Tôn Tiểu Tuệ chậc chậc một tràng: “Cái này thật đúng là biết nịnh bợ nhỉ.”
Nguyễn Dược Tiến nhìn Tôn Tiểu Tuệ: “Nó lại biết nấu cơm, trước đây buổi trưa nó không phải đều không về ăn sao, tám phần mười chính là ở lại đó nấu cơm cho lão thợ may. Lão thợ may tại sao lại thích nó, nó bợ đỡ giỏi, hầu hạ chu đáo chứ sao.”
Tôn Tiểu Tuệ nghe xong nhìn Nguyễn Trường Quý: “Tôi nói thế nào nhỉ, lão thợ may đối xử tốt với nó như vậy, căn bản không thể nào là vì nó học tay nghề giỏi. Bây giờ biết rồi chứ, nó chính là có một bộ bợ đỡ người khác.”
Nguyễn Trường Quý không nói Nguyễn Khê gì cả, chỉ nói Nguyễn Dược Tiến: “Vậy thì con cứ học cho tốt.”
Nguyễn Dược Tiến nói: “Con học đang tốt lắm.”
Nguyễn Dược Tiến học thế nào Nguyễn Khê không quan tâm, cô vẫn giống như trước đây, nên làm gì thì làm nấy.
Nhưng buổi sáng cô đến nhà lão thợ may chuẩn bị quét dọn vệ sinh, lại bị lão thợ may ngăn cản.
Lão thợ may gọi cô ra một bên, nói với cô: “Nên làm gì thì làm nấy đi, những việc này đều có người làm.”
Sau đó lời ông vừa dứt, Nguyễn Dược Tiến xuất hiện bên ngoài sân.
Sau khi Nguyễn Dược Tiến bước qua bậu cửa vào, lão thợ may hắng giọng một cái với cậu ta, cậu ta liền tự giác đi quét dọn vệ sinh rồi. Chỉ là cậu ta làm một lúc đột nhiên lại nhớ ra, vội chạy tới hỏi lão thợ may: “Sao không bảo cô ta làm cùng cháu?”
Lão thợ may nhìn Nguyễn Dược Tiến: “Buổi trưa nó nấu cơm cho tôi.”
Nguyễn Dược Tiến hết lời để nói, nín một cục tức, quay người lại tiếp tục đi làm việc.
Làm xong việc thấy lão thợ may vẫn không dạy Nguyễn Khê tay nghề, vẫn để cô ngồi đó vẽ tranh, trong lòng cậu ta lại thoải mái hơn một chút. Cậu ta trước mắt không cầu gì khác, chỉ cần có thể học tay nghề giỏi hơn Nguyễn Khê, vậy thì cậu ta có thể tiếp tục nhẫn nhịn.
Theo quan sát của cậu ta, Nguyễn Khê học ở chỗ lão thợ may mười mấy ngày, đại khái giống như mẹ cậu ta nói, chính là một đứa chạy vặt ở đây, việc chính đáng một việc cũng không biết, cuối cùng tám phần mười cũng là không học thành tay nghề.
Cho nên cậu ta chỉ cần nhẫn nại tính tình, để lão thợ may công nhận năng lực của cậu ta, sớm muộn gì cũng có một ngày, danh hiệu đồ đệ của lão thợ may sẽ chỉ trao cho một mình cậu ta. Đợi lão thợ may qua đời, trên ngọn núi này cũng chỉ có một mình cậu ta là thợ may.
Đến lúc đó, lại xem ai đỏ mắt ai đi.
Nguyễn Dược Tiến nhìn chằm chằm Nguyễn Khê không buông, Nguyễn Khê thì tiếp tục coi cậu ta như không khí.
Nguyễn Khê nghiêm túc vẽ bức tranh của mình, lúc sắp đến trưa, đứng dậy đi vo gạo nấu cơm, lại ra vườn rau hái rau về xào. Hôm nay cô xào trứng xào ớt xanh, còn có trứng xào cà chua.
Lúc cô xào xong thức ăn Nguyễn Dược Tiến vẫn chưa đi.
Nguyễn Dược Tiến vừa định đứng dậy về nhà, nhưng khi nhìn thấy Nguyễn Khê bưng hai đĩa thức ăn vào nhà đặt lên bàn, một đĩa xanh vàng đan xen thanh mát, một đĩa đỏ vàng đan xen tươi sáng, lập tức cảm thấy trên ghế đẩu bôi keo, cậu ta vậy mà không đứng lên nổi!
Phải biết rằng, mẹ cậu ta trước đây mượn nửa rổ trứng gà, đều mang đến tặng cho lão thợ may rồi. Bây giờ gà mái nhà cậu ta đẻ được chút trứng nào đều phải tích cóp lại mang đi trả người ta, trên bàn ăn căn bản ngay cả mùi trứng gà cũng không ngửi thấy.
