Lời này nghe thế nào cũng thấy sai sai.
Làm Diệp Cẩm Lê cũng không biết nên tiếp lời ra sao. Cô sẽ bắt nạt anh? Ừm… thật ra cũng không phải là không có khả năng.
“Thôi bỏ đi, đừng nói thế, làm như em ép bức anh không bằng.”
Cố Vân Trạch nhướng mày, cố ý kéo dài giọng: “Anh tự nguyện bị em bắt nạt.”
“Nếu không anh vào nhà làm giấy cam đoan với mẹ nhé?”
Diệp Cẩm Lê điên cuồng lắc đầu: “Không cần đâu.”
Làm thế khiến cô giống như tú bà ép người lương thiện làm kỹ nữ vậy, nghĩ đến sự so sánh này, Diệp Cẩm Lê đột nhiên thấy rùng mình một cái.
Bởi vì mải liên tưởng đến điều này, Diệp Cẩm Lê cũng không chú ý tới cách xưng hô của Cố Vân Trạch đối với mẹ cô đã thay đổi.
Cố Vân Trạch bất động thanh sắc cong môi, khóe miệng chậm rãi kéo ra một độ cong hài hước, cũng không tiếp tục chủ đề vừa rồi nữa: “Vậy lát nữa mình đi dạo chút nhé?”
Sau khi chào hỏi mẹ Diệp xong, Cố Vân Trạch và Diệp Cẩm Lê liền ngồi xe ra khỏi ngõ nhỏ.
“Chúng ta đi đâu đây?” Diệp Cẩm Lê nhìn về phía người ngồi ghế lái.
Cố Vân Trạch trầm mặc một thoáng. Thật ra anh cũng không biết đi đâu, anh chỉ là muốn được ở bên cạnh cô. Ngày thường cuộc sống của anh cơ bản đều là ba điểm một đường: nhà ăn, ký túc xá, sân huấn luyện, thỉnh thoảng rảnh rỗi cũng sẽ đi phòng đọc sách.
Một lát sau anh nói: “Hay là đi Cửa hàng Bách hóa nhé?”
Diệp Cẩm Lê: “Mua đồ cho em hả?”
Cố Vân Trạch gật đầu: “Ừ.”
“Ngoài ra chúng ta còn có thể mua sắm thêm đồ đạc cho nhà mới nữa.”
Nghe có vẻ không tồi, Diệp Cẩm Lê rất thích kiểu sống mua sắm thả ga này, càng thích kiểu đàn ông hào phóng với cô như vậy.
“Nhà ở bên khu gia thuộc điều kiện thế nào anh?”
Dựa theo tin tức cô nghe được buổi sáng, nhà lầu mới xây chắc là sẽ không tệ. Hiện tại nhà tập thể của công nhân viên chức bên ngoài cơ bản đều xây từ những năm 50, 60.
Nhà xây những năm 60 ngoại trừ nhìn mới hơn một chút thì về bản chất cũng chẳng khác biệt gì, diện tích nhỏ hẹp, không có nhà vệ sinh riêng, đều là cả tầng dùng chung mấy cái nhà vệ sinh. So với ở nhà lầu kiểu đó, cô thà ở nhà trệt còn rộng rãi hơn.
Cố Vân Trạch dùng dư quang nhìn Diệp Cẩm Lê vài lần, trả lời: “Cũng khá tốt.”
“Ký túc xá anh đang ở và khu nhà gia thuộc đều mới xây năm ngoái, tường quét vôi trắng, có nhà vệ sinh riêng, còn có một phòng khách nhỏ. Nhà bên khu gia thuộc thì rộng hơn, ở cũng thoải mái hơn.”
Nghe anh miêu tả, mắt Diệp Cẩm Lê cũng sáng rực lên. Cuối cùng cô cũng có thể được ở nhà có nhà vệ sinh riêng rồi.
Diệp Cẩm Lê mong chờ nói: “Vậy chúng ta kết hôn xong là có thể dọn vào ở luôn sao?”
Cố Vân Trạch gật đầu: “Có thể, chủ nhật tuần sau anh đưa em đi xem.”
Diệp Cẩm Lê cong cong đôi mắt xinh đẹp, nghi hoặc hỏi: “Nhà phân xuống nhanh vậy sao?”
Cố Vân Trạch: “Vẫn chưa, nhưng trước chủ nhật chắc chắn sẽ có, đến lúc đó chúng ta có thể đi chọn một căn em ưng ý.”
Dựa theo quy định của quân đội, đơn xin kết hôn được phê duyệt xong mới có thể xin cấp nhà. Nhưng thời gian phê duyệt đơn xin kết hôn bình thường mất từ nửa tháng đến một tháng. Tính theo thời gian này, anh vốn chưa có tư cách xin nhà.
Nhưng anh đã nhờ người hỗ trợ, sớm từ hai ngày trước đơn xin kết hôn của anh đã được phê duyệt thông qua, cùng ngày hôm đó anh liền nộp đơn xin cho người nhà tùy quân, nhà ở chắc cũng chỉ trong vài ngày này là phân xuống.
Nghĩ đến nhà mới, Diệp Cẩm Lê còn có chút kích động nho nhỏ, trong lòng đã bắt đầu tính toán xem nên bố trí thế nào.
Cố Vân Trạch dùng dư quang bắt được khuôn mặt đang ánh lên niềm vui sướng kia, cũng kìm lòng không đậu mà nhếch khóe môi.
Chưa đầy mười phút, ô tô đã chạy tới gần Cửa hàng Bách hóa.
Lên đến tầng 4, Diệp Cẩm Lê chỉ vào một chiếc đèn bàn đế kim loại có tua rua mang phong cách cổ điển: “Cái đèn bàn này thế nào? Buổi tối chúng ta có thể để trên tủ đầu giường làm đèn ngủ, ánh sáng cũng không quá ch.ói.”
Đèn bàn rất đẹp, tua rua được kết từ từng chuỗi hạt châu, chao đèn được khâu từ vải màu xanh trúc và trắng gạo, bên trên còn thêu hoa văn tinh xảo, đèn bàn như vậy dùng làm đồ trang trí cũng rất tuyệt.
Cố Vân Trạch nhìn chiếc đèn bàn, ánh mắt hơi lóe lên. Ánh đèn mờ ảo, hình như cũng không tệ.
“Em muốn cái gì thì cứ mua.”
Câu nói này sao mà nghe êm tai thế không biết.
Vài giây sau cô ngẩng đầu lên, cong đôi mắt xinh đẹp, cười nhạt với anh: “Vân Trạch ca ca, anh đối với em thật tốt.”
Anh nhìn vào đôi mắt trong veo sáng ngời của cô, tim đập dồn dập như tiếng trống, hô hấp cũng bắt đầu rối loạn.
Anh cảm thấy cổ họng thắt lại: “Em gọi anh là gì?”
Diệp Cẩm Lê chớp chớp đôi mắt sáng: “Vân Trạch ca ca, xưng hô này anh không thích sao?”
Sao có thể không thích, anh quá thích là đằng khác.
Cố Vân Trạch lần đầu tiên cảm thấy tiêu tiền lại vui sướng đến thế. Anh từ trong túi lấy ra một chiếc ví tiền, trực tiếp nhét vào tay Diệp Cẩm Lê: “Còn muốn mua gì nữa, không cần hỏi anh đâu.”
Diệp Cẩm Lê nhìn chiếc ví da trên tay, biểu tình có chút kinh ngạc.
Trong mắt cô xẹt qua một tia giảo hoạt, người đàn ông này sao lại dễ dỗ thế nhỉ, còn nữa, cái ví da này căng phồng, nhìn thật thích mắt.
Cô tưởng rằng mình đã giấu cảm xúc rất kỹ, nhưng vẫn bị Cố Vân Trạch bắt được biểu cảm nhỏ đó của cô.
Rất nhanh anh thoát khỏi cảm xúc vừa rồi, mày nhẹ nhàng nhíu lại, ngay sau đó lại giãn ra, bất đắc dĩ cười. Không còn cách nào khác, anh thật sự là “ăn” cái chiêu này của cô.
Anh nhếch môi cười đầy nghiền ngẫm. Cô thích diễn, anh hưởng thụ giá trị cảm xúc mà cô mang lại, sao lại không phải là trời sinh một cặp chứ.