước cổng, cũng chiếu sáng khuôn mặt của hai người.

Trong lòng thoải mái rồi, Nguyễn Khê lại nói:"Mau về đi, chủ nhật tuần sau mời cậu ăn cơm."

Lăng Hào cười đáp:"Vậy tôi đến tìm chị."

Ánh trăng rải rác trên mặt đất, sắc sáng nhàn nhạt.

Nguyễn Khê đứng ngoài cổng lớn nhìn bóng dáng Lăng Hào biến mất trong con ngõ, khẽ thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng rất tốt quay người vào sân, tiện tay đóng cổng lớn cài then cửa, quay người qua cổng thứ hai đi đến sương phòng phía đông.

Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến còn phải tiếp tục dọn dẹp đồ đạc, bản thân Nguyễn Khê cũng phải dọn dẹp, nên cô không ở lại sương phòng phía đông làm phiền hai vợ chồng họ nhiều, gọi Nguyễn Thu Nguyệt cùng về nhà chính.

Chương 281 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia