“Anh Cả, mẹ em bây giờ đã tốt hơn rồi, mẹ không còn keo kiệt nữa đâu.” Tưởng Nguyệt Nguyệt lúc này đi đến trước mặt Tưởng Kiến Thiết, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nghiêm túc bênh vực mẹ.
Vành tai Tưởng Kiến Thiết lập tức đỏ bừng, cậu bé ấp úng đáp: “Ừm, anh biết rồi.”
Mọi người nghe thấy những lời ngây thơ, chân thật của con trẻ thì đều bật cười vui vẻ.
Sau khi tiếng cười dứt, Lý Y Y liếc mắt nhìn ông bà Tưởng, chợt nhớ ra món đồ quan trọng mình đang cầm, bèn lấy ra hai món quà từ trong túi vải.
“Bố, mẹ, những năm qua cảm ơn hai người đã bao dung cho sự không hiểu chuyện của con. Lần này lên huyện, con có mua biếu hai người một món quà nhỏ, hy vọng bố mẹ không chê.”
Ông bà Tưởng vừa nghe mình có quà, trong lòng đều sững sờ. Không đợi họ kịp từ chối, cô con dâu thứ ba đã nhanh nhẹn nhét quà vào tay họ.
Nhìn món quà trong tay, ông bà Tưởng có chút không dám tin. Người đang tặng quà hiếu kính này thật sự là cô con dâu "trời đ.á.n.h" của họ sao?
Hai ông bà nhận món quà với tâm trạng thấp thỏm, vừa mừng vừa lo.
“Sau này không cần mua quà cáp tốn kém cho bọn ta đâu, con có lòng là chúng ta vui rồi.” Bà Tưởng cố gắng hạ giọng, nói với vẻ quan tâm.
Lý Y Y cảm nhận được sự chân thành của hai ông bà, bèn cười đáp: “Vâng ạ, lần sau con sẽ nghe lời mẹ.”
Bà Tưởng nghe cô đáp ứng dứt khoát, ngoan ngoãn như vậy, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên một nụ cười, ánh mắt len lén đ.á.n.h giá lại cô con dâu út đã thay đổi một trời một vực này.
Đúng lúc này, ông Tưởng bên cạnh đột nhiên vui vẻ vỗ đùi cái "đét", reo lên: “Đây... đây là t.h.u.ố.c lá sợi phải không? Mùi thơm quá! Ta sống từng này tuổi đầu rồi mà lần đầu tiên ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá sợi thơm nồng đượm như vậy, thứ này chắc chắn không rẻ đâu.”
Lý Y Y nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt khắc khổ của ông cụ, liền biết món t.h.u.ố.c lá sợi này mình đã tặng đúng ý rồi.
Ông Tưởng lấy một nhúm t.h.u.ố.c lá sợi đưa lên mũi hít hà, vẻ mặt đầy thỏa mãn như đang thưởng thức sơn hào hải vị.
“Con dâu lão Tam, t.h.u.ố.c lá sợi này đắt lắm phải không? Con bé này, lần sau không được mua nữa, lãng phí tiền bạc.” Miệng thì trách yêu, nhưng tay ông vẫn giữ c.h.ặ.t gói t.h.u.ố.c như báu vật.
Lý Y Y cười trấn an: “Bố, t.h.u.ố.c lá sợi này con mua lại từ một ông cụ, không đắt đâu ạ, cũng không cần tem phiếu. Nghe ông ấy nói là tự tay trồng và sao tẩm, lén mang đi đổi chút nhu yếu phẩm để sống qua ngày thôi.”
Ông Tưởng còn định nói thêm gì đó, nhưng bà Tưởng đã nhanh miệng chặn lại: “Ông già này, nói nhiều thế làm gì? Đây là tấm lòng hiếu thảo của con dâu lão Tam dành cho ông, ông cứ lải nhải mãi không sợ làm con bé buồn à.”
Ông Tưởng giận mà không dám cãi, liếc xéo bà nhà một cái, chỉ dám lẩm bẩm trong miệng: “Vừa rồi bà cũng trách con dâu lão Tam còn gì, sao đến lượt tôi lại không được? Bà già này, đúng là chỉ cho quan phóng hỏa, không cho dân đốt đèn, hừ.”
Bà Tưởng lườm ông một cái sắc lẹm, rồi quay sang Lý Y Y dịu giọng: “Con dâu lão Tam, bố con nói cũng có lý đấy, lần sau đừng lãng phí tiền nữa, tấm lòng của con chúng ta ghi nhận là được rồi.”
