Ngay lúc Lăng Hào định hạ môi xuống, Nguyễn Khê bỗng đưa tay lên chắn trên trán anh.

Quả nhiên!

Sốt rồi!!

Thảo nào cảm thấy chỗ nào cũng nóng!!!

Nguyễn Khê bỏ tay xuống nhìn anh:"Đứng yên, tôi đi đóng cửa."

Nói xong để anh dựa lưng vào bức bình phong đứng đó, tự mình đi đóng cổng lớn của sân cài then lại, sau đó quay lại kéo Lăng Hào đi vào sân trong, vào sương phòng phía tây bật đèn để anh lên giường ngồi tựa vào đầu giường, hỏi anh:"Uống t.h.u.ố.c hạ sốt chưa?"

Lăng Hào rũ mí mắt nhìn cô, giọng mềm nhũn nói:"Trước khi về đã uống rồi."

Nguyễn Khê đứng dậy đi rót nước nóng cho anh, rót xong nước nóng qua đặt cốc vào tay anh, ngồi xuống mép giường nhìn anh nói:"Bị ốm rồi còn liều mạng như vậy? Không biết về sớm một chút sao?"

Lăng Hào uống một ngụm nước nóng làm ấm cơ thể,"Không nghĩ là bị ốm."

Ra khỏi phòng thí nghiệm cởi bộ đồ chống tĩnh điện, lúc đi đ.á.n.h răng rửa mặt mới phát hiện mình toàn thân nóng rực không có sức lực.

Đánh răng rửa mặt xong tìm t.h.u.ố.c hạ sốt uống một viên, liền hứng gió lạnh vội vã chạy về.

Nguyễn Khê nhìn anh uống hết nước nóng, nhận lấy chiếc cốc nói:"Mau ngủ đi, ngày mai nếu vẫn không hạ sốt, phải đến bệnh viện khám thử xem."

Nguyễn Khê vừa định đứng dậy rời đi, cổ tay lại bị anh nắm lấy.

Nhiệt độ trong lòng bàn tay anh cũng cực cao, nắm lấy cổ tay Nguyễn Khê, nóng đến mức da cô tê rần.

Thấy anh bị ốm không có tinh thần trông khá đáng thương, Nguyễn Khê liền không rút tay ra, chỉ nhìn anh hỏi:"Còn muốn gì nữa?"

Lăng Hào nhìn vào mắt cô, mềm giọng lên tiếng:"Muốn chị ở cùng tôi."

Nguyễn Khê nhìn anh cười một cái buột miệng thốt ra:"Ngủ cùng cậu à?"

Nhưng vừa nói xong cô liền hối hận, nhìn thấy ánh mắt Lăng Hào trở nên sâu thẳm, cô vội vàng thu lại biểu cảm đùa giỡn đứng dậy định đi. Nhưng cô vừa đứng dậy quay người, đã bị Lăng Hào nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái trở lại.

Cả người bị anh kéo nhào về phía trước, nằm sấp thẳng lên người anh.

Mà giây tiếp theo, Lăng Hào liền hôn lên môi cô.

Nguyễn Khê trong lúc hoảng loạn chưa kịp phản ứng, đợi lúc phản ứng lại Lăng Hào đã cạy mở hàm răng của cô. Theo bản năng cô muốn đứng dậy, nhưng vừa nhổm lên một chút, đã bị Lăng Hào ôm eo ấn trở lại.

Lần trước giữa môi răng anh là sự lạnh lẽo của cả đêm đen, lần này thì toàn là sự nóng rực.

Vì sợ đ.á.n.h thức Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến, miệng lại bị bịt kín, nên Nguyễn Khê không gây ra tiếng động gì. Cô bị ép phải nuốt lấy hơi thở của anh, đầu lưỡi bốc hỏa, giãy giụa giữa việc choáng váng và không choáng váng.

Lúc giãy giụa cô mơ hồ gọi tên anh:"Lăng Hào..."

Đợi anh buông cô ra, cô hơi thở rối loạn nhìn anh nói:"Lăng Hào... tôi luôn coi cậu là em trai..."

Nguyễn Khê cố gắng ép hơi thở xuống, nhìn thấy sự buồn bã trong mắt anh, một lát sau nói:"Cậu... để tôi suy nghĩ đã..."

Đáy mắt Lăng Hào lóe lên vài phần sáng ngời,"Được, tôi không vội."

Kết quả nói xong nhìn Nguyễn Khê một lúc, lại ghé khuôn mặt nóng rực tới, hôn lên môi cô.

Nguyễn Khê tìm lại hơi thở của mình,"Không phải nói không vội sao... để tôi suy nghĩ đã mà..."

Lăng Hào:"Chị cứ từ từ suy nghĩ, không ảnh hưởng."

Anh bịt miệng cô lại, không cho cô suy nghĩ nữa, cũng không cho cô nói chuyện nữa.