Mà Nguyễn Khê vậy mà! Một lần xào xào hai đĩa!
Nguyễn Dược Tiến nghe tiếng hoàn hồn, theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.
Cậu ta hít sâu một hơi, thu lại biểu cảm vô dụng trên mặt, đứng dậy ra cửa đi.
Đi đến cửa chạm mặt Nguyễn Khê, Nguyễn Khê trực tiếp phớt lờ cậu ta, bưng bát đi vòng qua người cậu ta vào nhà.
Nguyễn Dược Tiến nhịn nước bọt trong miệng, dừng bước quay đầu nhìn vào trong nhà, chỉ thấy Nguyễn Khê ngồi xuống bên bàn, cầm đũa gắp trứng xào cà chua đưa vào miệng, trên mặt tràn đầy ý cười hạnh phúc.
Cậu ta nuốt nước bọt chợt nghĩ - Biết nịnh bợ hình như cũng chẳng có gì không tốt.
Nghĩ một lúc - Thôi bỏ đi, cậu ta mới không đi giả làm cháu trai.
Thức ăn Nguyễn Khê xào khẩu phần đều không nhiều, vừa hay chính là lượng của hai người.
Cô và lão thợ may ăn xong cơm, đứng dậy thu dọn nồi bát.
Lão thợ may buổi trưa có lúc phải ngủ trưa, hôm nay ăn no cả người buồn ngủ, liền về phòng ngủ rồi.
Nguyễn Khê canh giữ trong nhà chính, nằm bò lên bàn chuẩn bị chợp mắt một lát.
Nhưng cô vừa nhắm mắt hơi thiu thiu ngủ, chợt có người gọi cửa đ.á.n.h thức cô.
Cô nằm bò trên bàn giật mình tỉnh giấc, bò dậy chớp chớp mắt, chỉ thấy là một người phụ nữ dáng người hơi mập. Người phụ nữ vắt một chiếc quần trên cánh tay, vào nhà liền ồn ào nói: “Lão thợ may đâu? Bảo ông ấy sửa gấu quần cho tôi.”
Nguyễn Khê đứng dậy từ bên bàn: “Sư phụ cháu ông ấy ngủ rồi, cháu sửa giúp bác nhé.”
Người phụ nữ mập mạp đ.á.n.h giá Nguyễn Khê từ trên xuống dưới một cái: “Cháu mới học được mấy ngày, có được không?”
Nguyễn Khê nói: “Được ạ.”
Người phụ nữ mập mạp vẫn không yên tâm: “Vẫn là gọi lão thợ may sửa cho tôi đi, bộ quần áo này của tôi tuy nói là người khác cho tôi, nhưng dẫu sao vẫn là vải mới một nửa đấy, cháu sửa hỏng cho tôi, tôi tìm ai bắt đền?”
Nguyễn Khê nói chuyện dứt khoát: “Sửa hỏng cháu đền cho bác cái mới.”
Đền cái mới?
Người phụ nữ mập mạp trừng mắt: “Thật hay giả vậy?”
Nguyễn Khê cười, gật đầu với bà ta: “Thật ạ.”
Người phụ nữ mập mạp nhìn khuôn mặt Nguyễn Khê, lại nhìn chiếc quần trong tay, c.ắ.n răng nói: “Thôi bỏ đi, vậy cháu sửa cho tôi đi. Sửa xong tôi còn đang vội mặc đấy, không có thời gian ở đây chậm trễ nhiều.”
Nguyễn Khê cũng không lề mề, nhận lấy chiếc quần từ tay bà ta, lấy thước dây đo chiều dài chân cho bà ta trước. Đo xong cô dựa theo kích thước cắt đi một đoạn quần, sau đó cuộn vào trong nửa tấc, dùng máy may may lại.
May xong lại đi đốt bàn ủi, đợi bàn ủi nóng lên, cô ủi cẩn thận toàn bộ chiếc quần một lượt.
Thấy Nguyễn Khê làm việc dứt khoát lưu loát, hơn nữa còn ủi toàn bộ chiếc quần một lượt, ủi đến mức phẳng phiu vào nếp có form có dáng, người phụ nữ mập mạp ở bên cạnh cười nói: “Cô bé này cháu học khá đấy, xem ra thật sự có thể tiếp quản lớp của lão thợ may.”
Nguyễn Khê cười cười, đưa chiếc quần vào tay người phụ nữ: “Bác mặc vào thử xem sao.”
Người phụ nữ mập mạp nhận lấy chiếc quần vào nhà kho bên cạnh, thay quần ra, liên miệng nói: “Ây da, cháu sửa vừa vặn quá, chính là độ dài mà tôi muốn. Vậy tôi cũng không cởi ra nữa, cứ thế mặc đi luôn đây.”