Nhà lão thợ may ba đời độc đinh, ông ấy lại không lấy vợ sinh con, đã không còn họ hàng thân thích gì.
Đám tang của ông ấy là Nguyễn Thúy Chi, Nguyễn Trường Sinh và Nguyễn Khê giúp ông ấy tổ chức, người đến viếng trong đám tang cũng đều là người ở mấy thôn lân cận. Người thực sự đau buồn không nhiều, dù sao tuổi của lão thợ may cũng đã rất lớn rồi.
Nguyễn Trường Sinh từ phía sau đuổi theo, đi đến bên cạnh Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khê hỏi:"Đến tiệm may hay về nhà?"
Nguyễn Thúy Chi quay đầu nhìn Nguyễn Trường Sinh nói:"Chị và Tiểu Khê về tiệm may dọn dẹp một chút trước, dọn dẹp xong mới về nhà."
Nguyễn Trường Sinh gật đầu,"Được, vậy em tự về trước."
Ba người đi cùng một đoạn đường ngắn rồi chia tay, Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi về tiệm may.
Nguyễn Khê định dọn dẹp trong ngoài ngôi nhà sạch sẽ gọn gàng, một tháng tiếp theo nghỉ nghiệp không làm.
Phàm là những đồ vật cá nhân của lão thợ may trong nhà đã sớm được dọn dẹp rồi, cũng đều theo lão thợ may hạ huyệt rồi. Về đến tiệm mở cửa vào nhà, bây giờ nhìn lại trong căn nhà này, luôn có cảm giác lạnh lẽo trống trải.
Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khê cởi nón lá áo tang ra, dọn dẹp trong ngoài căn nhà lại một phen.
Lúc tổ chức đám tang trong nhà lộn xộn, nói chung là phải thu dọn một chút.
Nguyễn Thúy Chi dọn dẹp một lúc nói với Nguyễn Khê:"Đại Mị không biết đi đâu rồi, mấy ngày nay đều không thấy về."
Sau đó giọng Nguyễn Thúy Chi vừa dứt, tay Nguyễn Khê cầm chổi khều gầm giường chợt sững lại.
Cô khều Đại Mị nằm dưới gầm giường ra, phát hiện cả cơ thể Đại Mị đã hoàn toàn cứng đờ rồi.
Nguyễn Thúy Chi qua nhìn thấy Đại Mị, ánh mắt hơi tối lại, hít một hơi thật sâu.
Một lúc lâu sau, cô thấp giọng nói:"Nó là đi theo Tống đại gia rồi."
Trên người Đại Mị không có một vết thương nào, khả năng lớn là tự tuyệt thực làm mình c.h.ế.t đói.
Nguyễn Khê không nói gì, cẩn thận cất Đại Mị đi.
Sau khi quét dọn xong căn nhà, cô đặt Đại Mị vào giỏ tre, cầm xẻng lại đi đến bên mộ lão thợ may một chuyến.
Cô đào một cái hố nhỏ bên cạnh, đặt Đại Mị vào, lại từng xẻng từng xẻng lấp lại, đắp thành một cái ch.óp đất nhỏ.
Tiệm may nghỉ nghiệp một tháng, cổng sân đóng c.h.ặ.t.
Nguyễn Thúy Chi tháng này đều không đến tiệm may nữa, luôn làm việc ở đội sản xuất. Nguyễn Khê thỉnh thoảng qua đó một mình ngồi trong sân một lát, phần lớn thời gian còn lại cô đều ở cùng Lăng Hào, cùng cậu đi chăn lợn, cùng cậu đọc sách.
Cô định để não bộ trống rỗng một thời gian, rồi mới tiếp tục cuộc sống của mình.
Vì cảm giác ở cùng Lăng Hào là thoải mái nhất, cho nên cô mỗi ngày đều đến tìm cậu.
Hai người ngồi trên sườn núi nhìn lợn ăn cỏ.
Trong cặp sách của Lăng Hào thường đựng đồ, hôm nay đựng thì là hai viên kẹo sữa hiếm có.
Bầu trời mùa hè trong xanh như rửa, những đám mây trôi nổi mềm nhẹ như kẹo bông gòn.
Xé xuống c.ắ.n một miếng có thể cũng là vị sữa.
Nguyễn Khê nghĩ như vậy.
Sau đó vị sữa trong miệng vẫn chưa hoàn toàn tan đi, bỗng nghe thấy một trận tiếng gọi gấp gáp.
Nguyễn Khê ngồi dậy nhìn theo tiếng gọi, chỉ thấy là Nguyễn Khiết đến tìm cô.
Nguyễn Khiết chạy đến trước mặt cô, thở hổn hển nói:"Chị, có người đến nhà tìm chị, nói là họ hàng nhà lão thợ may."
