Dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, có người đơn thuần đến xem lão thợ may may quần áo, cũng có người đến xem Nguyễn Dược Tiến trổ tài, dù sao Tôn Tiểu Tuệ cũng đã thổi phồng nửa năm trong thôn, nói Nguyễn Dược Tiến nhà bà ta là người duy nhất có thể kế thừa tay nghề của lão thợ may.
Còn Nguyễn Khê? Đó chỉ là đứa bán ngoan làm tạp vụ.
Đương nhiên Tôn Tiểu Tuệ không cảm thấy mình đang thổi phồng, bà ta là thật lòng thật dạ khoe khoang, tất cả là vì trong nửa năm Nguyễn Dược Tiến học nghề, mỗi lần về nhà đều sẽ nói với bà ta mình học giỏi thế nào, đạp máy trơn tru ra sao.
Lăng Hào qua liền trực tiếp tìm Nguyễn Khê, chạy ra sau lưng cô vỗ một cái lên vai cô.
Nguyễn Khê quay đầu lại nhìn thấy cậu, trên mặt lập tức nở nụ cười, nhìn cậu hỏi:"Cậu đến chơi à?"
Lăng Hào gật đầu,"Mẹ tôi cũng đến, nói đến xem chị may quần áo."
Nguyễn Khê cười cười,"Vậy tôi phải thể hiện cho tốt rồi."
Nói xong cô lập tức quay đầu tìm Tôn Tiểu Tuệ, cất cao giọng hỏi bà ta:"Thím hai, nhà thím may quần áo cho ai trước?"
Tôn Tiểu Tuệ nghe thấy lời cô đi tới, thấy trong tay cô cầm thước dây, liền cười nói:"Cháu dọn dẹp đồ đạc xong là được rồi, những việc này không cần cháu làm đâu, để Dược Tiến nhà thím làm là được rồi, thím sợ cháu làm không tốt."
Nguyễn Khê lập tức hiểu ý, cười đưa thước dây vào tay Nguyễn Dược Tiến, quay đầu nói với lão thợ may đang ngồi trước bàn cắt:"Sư phụ, thím hai con chướng mắt con, thím ấy chỉ đích danh Nguyễn Dược Tiến làm, người có việc gì thì cứ gọi Nguyễn Dược Tiến nhé."
Lão thợ may ngẩng đầu nhìn Tôn Tiểu Tuệ, hỏi bà ta:"Bà chắc chứ?"
Tôn Tiểu Tuệ cười một cái:"Chắc chứ, nó là con trai tôi, tôi có thể không chắc sao?"
Lão thợ may hừ hừ một tiếng,"Bà chắc là được, nó không phải con trai tôi, dù sao tôi cũng không chắc."
Tôn Tiểu Tuệ:"..."
Nói cái kiểu gì vậy chứ?
Lão thợ may không thích nói nhảm, trực tiếp lại gọi Nguyễn Dược Tiến:"Cũng đã dạy cậu rồi, đo kích thước đi."
Nguyễn Dược Tiến ngược lại không hề chột dạ chút nào, trong lòng cậu ta rất có tự tin, ra vẻ rất ra dáng, cứ như là một thợ may đàng hoàng vậy.
Cậu ta cầm thước dây đi đến trước mặt Tôn Tiểu Tuệ, nghiêm chỉnh nói:"Mẹ, vậy may cho mẹ trước nhé."
Tôn Tiểu Tuệ vui vẻ, quả quyết đứng thẳng người cho cậu ta đo kích thước.
Cậu ta đo một cái ghi một cái lên giấy.
Người xem náo nhiệt thấy cậu ta ra dáng ra hình, liền nói ở bên cạnh:"Trông có vẻ học cũng khá đấy."
Tôn Tiểu Tuệ nghe thấy lời này vui đến mức cười toe toét, miệng sắp ngoác đến tận mang tai rồi.
Nguyễn Dược Tiến đo xong đưa kích thước cho lão thợ may, lão thợ may tiếp lấy đặt sang một bên, trực tiếp cầm b.út lên vẽ rập giấy. Vì đều may những kiểu dáng quần áo thông thường, cho nên bất kể là vẽ hay may đều sẽ rất nhanh.
Lão thợ may vẽ xong rập giấy đưa cho Nguyễn Dược Tiến, bảo cậu ta:"Cắt đi."
Nguyễn Dược Tiến vâng lời cắt rập giấy xuống, lại lấy vải dùng phấn may in hình dạng xuống.
Lúc cậu ta cúi người cúi đầu in rập giấy, Nguyễn Khê ở bên cạnh vừa xem vừa mím c.h.ặ.t môi Chỉ cần không mù, đều có thể nhìn ra cách sắp xếp in rập của Nguyễn Dược Tiến lãng phí vải vóc đến mức nào, may mà đây là vải của chính nhà cậu ta.
Những người xem náo nhiệt bên cạnh vốn cảm thấy Nguyễn Dược Tiến còn ra dáng ra hình, bây giờ cũng đều vô thức mím môi.
Nụ cười trên mặt Tôn Tiểu Tuệ dần có chút không giữ được, đi đến cạnh Nguyễn Dược Tiến nhỏ giọng nói:"Lãng phí quá."
Nguyễn Dược Tiến đầu cũng không ngẩng lên, trực tiếp trả lời Tôn Tiểu Tuệ một câu:"Mẹ không hiểu."
"..."
Tôn Tiểu Tuệ vô thức hít sâu một hơi Chuyện này thì liên quan gì đến hiểu hay không hiểu?!
Tổ tông ơi! Con động não tiết kiệm vải một chút đi! Phàm là người biết khâu vá ai mà chẳng biết!
Tôn Tiểu Tuệ nhất thời có chút tiến thoái lưỡng nan, mở miệng bảo Nguyễn Dược Tiến dừng lại đi, bà ta và con trai bà ta đều mất mặt, nếu không dừng lại thật sự để cậu ta làm như vậy, vải này của bà ta căn bản không đủ một bộ quần áo!
Sau đó Nguyễn Dược Tiến vẽ vẽ...
Phát hiện hết vải rồi...
Cậu ta lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn Tôn Tiểu Tuệ nói:"Mẹ, mẹ cắt vải không đủ."
Bên cạnh có người hắng giọng, thậm chí đưa tay sờ cổ, sắc mặt lúng túng đến mức không thể lúng túng hơn.
Nguyễn Khê đứng một bên mím c.h.ặ.t môi, đuôi mắt và khóe miệng toàn là ý cười, đang ở ranh giới sắp không nhịn được mà bật cười.
Trên má Tôn Tiểu Tuệ lập tức bốc hỏa, nhưng bà ta phản ứng ngược lại rất nhanh, lập tức hắng giọng nói:"Dược Tiến nhà tôi không biết làm mấy việc vặt này, nó đều trực tiếp lên máy, loại việc này để người làm tạp vụ làm là được rồi."
Nói rồi bà ta vỗ vỗ lau đi phấn may trên vải, tự mình cầm phấn may in lại rập giấy.
In xong lấy kéo cắt các mảnh vải ra, bà ta làm xong hết những việc vặt này, lại sắp xếp lại các mảnh vải một lượt, đưa vào tay Nguyễn Dược Tiến nói:"Xong rồi, con đạp máy giỏi mà, trực tiếp lên máy đi."
Lão thợ may đã sớm hút tẩu t.h.u.ố.c ở bên cạnh, híp mắt nhàn nhã chẳng quan tâm gì.
Còn Nguyễn Dược Tiến không hề vì chuyện cắt may mà rối loạn trận tuyến, cậu ta ung dung nhận lấy mảnh vải từ tay Tôn Tiểu Tuệ, đến bên máy may lôi thân máy ra dựng lên, sau đó chọn ra loại chỉ có màu sắc phù hợp, xỏ xong lắp xong toàn bộ chỉ trên chỉ dưới.
Tôn Tiểu Tuệ thấy cậu ta xỏ chỉ động tác thành thạo, lại thở phào nhẹ nhõm, cười nói với người phụ nữ bên cạnh:"Dược Tiến nhà tôi chủ yếu là đạp máy giỏi, học thợ may chẳng phải là học máy may sao, những cái khác đều là chuyện nhỏ."
Người phụ nữ bên cạnh đáp lời bà ta:"Là như vậy đấy."
Kết quả bà ta vừa đáp xong câu này, Nguyễn Dược Tiến đạp bàn đạp máy may "phựt" một tiếng, chỉ trong lỗ kim đứt rồi.
"..."
Những người xung quanh lại một lần nữa đồng loạt mím môi.
Bản thân Nguyễn Dược Tiến ngược lại rất bình tĩnh, dường như là thường xuyên xảy ra nên thấy nhiều không trách nữa. Cậu ta trực tiếp lại xỏ chỉ vào, tiếp tục đạp máy may của cậu ta. Lần này rất tốt, chỉ chạy ra được một đoạn không đứt, hơn nữa đường kim mũi chỉ trông cũng khá phẳng phiu.
Sắc mặt Tôn Tiểu Tuệ ba giây đổi bốn lần, vừa nãy căng thẳng, bây giờ lại thả lỏng. Sau đó bà ta vừa thả lỏng chưa được hai giây, bàn đạp dưới chân Nguyễn Dược Tiến bỗng đạp không nổi nữa. Đạp không nổi cậu ta còn dùng sức, đạp mạnh hai cái.