Hôm sau tỉnh dậy, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến lại đã dẫn Nguyễn Đại Bảo đến cửa hàng rồi. Nguyễn Khê ngủ dậy trước tiên đến sương phòng phía tây xem Lăng Hào đã hạ sốt chưa, vừa hay anh cũng mới tỉnh, đang tựa vào đầu giường nhắm mắt tỉnh ngủ.

Nguyễn Khê qua sờ trán anh, cảm thấy không nóng lắm nữa, nhưng vẫn đưa nhiệt kế cho anh, để anh tự đo một chút. Trong lúc anh đo nhiệt độ, Nguyễn Khê ra ngoài mua chút đồ ăn sáng về.

Lúc về Lăng Hào đã dậy rồi, nói với Nguyễn Khê:"Không sốt nữa rồi."

Hai người lúc này mới đứng bên máng đá hứng nước đ.á.n.h răng rửa mặt, sau đó lại cùng đi ăn cơm.

Lúc ăn cơm Lăng Hào nói với cô:"Suy nghĩ kỹ rồi thì nói cho tôi biết."

Nguyễn Khê đang húp cháo, không chú ý bị sặc một cái, giữ vững nuốt xuống đáp:"Ồ, được."

Gió lạnh tràn về, sau khi mùa đông ở phương Bắc đến, ngoài những cây bạch dương trụi lá, còn có mặt hồ đóng lớp băng dày. Mỗi năm vào thời điểm này, sân băng hồ Vị Danh của Bắc Đại và sân băng Thập Sát Hải, đều sẽ có rất nhiều người đến chơi.

Nguyễn Khê và Lăng Hào chỉ chơi ở rìa sân băng, ôm nhau cùng ngã nhào.

Hai người thay giày trượt băng về nhà, Nguyễn Khê nói với Lăng Hào:"Hôm nay ngã tám lần."

Lăng Hào rất hài lòng nói:"Khá rồi, ít hơn tuần trước ba lần."

Nói xong anh lại hỏi Nguyễn Khê:"Suy nghĩ kỹ chưa?"

Cái này đều từ mùa thu suy nghĩ đến mùa đông rồi.

Nguyễn Khê liếc anh một cái, cười một cái nói:"Tạm thời vẫn chưa, còn phải suy nghĩ thêm."

Lăng Hào bỗng nắm lấy tay cô, l.ồ.ng một thứ vào cổ tay cô.

Nguyễn Khê nghi hoặc giơ cổ tay lên xem, chỉ thấy là một chiếc đồng hồ cơ tinh xảo và đẹp đẽ, mặc dù mặt đồng hồ và dây đồng hồ đều bằng kim loại, nhưng cả chiếc đồng hồ đều được anh ủ ấm, đeo trên cổ tay không có cảm giác lạnh lẽo.

Lăng Hào nói:"Chiếc đồng hồ quả quýt đó cũ quá rồi, chạy một lúc lại bị chậm."

Nguyễn Khê cười nhìn anh một lúc, lại tháo đồng hồ xuống, chỉ thấy phía sau mặt đồng hồ quả nhiên vẫn khắc một chữ "Hào".

Cô không nhịn được khẽ cười một tiếng, trực tiếp nhét đồng hồ vào túi quay người bỏ đi.

Bên miệng phả ra làn sương trắng xóa, đọng thành sương giá trên lông mi.

Câu chuyện của năm một chín tám ba, kết thúc trong mùa đông cổng thành phủ đầy tuyết trắng.

Tết Dương lịch năm một chín tám tư, vừa hay lại là một ngày chủ nhật.

Nguyễn Khê đặt một bàn lớn ở nhà hàng, gọi một bàn đầy ắp thức ăn, cùng Nguyễn Trường Sinh, Tiền Xuyến, Lăng Hào đợi gia đình Nguyễn Thúy Chi đến, còn có Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông.

Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông đến trước, vào nhà hàng xong xoa xoa tay nói:"Bên ngoài lại có tuyết rơi rồi."

Nguyễn Khê nhìn ra từ cửa sổ phòng bao, chỉ thấy bên ngoài quả nhiên đã lất phất hoa tuyết.

Xem xong quay đầu lại, chỉ thấy gia đình Nguyễn Thúy Chi cũng đến rồi. Gia đình ba người họ vào phòng tháo khăn quàng cổ mũ ra, xoa xoa tay uống ngụm nước nóng cũng nói:"Đi được nửa đường đột nhiên có tuyết rơi."

Người một nhà tụ tập cùng nhau cũng không có gì phải khách sáo, chẳng qua là coi như một buổi tụ tập nhỏ của gia đình, muốn ăn gì gọi nấy, muốn làm gì làm nấy, không có những lễ tiết lễ nghĩa dư thừa, giống hệt như ở nhà.

Chương 289 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia