Ồ, ngược lại có một chuyện đặc biệt, đó là lần Nguyễn Trường Sinh đến nhà họ Tiền cầu hôn, đi công xã cùng nhau xem một bộ phim.
Trần Vệ Đông nghe xong gật đầu,"Nói như vậy thì cũng hợp lý."
Vì quen biết từ nhỏ, quan hệ tốt, coi như người nhà cũng bình thường.
Nguyễn Đại Bảo lần này lên thành phố liền không về quê nữa, ngày hôm sau tiểu học khai giảng, Nguyễn Khê đưa cậu bé đến trường báo danh, nộp học phí đưa cậu bé vào lớp. Buổi trưa tan học lại đến trường đón cậu bé về ăn cơm, ăn xong lại đưa qua đó.
Đưa đón qua lại như vậy hai ngày, Nguyễn Đại Bảo nhớ đường đi học, lúc tan học lại có đội ngũ đi cùng về, hơn nữa cậu bé và mấy đứa trẻ cùng tuổi trong ngõ đã kết bạn, hẹn nhau mỗi ngày cùng đi học, Nguyễn Khê liền không đưa đón cậu bé nữa.
Thời buổi này không giống như sau này, trẻ con học đến cấp hai cấp ba đều phải có phụ huynh đưa đón.
Ngày tháng đi vào quy luật, phần lớn thời gian Nguyễn Khê vẫn ở trong nhà chính của tứ hợp viện, an tâm làm thiết kế của mình, nơi này nghiễm nhiên trở thành phòng thiết kế của Tường Vi Các, nhưng cho đến hiện tại, nhà thiết kế chỉ có một mình cô.
Bây giờ muốn tuyển cũng không tuyển được nhân tài về phương diện này, đợi vài năm nữa ngành may mặc phát triển toàn diện rồi tính sau.
Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến mỗi ngày đến cửa hàng bán quần áo, Lăng Hào thì mỗi ngày đều đi làm.
Vốn dĩ Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến còn định đợi việc buôn bán của cửa hàng ổn định lại sẽ sinh đứa thứ hai, nhưng vì chính sách kế hoạch hóa gia đình được ban hành, kế hoạch này liền hoàn toàn tan vỡ, không nghĩ đến chuyện này nữa.
Sau khi Lăng Hào ở lại tứ hợp viện, Nguyễn Khê và Nguyễn Trường Sinh Tiền Xuyến đều không coi anh là người ngoài, anh tự nhiên cũng trở thành một thành viên của gia đình này. Đôi khi Nguyễn Đại Bảo làm bài tập gặp bài khó, còn cầm vở bài tập đi tìm anh.
Ba chữ nhà khoa học trong lòng trẻ con đó là có vầng hào quang to lớn, nói tỏa sáng toàn vũ trụ cũng không ngoa, nên Lăng Hào trong lòng Nguyễn Đại Bảo, chính là sự tồn tại như thần tượng.
Cậu bé sùng bái Lăng Hào muốn c.h.ế.t, không có việc gì liền la hét lớn lên mình cũng phải làm nhà khoa học vĩ đại.
Nguyễn Khê bỏ ra hơn ba nghìn khoản tiền khổng lồ lắp một chiếc điện thoại trong nhà, buổi tối nếu Lăng Hào bận không thể về đúng giờ, anh sẽ gọi điện thoại về nói một tiếng. Nếu không bận tan làm bình thường, anh sẽ cùng nhóm Nguyễn Khê Nguyễn Trường Sinh ăn tối.
Cũng giống như đã nói từ đầu, chủ nhật nếu không bận, Nguyễn Khê sẽ đưa anh ra ngoài đi dạo khắp nơi.
Nhưng cho dù có bận đến đâu, Lăng Hào mỗi tối đều sẽ về, cho dù là bận đến đêm khuya.
Nguyễn Khê đôi khi dồi dào cảm hứng bận rộn làm thiết kế, buổi tối cũng sẽ ngủ rất muộn.
Lăng Hào cài cổng lớn vào cổng thứ hai, thấy trong nhà chính vẫn sáng đèn, liền đến nhà chính xem thử.
Anh tưởng Nguyễn Khê vẫn đang vẽ bản thiết kế cắt rập làm quần áo, kết quả cô đã mệt đến mức gục thẳng xuống bàn làm việc ngủ thiếp đi rồi.
Lăng Hào lúc này mới không lên tiếng, vào nhà đi đến cạnh cô, ngồi xổm xuống khẽ gọi cô hai tiếng.
Thấy cô ngủ say, anh khẽ hít một hơi liền không gọi cô nữa, mà đứng dậy cúi người bế cô lên từ trên ghế.
Bế đi đến bên giường có giá, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường, giúp cô cởi dép lê đắp chăn cẩn thận.
Sau đó anh ngồi xuống mép giường, trên lông mi chống đỡ sự mệt mỏi, lặng lẽ nhìn Nguyễn Khê một lúc, phác họa từng chi tiết trên khuôn mặt cô, mặc dù những chi tiết này đã sớm khắc sâu vào trong đầu anh, khắc sâu vào tận cùng ký ức của anh.
Một lát sau thu lại tâm trí, anh khẽ hít một hơi chuẩn bị đứng dậy về sương phòng phía tây, nhưng còn chưa làm ra động tác, ánh mắt vô tình bỗng quét qua tay phải của Nguyễn Khê, chỉ thấy trong lòng bàn tay cô đang nằm một chiếc đồng hồ quả quýt cũ, mặt sau của đồng hồ hướng ra ngoài, trên đó đang khắc tên anh.
Ánh mắt bị chiếc đồng hồ quả quýt khóa c.h.ặ.t, anh như bị điểm huyệt không nhúc nhích nữa, nhưng hốc mắt lại từ từ đỏ lên.
Sự đỏ ửng thấm đến khóe mắt, dường như lông mi chớp hai cái, là có thể có nước mắt rơi xuống.
Nguyễn Khê cảm thấy không thoải mái cử động cơ thể một chút, mắt hơi mở ra nhìn thấy Lăng Hào ngồi bên mép giường cô, cô liền cố gắng chống đỡ chút khe hở đó không nhắm lại, mơ màng nhìn anh nói một câu:"Cậu về rồi à."
Trong giấc ngủ giọng nói mơ hồ, mang theo giọng mũi và giọng điệu trẻ con nũng nịu đậm đặc.
Cô buồn ngủ muốn nhắm mắt lại ngủ tiếp, nhưng chớp mắt một cái bỗng bắt được hốc mắt đỏ hoe đó của Lăng Hào. Ý thức của cô hơi tỉnh táo lại một chút, cố gắng chống tay ngồi dậy, buồn ngủ đến mức choáng váng nhìn anh hỏi:"Cậu sao vậy?"
Vẫn là chất giọng mang theo chút mơ hồ và giọng mũi như vậy.
Thấy anh không nói gì, đành phải tiếp tục hỏi:"Ai bắt nạt cậu sao?"
"Có phải công việc mệt quá..."
Lăng Hào cứ như vậy đỏ hoe hốc mắt luôn nhìn Nguyễn Khê, lúc cô hỏi đến câu cuối cùng, anh bỗng nghiêng người tới chặn môi cô lại.
Lời chưa hỏi xong, âm thanh im bặt, đứt đoạn trong không khí.
Nguyễn Khê đột ngột cứng đờ, hơi thở và âm thanh giống như trong khoảnh khắc biến mất không thấy đâu, chỉ có lông mi khẽ run rẩy hai cái.
Mặt trời leo lên nóc nhà, tia sáng từ ô cửa sổ hắt vào trong phòng.
Trên người ma nơ canh mặc bộ quần áo mùa đông kiểu dáng mới mẻ, thước dây cuộn tròn rơi xuống một nửa từ mặt bàn máy may, đầu thước bọc kim loại treo lơ lửng giữa không trung, trên đó đ.á.n.h dấu từng ô số, cái bóng in trên mặt đất bị kéo dài.
Cả tứ hợp viện đều rất yên tĩnh, chỉ có cây táo trong gió thu rung rinh vài chiếc lá úa tàn còn sót lại, cuống lá rụng khỏi cành, lắc lư rơi xuống, theo gió bay vào máng đá, dính vào vệt nước chưa khô dưới đáy máng.
Bỗng nhiên mặt trời trốn vào tầng mây, tia sáng trong ô cửa sổ lập tức biến mất không thấy tăm hơi.
Cổng lớn của sân bị người ta từ bên ngoài đẩy ra, một bước chân bước vào.
Tiếng bước chân không nặng, vào cổng lớn đi đến cổng thứ hai, qua cổng rủ dọc theo hành lang có mái che đi đến ngoài cánh cửa gỗ lớn màu đỏ của nhà chính. Cánh cửa gỗ bị đẩy ra, mặt trời ló mặt, một vạt nắng vừa hay hắt qua bậu cửa, chiếu sáng những hạt bụi lơ lửng trong không khí.