Thực ra lúc nãy anh không hề buồn.

Anh chỉ vô cùng chán ghét giọng điệu nói chuyện và vẻ mặt tiểu nhân đắc chí của Cố Nhu.

Còn về việc ba anh có yêu anh hay không, anh đã sớm không còn quan tâm nữa.

Khóe miệng Diệp Cẩm Lê nhếch lên một nụ cười mỉa mai, khẽ “a” một tiếng: “Thật không hiểu được có gì đáng đắc ý khi được một bậc phụ huynh không rõ phải trái yêu thương.”

“Nếu sự yêu thương của ba mẹ cô lại nuôi dưỡng ra một người cảm xúc bất ổn, tam quan lệch lạc lại còn độc mồm độc miệng như cô, thì cái thứ tình yêu đó không có cũng chẳng sao, thật sự là sợ bị trúng độc.”

“Vân Trạch nhà chúng tôi được ông bà nội yêu thương hết mực mà lớn lên, năng lực và phẩm đức cá nhân đều bỏ xa cô một mảng lớn.”

“Nếu như vậy mà còn gọi là có thiếu sót, thì tôi thấy cô nên về lò đúc lại đi thì hơn.”

“Cô…” Cố Nhu bị tức đến phát khóc.

Cái miệng của người phụ nữ này cứ liến thoắng một tràng, cô ta căn bản không nói lại.

Bà nội cũng cùng một phe với họ, tất cả đều đang bắt nạt một mình cô ta.

Cô ta hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Cẩm Lê và Cố Vân Trạch, rồi quay người chạy xuống lầu.

Quay đầu lại, Diệp Cẩm Lê còn an ủi: “Ba không thương anh, thì đã có ông bà nội thương anh, em cũng thương anh nữa, cho nên anh thật sự không cần để tâm đến lời cô ta nói đâu.”

Tuy chỉ là một câu đơn giản, nhưng anh lại có một cảm giác rung động lạ thường, giống như sợi dây đàn căng thẳng trong lòng bấy lâu nay bị kích thích mạnh mẽ.

Diệp Cẩm Lê cũng không biết tại sao mình lại nói một câu có phần trẻ con như vậy.

Cũng không biết tại sao lúc nãy cảm xúc dâng lên lại bắt đầu mắng người.

Tuy cô biết Cố Vân Trạch có lẽ cũng không cần cô làm vậy.

Dù sao ở tuổi còn trẻ đã có thể làm đến chức phó đoàn trưởng, tâm tính cũng sẽ không kém đi đâu được.

Không thể nào vì một câu nói của người khác mà rơi vào suy sụp.

Nhưng cô vẫn muốn kiên định đứng về phía anh, nói cho Cố Vân Trạch biết suy nghĩ của mình.

Cố Vân Trạch cong môi, thấp giọng nói: “Cảm ơn em, vợ yêu.” Cảm giác được vợ che chở thật sự không tệ.

Bà Cố cũng chân thành nói: “Tiểu Lê, bà nội cũng cảm ơn cháu.”

Bà thực sự có thể hiểu tại sao cháu trai mình lại thích Tiểu Lê.

Một mặt trời rạng rỡ như vậy, ai mà không yêu cho được.

Ở bên cạnh cô ấy luôn có thể cảm nhận được sức sống vô hạn.

Ngay cả bà khi ở bên Tiểu Lê cũng cảm thấy mình trẻ ra không ít.

Bà đã từng rất lo lắng cháu trai sẽ vì chuyện của ba nó và người phụ nữ kia mà không muốn bước vào hôn nhân.

Đây không phải là bà sợ không được bế chắt, mà là lo lắng nó không thể có được hạnh phúc của riêng mình.

May mắn là Tiểu Trạch vẫn tìm được hạnh phúc của mình, sau này nó còn có con của riêng mình, tạo thành một gia đình nhỏ hạnh phúc.