Nghe thấy lời này, Nguyễn Khê hơi sững sờ, vội đứng dậy chào hỏi Lăng Hào một tiếng, theo Nguyễn Khiết về nhà.
Lăng Hào thấy cô theo Nguyễn Khiết đi rồi, bản thân cũng vội lùa lợn về nhà, nhốt lợn xong lại đến nhà họ Nguyễn.
Nguyễn Khê theo Nguyễn Khiết về đến nhà nhìn một cái, chỉ thấy một bà lão tóc bạc trắng và hai người đàn ông trung niên đang ngồi trong nhà cô.
Khuôn mặt của ba người đều rất xa lạ, toàn là người cô chưa từng gặp.
Nguyễn Khê không biết chào hỏi thế nào, liền hỏi một câu:"Mọi người đến tìm tôi?"
Hỏi xong còn chưa đợi ba người lên tiếng trả lời, bỗng thấy Nguyễn Chí Cao và Nguyễn Trường Sinh về rồi, phía sau hai người họ còn đi theo Nguyễn Thúy Chi và Tôn Tiểu Tuệ. Tôn Tiểu Tuệ đi thẳng đến gian bếp nhỏ đối diện, ba người Nguyễn Chí Cao đứng bên cạnh Nguyễn Khê.
Lưu Hạnh Hoa từ trong phòng đi ra, lên tiếng nói một câu:"Nói là họ hàng nhà lão thợ may, đến tìm Tiểu Khê."
Có náo nhiệt để xem, Tôn Tiểu Tuệ thò đầu ra trong gian bếp nhỏ, tai vểnh lên còn dài hơn tai thỏ.
Thái độ của ba người đối diện tỏ ra rất kiêu ngạo, bà lão đó nhìn Nguyễn Khê nói:"Cô chính là tiểu thợ may đó?"
Nguyễn Khê nhìn bà ta đáp:"Tôi chính là tiểu thợ may đó."
Bà lão không vòng vo, tốc độ nói rất chậm, giọng điệu lại rất cứng:"Vậy phải phiền cô, móc chìa khóa nhà lão thợ may ra, trả lại cho chúng tôi. Lão thợ may ông ấy tuy không có con cái nối dõi, nhưng nói chung vẫn còn môn họ hàng chúng tôi đây, tài sản không nên rơi vào tay người ngoài như cô, cô nói xem, nha đầu?"
Nguyễn Chí Cao Nguyễn Trường Sinh đều nhìn Nguyễn Khê, hai người ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.
Nguyễn Thúy Chi là người biết chuyện, trên mặt không lộ vẻ nghi hoặc, mở miệng hỏi:"Bà là họ hàng môn nào nhà ông ấy?"
Cô vốn là thật lòng thật dạ đặt câu hỏi, nhưng lúc hỏi ra cô phát hiện, lời này nghe có chút giống như đang xỉa xói người ta.
Bà lão quả nhiên sắc mặt không vui, cứng giọng mở miệng:"Bà nội tôi là bà cô họ của lão thợ may, cô nói tôi là họ hàng môn nào nhà ông ấy? Chúng tôi tốt xấu gì cũng dính dáng quan hệ m.á.u mủ, tài sản này đương nhiên là của chúng tôi."
Nguyễn Thúy Chi ngưng thần tính toán, bà cô họ của lão thợ may, đó đều xa đến tận đâu rồi. Cũng chính là bà cô này của ông ấy và ông nội ông ấy là quan hệ anh em họ, nếu lão thợ may sinh con đẻ cái, đến đời cháu ông ấy là sắp ra khỏi năm đời rồi.
Tính xong Nguyễn Thúy Chi cười gượng mở miệng:"Bà cô họ? Cái này cũng không tính là họ hàng nữa rồi nhỉ? Nếu thật sự tính là họ hàng, cũng không thấy mọi người đến hầu hạ lão thợ may một ngày nào, đám tang đều không thấy người..."
Người đàn ông trung niên bên cạnh bà lão bỗng đứng lên nói:"Xa thì có xa một chút, nhưng tổ tiên chúng tôi dù sao cũng có quan hệ huyết thống, có xa nữa cũng gần hơn các người nhiều. Con nha đầu này và lão thợ may nửa giọt quan hệ huyết thống cũng không có, gia sản liền không nên là của nó!"
Nguyễn Chí Cao luôn không lên tiếng, nghe đến lúc này nhìn về phía Nguyễn Khê hỏi một câu:"Mọi người đây nói nửa ngày, tôi nghe ý là, lão thợ may đem tất cả đồ đạc trong nhà, toàn bộ cho cháu rồi?"