Một hồi bận rộn mất gần hai mươi phút, Diệp Cẩm Lê cảm thấy người nóng cả lên.

Từ tiệm chụp ảnh đi ra, thời gian đã gần 9 giờ, Cố Vân Trạch đưa Diệp Cẩm Lê về nhà trước, còn anh thì quay về đơn vị chuẩn bị cho việc đón dâu tiếp theo.

Trong sân, Triệu Lệ Tú và mấy thím đến giúp làm tiệc rượu đang phân công nhau chuẩn bị đồ ăn.

Diệp Cẩm Lê cầm kẹo cưới đã chuẩn bị sẵn, trở thành vua trẻ con.

“Nào, từng đứa một nói một câu dễ nghe cho chị nghe xem nào.”

Mấy đứa trẻ tranh nhau chen đến trước mặt Diệp Cẩm Lê.

Tiểu Lục Tử, cháu trai thím Dương nhà bên cạnh, dẫn đầu giành được vị trí thứ nhất: “Chị Lê ơi, chúc chị tân hôn vui vẻ, sớm sinh quý t.ử.”

Diệp Cẩm Lê gật gật đầu: “Ừm, không tệ.” Nói rồi cô vốc một vốc kẹo nhét vào túi Tiểu Lục Tử.

Mấy đứa trẻ khác vừa thấy, làm sao còn chịu được, tranh nhau trở thành người thứ hai được nhận kẹo.

“Chị Lê ơi…”

Diệp Cẩm Lê vui vẻ, đứa nào cũng nhét cho một vốc.

Cuối cùng cô đi đến trước mặt cậu bé Bí Đao Nhỏ đang sốt ruột không nói nên lời, Bí Đao Nhỏ là con trai của anh họ cô, mới hơn hai tuổi, nói còn chưa sõi, nhìn thấy các anh chị lớn hơn đều có kẹo, cu cậu sốt ruột đến sắp khóc.

Thế nhưng cái miệng nhỏ của cậu cứ mấp máy, mà chẳng nói được một câu hoàn chỉnh.

Diệp Cẩm Lê ngồi xổm xuống, không nhịn được bật cười.

“Em nói một chữ chị cho em một cái kẹo được không?”

Bí Đao Nhỏ sụt sịt mũi, tủi thân gật gật đầu: “Dạ.”

Cậu bé cẩn thận nhớ lại lời của các anh chị vừa rồi, nhưng cậu phát hiện hình như mình đã quên hết cả rồi.

Bí Đao Nhỏ đầu tiên là suy nghĩ, sau đó chuyển thành hoang mang, cuối cùng là mếu máo khóc òa lên.

“Hu hu hu hu hu.”

“Hông có, hông có.”

Cậu không có kẹo ăn.

Diệp Cẩm Lê để ý toàn bộ sự thay đổi cảm xúc của cậu bé lại càng buồn cười, cậu nhóc này ở tuổi này thật quá đáng yêu, càng khóc càng khiến người ta thích thú.

Diệp Cẩm Lê đưa ngón trỏ lên đặt lên miệng cậu bé: “Em mà khóc nữa là chị không cho kẹo thật đâu đấy.”

Bí Đao Nhỏ bị dọa sợ, miệng mím lại thành một đường thẳng, lông mi còn đọng nước mắt, chỉ là không dám phát ra tiếng.

Diệp Cẩm Lê lấy ra một viên kẹo đặt vào lòng bàn tay cậu bé: “Em nên gọi chị là gì nào?”

Đầu óc Bí Đao Nhỏ có chút đoản mạch: “Chị chị?”

Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Không đúng không đúng, là cô.”

Bí Đao Nhỏ: “Cô cô?”

Diệp Cẩm Lê: “Ừm, giỏi lắm, thưởng cho em hai viên kẹo.”

“Cô có xinh không?”

Bí Đao Nhỏ gật đầu lia lịa: “Xinh lẹp.”

Diệp Cẩm Lê cầm kẹo huơ huơ: “Là xinh đẹp.”

Bí Đao Nhỏ mắt không chớp, tầm mắt đều dán vào kẹo: “Xinh lẹp.”

“Cô xinh đẹp.”

“Xinh lẹp cô cô.”