Hai người như vậy ngược lại làm Diệp Cẩm Lê có chút ngại ngùng.

Cô chỉ vào quầy hàng đối diện, nói sang chuyện khác: “Bà nội, không phải bà còn nói muốn đi xem khu mỹ phẩm sao, chúng ta mua nhiều một chút, để Cố Vân Trạch trả tiền.”

Bà Cố nhếch môi cười: “Được được được, để nó trả tiền.”

Đến khi ba người đi dạo phố về đến nhà thì đã gần trưa.

Trong phòng khách, ông Cố đang đeo một cặp kính lão đọc báo.

Nghe thấy tiếng của mấy người, ông Cố đứng dậy nhìn ra cửa, lên án bà Cố: “Không phải chỉ đi mua đồ thôi sao, sao lại đi lâu như vậy.”

Vợ không có ở nhà, ông cảm thấy làm gì cũng không thoải mái.

Ông đi sang nhà hàng xóm đ.á.n.h cờ, rồi ra ngoài tỉa cành hoa, còn uống trà nửa tiếng, vẫn cảm thấy không có gì thú vị.

Sớm biết vậy ông đã đi cùng.

Bà Cố: “Ông tưởng tôi là ông à, ông mua thì nhanh thật đấy, nhưng quần áo giày dép mua về có mặc ra ngoài được không.”

Ông Cố chột dạ sờ mũi, chuyện này ông có cách nào đâu, ông đã mua về những thứ mà ông cho là đẹp nhất rồi.

“Thử xem, xem có vừa không.” Bà Cố đưa quần áo và giày mua cho ông Cố.

Ông Cố lập tức vui vẻ lên: “Còn có của tôi à?”

Bà Cố khẽ hừ một tiếng: “Lần nào tôi ra ngoài mua đồ mà không mang về cho ông.”

Ông Cố cười sờ sờ chất liệu quần áo: “Sờ vào đã thấy rất thoải mái.” Thực ra ông không quá chú trọng đến ăn mặc, chỉ cần là vợ ông mua thì ông đều thích.

Bà Cố đắc ý ngẩng đầu: “Tôi chọn đương nhiên là tốt rồi.”

Diệp Cẩm Lê trở về lầu trên, lấy ra quần áo, giày dép và đồ trang điểm đã được đóng gói.

Bà nội mua cho cô ba bộ đồ hè và một đôi giày, ngoài ra còn có một bộ mỹ phẩm dưỡng da.

Hai thỏi son và một cây mascara là Cố Vân Trạch mua cho cô, son và mascara đều là hàng hiệu của nước M.

Trong bốn người, đồ của cô là nhiều nhất, nếu không phải cô ngăn lại, xem tư thế của bà nội thì bà còn có thể mua thêm cho cô.

Cố Vân Trạch đi vào phòng ngủ, cầm hai thỏi son của Diệp Cẩm Lê lên mân mê.

Diệp Cẩm Lê giật lại ngay: “Ấy, anh đừng làm hỏng.”

Đàn ông ra tay chẳng biết nặng nhẹ gì cả, lần trước b.út kẻ mày của cô chính là bị Cố Vân Trạch nghịch gãy.

Làm gãy xong còn tỏ vẻ vô tội nói không biết b.út kẻ mày lại yếu ớt như vậy, còn nói cô mua không đủ chắc chắn.

Bút kẻ mày mà còn đòi chắc chắn à? Anh ta tưởng đây là xà nhà để xây nhà chắc.

Bây giờ mua son không dễ, mua được hai màu đẹp lại càng khó hơn.

Cô không muốn thỏi son chưa tô lần nào đã bị anh làm gãy.

Cố Vân Trạch: “…” Nếu không nhầm thì đây vẫn là tiền anh trả mà.

“Hai thỏi son này có gì khác nhau sao?”

Anh vừa nhìn qua, đều là màu đỏ, tô lên thì có ý nghĩa gì chứ.