Không hiểu sao, bây giờ nghe thấy anh sắp phải đi, trong lòng cô đột nhiên dâng lên một cảm giác không nỡ.

"Còn bao nhiêu ngày nữa thì anh phải về đơn vị?" Cô buồn bã hỏi.

Nghe giọng điệu của cô, Tưởng Hoành làm sao không biết cô đang luyến tiếc mình, trong lòng anh cũng vậy thôi. Đặc biệt là lần này trở về, anh thật sự rất muốn cô có thể mang theo hai đứa nhỏ đi tùy quân cùng anh.

Anh cúi đầu hôn lên trán cô: "Còn bảy ngày nữa."

Tưởng Hoành nhanh ch.óng nhìn thấy sự luyến tiếc hiện rõ trong mắt cô.

Dáng vẻ này của cô khiến anh đau lòng, điều duy nhất anh có thể làm lúc này là ôm cô vào lòng an ủi: "Xin lỗi em, vợ ơi, đây là trách nhiệm của anh."

Lý Y Y lúc này cũng thu lại tâm trạng của mình, cô biết đây là trách nhiệm của anh với tư cách là một người lính, và cũng chính vì tinh thần trách nhiệm này mà cô mới yêu anh.

"Anh không cần nói xin lỗi với em, em hiểu mà. Yên tâm đi, em không yếu đuối thế đâu. Hơn nữa, nếu em và các con nhớ anh, em có thể dẫn chúng đi tìm anh." Cô tự tin nói.

Cô không phải là nguyên chủ "cửa đóng then cài" không dám bước chân ra ngoài. Nếu có ngày cô thật sự nhớ anh, cô hoàn toàn có thể dẫn hai đứa nhỏ lên tàu hỏa đi tìm anh ngay lập tức.

Nói về những dự định này, tâm trạng của đôi vợ chồng trẻ cũng tốt hơn một chút.

Đêm đó, Lý Y Y lại không trụ vững, để cho người đàn ông đầy mưu mẹo này thừa cơ hội, lại cùng anh diễn ra một màn thẹn thùng.

Đêm khuya, sau khi xong việc, đôi vợ chồng trẻ ôm nhau chìm vào giấc mộng.

Ngày hôm sau, thôn Tưởng Gia đột nhiên xuất hiện một chiếc xe con màu xanh quân đội, ngay lập tức khiến cả thôn xôn xao như vỡ tổ.

Đối với thôn Tưởng Gia mà nói, xe đạp trong mắt họ đã là phương tiện giao thông oai phong nhất rồi, giờ lại là xe con bốn bánh. Chiếc xe còn chưa kịp đi hẳn vào trong thôn đã bị một đám dân làng vây kín lại.

Tài xế lái xe đành phải bước xuống, vẻ mặt khách khí túm lấy một người dân để hỏi thăm người mà thủ trưởng mình muốn tìm: "Này người anh em, cho hỏi ở đây có phải có một cặp vợ chồng, vợ tên Lý Y Y, chồng tên Tưởng Hoành không?"

"Hóa ra các anh đến tìm vợ chồng Tưởng Hoành à? Các anh là ai thế, sao lại lái cả xe con đến tìm hai vợ chồng nó?" Có người dân đảo mắt đầy vẻ hóng hớt hỏi thăm.

Tài xế mỉm cười, trả lời tránh né trọng tâm: "Không phải tôi tìm, mà là thủ trưởng của chúng tôi tìm. Đồng chí Lý Y Y mấy ngày trước ở trên phố đã cứu cháu trai của thủ trưởng nhà tôi, thủ trưởng đặc biệt đến để cảm ơn hai vợ chồng họ. Không biết người anh em này có thể chỉ cho tôi nhà họ ở đâu không?"

"Không vấn đề gì, tôi dẫn các anh đi." Người dân nhiệt tình trả lời, tiện thể còn giúp người ta xua bớt đám dân làng đang vây quanh.

Dưới sự giúp đỡ của người dân nhiệt tình này, chiếc xe c.o.n c.uối cùng cũng dừng lại trước cửa nhà họ Tưởng.

Hôm nay đôi vợ chồng trẻ đang nghỉ ngơi ở nhà, thấp thoáng nghe thấy ngoài cửa nhà mình có vẻ rất náo nhiệt.

Lý Y Y bước ra xem, chiếc xe con đậu trước cửa đập ngay vào mắt cô.

Cố Bá Kỳ vừa từ trên xe bước xuống, đúng lúc nhìn thấy cô đi ra, liền vui mừng tiến lên nói: "Đồng chí, cô còn nhớ tôi không?"

Lý Y Y nhìn kỹ khuôn mặt ông, lập tức nhận ra đối phương. Chủ yếu là vì thân phận của ông quá lớn, cô muốn không nhớ cũng không được.

"Cháu nhớ chứ, Cố thủ trưởng, sao ông lại đến đây ạ?"

"Đến để cảm ơn hai vợ chồng cháu mà, tôi còn đưa cả cháu trai tôi tới nữa." Nói xong, ông quay người về phía đứa cháu đang ngồi trong xe chưa xuống, gọi một tiếng: "Mau xuống đây gặp ân nhân cứu mạng của cháu đi."

Sau tiếng gọi của ông, một cậu bé khoảng bảy tám tuổi bước xuống xe, vẻ mặt lễ phép cúi chào Lý Y Y: "Chị ạ, nghe ông nội nói lúc cháu phát bệnh là chị đã cứu cháu, cháu cảm ơn chị."

Lý Y Y nhìn cậu bé trước mặt, lúc không phát bệnh trông rất khôi ngô, lễ phép, nhìn là biết gia đình giáo d.ụ.c rất tốt.

"Không có gì đâu, em thấy trong người thế nào rồi?" Lý Y Y mỉm cười hỏi.

Cố Tiểu Phàm gật đầu: "Cháu khỏe rồi ạ, cảm ơn chị đã quan tâm."

Cố Bá Kỳ cười hài lòng: "Sau đó chúng tôi nghe theo lời dặn của cháu, đưa thằng bé đến bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ nói may mà lúc đó có người sơ cứu kịp thời, nếu không thằng bé có thể đã c.ắ.n vào lưỡi, hậu quả sẽ khôn lường."

Nói đoạn, ông lập tức ra lệnh cho tài xế vừa xuống xe: "Mang hết đồ đạc trên xe ra đây."

Tài xế nhanh ch.óng nhận lệnh, chẳng mấy chốc, Lý Y Y đã thấy người ta mang vào từng túi lớn túi nhỏ đồ đạc.

Trong đó có cả gạo và mì, còn có thịt hun khói và những thứ khác, nhìn qua là biết những thứ này có tiền cũng khó mà mua được.

Lúc này, Tưởng Hoành ở trong sân mãi không thấy vợ quay vào, liền đi ra tìm người. Kết quả nhìn thấy Cố lão thủ trưởng đang nói chuyện với vợ mình ngoài cửa, anh giật mình kinh hãi, lập tức bước nhanh ra khỏi nhà, cùng vợ đứng bên cạnh chào hỏi ông cụ: "Lão thủ trưởng, sao ông lại tới đây ạ?"

Cố Bá Kỳ nhìn người lính trẻ trước mặt với vẻ mặt đầy hài lòng. Sau đó ông đã đặc biệt tìm hiểu, cậu thanh niên này là một người lính rất giỏi trong quân đội, nghe nói trước khi về lần này còn được thăng một cấp.

"Tôi đưa thằng bé này đến để cảm ơn ơn cứu mạng của hai vợ chồng cậu. Sao, không hoan nghênh ông cháu tôi tới à?" Ông cố ý nghiêm mặt hỏi.

Tưởng Hoành lập tức giải thích: "Dạ không ạ, chỉ là cháu hơi bất ngờ thôi."

"Không cần bất ngờ, tôi cũng là người bình thường thôi. Mà đứng nói chuyện nãy giờ, không mời tôi vào uống chén nước sao?" Ông lại hỏi.

Đôi vợ chồng trẻ ngại ngùng mỉm cười, vội vàng mời hai ông cháu vào nhà.

Ngồi xuống không lâu, Cố Bá Kỳ đã hỏi thăm về kết quả kỳ thi lần trước của cô.

"Vẫn chưa có kết quả ạ, nhưng cháu đoán chắc cũng sắp rồi, trong một hai ngày tới có lẽ sẽ có thôi." Lý Y Y bưng một ly nước đến cho ông, rồi ngồi xuống đối diện trả lời.