Bà ngừng một chút rồi nói tiếp: “Còn nữa, chuyện trong nhà con cũng đừng lo lắng quá. Mẹ đã đ.á.n.h điện báo cho lão Tam rồi, chắc nó cũng đang trên đường về. Đến lúc đó có chuyện gì khó khăn thì cứ bàn bạc với chồng, vợ chồng đồng lòng tát biển Đông cũng cạn mà.”
Lúc này, Lý Y Y nghe bà nói mà đầu óc cứ ong ong, trong đầu chỉ vang vọng đúng một thông tin sét đ.á.n.h: Tưởng Hoành đang trên đường về!
“Mẹ... mẹ chờ một chút, vừa rồi mẹ nói Tưởng Hoành đang trên đường về ạ?” Cô nuốt nước bọt cái ực, ngắt lời bà Tưởng để xác nhận lại.
Bà Tưởng không phát hiện ra sự hoảng hốt của cô, vui vẻ gật đầu: “Đúng vậy, chắc bây giờ đang ngồi tàu hỏa về rồi. Lần này lão Tam về phép, hai đứa các con phải tranh thủ bồi đắp tình cảm cho tốt. Lão Tam tuy ít nói, lầm lì nhưng nó là người rất chu đáo, có trách nhiệm với gia đình.”
Lúc này, Lý Y Y nào còn tâm trí đâu mà nghe lọt tai những lời khen con trai của bà nữa. Trong đầu cô bây giờ chỉ toàn là tin tức động trời: Tưởng Hoành sắp về!
Cô mới vừa quyết định sẽ từ từ thích nghi với cuộc sống ở thập niên 70 này, vậy mà người đàn ông là chủ nhân thực sự của cái nhà này sắp trở về rồi!
“Hôm nay nhà mình nấu nhiều cơm một chút, ba mẹ con con ở lại đây ăn tối luôn nhé.” Bà Tưởng nhiệt tình mời mọc.
Lý Y Y bây giờ đâu còn tâm trạng nào mà ăn uống, chỉ cần nghĩ đến việc phải đối mặt với "người chồng danh nghĩa" là đầu cô đã muốn nổ tung.
“Dạ thôi không cần đâu ạ, cảm ơn mẹ, nhà con đã nấu cơm sẵn rồi.” Cô lơ đãng từ chối rồi vội vàng cáo từ.
Cuối cùng cũng thoát khỏi nhà ông bà Tưởng, trên đường về, Lý Y Y cố gắng lục lọi hết tất cả ký ức về người đàn ông tên Tưởng Hoành trong đầu nguyên chủ.
Cũng không biết có phải vì hai người xa nhau nhiều hơn ở gần hay không, mà cô không tìm thấy bất kỳ hình ảnh rõ nét nào về ngoại hình của anh ta, chỉ đọng lại một cảm giác sợ hãi mơ hồ của nguyên chủ đối với người chồng quân nhân này.
Không tìm được thông tin hữu ích, Lý Y Y bây giờ chỉ còn biết cầu trời khấn phật cho anh ta có việc đột xuất ở đơn vị, bị trì hoãn chưa thể trở về ngay.
Nhưng cô không biết rằng, người tính không bằng trời tính.
Đêm hôm đó, khi cô đang mơ màng ngủ cùng hai đứa con, đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ ngoài sân.
Lý Y Y lập tức giật mình tỉnh giấc. Ban đầu cô còn tưởng mình nghe nhầm do thần hồn nát thần tính, cho đến khi định ngủ lại thì tiếng động sột soạt bên ngoài lại vang lên rõ mồn một. Cô chắc chắn: Bên ngoài có người!
Sau một hồi cân nhắc nhanh ch.óng, cô quyết định phải tự vệ. Ở cái nơi hẻo lánh này, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình.
Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, rón rén cầm lấy cây đòn gánh to bằng bắp tay người lớn dựng sau cánh cửa. May mà cô đã cẩn thận để sẵn nó trong phòng đề phòng bất trắc.
Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, cô cố gắng lấy hết can đảm mở chốt cửa phòng, men theo hướng phát ra âm thanh mà từng bước tiến lại gần.
Khi đến cửa bếp, dưới ánh trăng mờ ảo, cô nhìn thấy một bóng đen cao lớn đang lục lọi thứ gì đó. Lúc này, trong đầu cô chỉ hiện lên một chữ: Trộm!
Nghĩ đến số gạo trắng và thịt quý giá mà ban ngày cô vừa lấy từ siêu thị không gian ra đều để trong bếp, m.á.u nóng dồn lên não. Lý Y Y nắm c.h.ặ.t cây đòn gánh trong tay, nín thở, từ từ tiếp cận mục tiêu.