Diệp Cẩm Lê cố ý nói: “Làm sao bây giờ, em gọi không đúng rồi, hai viên kẹo này hình như không thể cho em được.”

“Oa…” Bí Đao Nhỏ không ngờ trên đời lại có người lớn xấu xa như vậy, trong nháy mắt khóc còn to hơn.

Triệu Lệ Tú đang rửa rau ở bên cạnh thật sự không nhìn nổi nữa: “Con không biết xấu hổ à, lớn từng này rồi còn đi bắt nạt một đứa trẻ nói chưa sõi, còn không mau dỗ cháu trai con đi.”

Diệp Cẩm Lê phản bác: “Con đã gả đi đâu, cũng là một đứa trẻ mà.”

Triệu Lệ Tú lườm cô một cái: “Ồ, em bé hơn hai trăm tháng tuổi đây mà, có muốn mẹ làm cho cái nôi ru con ngủ không?”

Diệp Cẩm Lê: “…” Mẹ cô đúng là cao thủ mỉa mai.

Cô sờ sờ đầu Bí Đao Nhỏ, đại phát từ bi vốc một đống kẹo nhét vào túi áo trước n.g.ự.c cậu bé, còn trả đũa: “Đừng khóc, vừa rồi cô đùa với em thôi, xem em kìa, keo kiệt, còn khóc với cô, lần sau cô không dám chơi với em nữa đâu.”

Bí Đao Nhỏ ngẩn người.

Là cậu sai rồi sao? Cô đúng là đã cho cậu kẹo, vậy là cậu không tốt sao?

Bí Đao Nhỏ chưa đi nhà trẻ vẫn là chịu thiệt vì không theo kịp, cứ thế mà mang một cái nồi đen to bự.

Cậu bé vẻ mặt bối rối móc mấy viên kẹo trong túi ra, cẩn thận dè dặt tiến lại gần chìa tay ra: “Kẹo cho cô cô.”

Diệp Cẩm Lê quay đầu đi: “Hừ, đừng tưởng lấy kẹo dỗ cô là cô sẽ để ý đến em, cô không dễ dỗ đâu.”

Bí Đao Nhỏ sốt ruột, vội vàng níu lấy tay cô, cọ cọ má mình.

Cô ngày thường thích nhất là nựng má cậu, cho cô nựng má có phải cô sẽ làm lành với cậu không. “Cô cô, nựng nựng.”

Diệp Cẩm Lê miễn cưỡng nói: “Thôi được, lần này cô tha cho em.” Ngay sau đó cô liền nhào nặn trên mặt cậu bé như nhào bột.

Thằng nhóc này trước đây còn phải dỗ mới cho cô nựng má, bây giờ chẳng phải dễ như trở bàn tay bị cô nhào nặn rồi sao.

Thời gian trôi đến 10 giờ.

Bàn ghế và bát đũa trong sân đã được bày biện xong xuôi, tổng cộng bày tám bàn, mẹ Triệu còn mời cả đầu bếp chính của nhà hàng các bà đến nấu.

Trong phòng, Diệp Cẩm Lê đang trò chuyện với cô bạn thân Hứa Sáng Tỏ.

Hứa Sáng Tỏ chống cằm: “Thật không ngờ cậu lại kết hôn nhanh như vậy, sau này tớ tìm cậu đi chơi có phải là không tiện lắm không?”

Diệp Cẩm Lê không hiểu: “Tụi mình là chị em chứ có phải yêu đương vụng trộm đâu, có gì mà không tiện.”

Hứa Sáng Tỏ bừng tỉnh ngộ: “Cũng đúng ha.”

Bỗng nhiên cô nàng lại lắc đầu: “Cũng không đúng, ai da, cậu không hiểu đâu.”

Diệp Cẩm Lê có chút mờ mịt: “Cái gì chứ, sao tớ lại không hiểu.”

Hứa Sáng Tỏ ghé sát vào người Diệp Cẩm Lê, vẻ mặt thần bí: “Tớ nghe nói đàn ông cao to, tay lớn thì ham muốn và tính chiếm hữu đều rất mạnh, anh ấy lại còn là quân nhân, thể lực chắc chắn càng lợi hại hơn, tớ đoán lúc đó anh ấy chỉ hận không thể khóa cậu ở trong nhà không cho cậu ra ngoài gặp người khác.”

Chương 30 - Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia