Trời dần tối đen, bông tuyết trong bóng tối dường như có vẻ càng thêm lạnh lẽo.

Ninh Du vì trêu chọc Tiểu Đệ, cố ý thả chậm tốc độ sửa máy ảnh, đợi sau khi Tiểu Đệ đập xong lỗ trở về, anh liền buông máy ảnh buông dụng cụ, xách thùng gỗ mang theo cần câu đi câu cá.

Kiều Tiểu Đệ cũng không dám giục anh, càng không biết thứ này rốt cuộc có khó sửa hay không, phải sửa bao lâu.

Dù sao Ninh Du đi ra ngoài một chuyến như vậy, vậy mà lại mang hai con cá nặng hơn ba cân về.

Ninh Du vào cửa xong đặt thùng gỗ xuống, tháo găng tay đặt tay xuống dưới nách Kiều Minh Minh: “Trên đường gặp Tiểu Đường, cho hai con nặng hơn hai cân để cậu ấy mang về nhà rồi.”

Anh nói rồi còn đắc ý nhếch khóe môi: “Tiểu Đường ngồi ở đó cả buổi chiều rồi, nói là muốn câu hai con lớn cho Bình Quả ăn. Kết quả chỉ câu được một con hơn một cân, vì chướng mắt còn cho chú Ngưu Lăng T.ử rồi, ai ngờ về sau một con cũng không câu được.”

Kiều Minh Minh lạ lùng không hiểu, câu cá có vui như vậy, nhìn xem Ninh Du, cứ thế thổi đỏ cả mũi, còn ở đó đắc ý mình câu được nhiều đấy.

Ninh Du còn không thừa nhận, kiêu ngạo bày tỏ: “Cũng chỉ bốn con cá, bình thường thôi, có gì đắc ý hay không đắc ý.”

Ách…

Kiều Minh Minh đi ra chỗ khác, đi phòng bếp nấu canh gừng cho người miệng còn cứng hơn băng kết trên hồ Thượng Dương này.

Dân câu cá có phải đều có tật xấu này không?

Kiều Minh Minh đến phòng bếp, nấu một bát canh gừng đường đỏ trứng gà, sau đó bưng cho Ninh Du và Kiều Tiểu Đệ, hai người mỗi người một bát.

Ninh Du là cho cái gì ăn cái đó, Kiều Tiểu Đệ người này còn phải lắm miệng hỏi: “Đây không phải chị ăn sao?”

Kiều Minh Minh liền hổ mặt: “Ăn hay không, không ăn thì thôi, ăn cái gì nói nhiều như vậy, là có thể độc c.h.ế.t em à.”

Thứ này là lúc cô đến tháng sẽ ăn, chẳng qua cho thêm chút rượu.

Kiều Tiểu Đệ đặc biệt thức thời, chị gái vừa hổ, cậu lập tức ừng ực ừng ực uống hết.

“Oa”

Mùi gừng này, cho bao nhiêu gừng vậy.

Đây là cố ý trị cậu hay là trị anh rể, đoán chừng là trị cậu đi, nhìn xem anh rể kia từng thìa từng thìa, chậm rãi uống, thật thích ý.

Kiều Tiểu Đệ lại không ngờ tới, lúc này trong lòng Kiều Minh Minh lại bực, hôm nay cho cả một củ gừng, Ninh Du vậy mà còn có thể uống đến mặt không đổi sắc, không trị được cái tật xấu mùa đông thích câu cá này rồi!

Buổi tối, Ninh Du còn đang sửa máy ảnh, Kiều Minh Minh và Kiều Tiểu Đệ nấu cơm trong bếp.

Trong nhà có dưa chua, dứt khoát bớt việc chút, trực tiếp làm một chậu cá dưa chua là được.

Hiện giờ trong xưởng đậu phụ không chỉ có bán đậu phụ, theo mùa đông đến còn có bán đậu phụ rán.

Mùa đông mà, mọi người đều thích làm chút đồ ngon, cho nên trong xưởng đậu phụ mới bắt đầu rán đậu phụ, còn là các thanh niên trí thức rán.

Công điểm của bọn họ tuy không nhiều bằng người bản địa, nhưng ăn no mặc ấm vẫn là có thể, thậm chí còn có thể tiết kiệm được vài đồng tiền.

Nhưng gia đình mỗi người đều không giống nhau, có trong nhà sẽ trợ cấp cho giúp đỡ, có trong nhà không kéo chân sau, còn có trong nhà cuộc sống trôi qua khó khăn.

Trong viện thanh niên trí thức có mấy người còn phải gửi lương thực được chia về nhà chút, đợi chia tiền rồi, còn phải chia tiền về.

Không còn cách nào, có mấy nhà nghèo à!

Cho dù là người thành phố, nhưng cuộc sống trôi qua không bằng thôn dân thôn Thượng Dương là có khối người.

Chú Chí Bân thấy mấy đứa trẻ này đáng thương, vốn dĩ cũng chưa lớn lắm đâu, còn phải gánh vác trong nhà. Hỏi thì là trong nhà em út nhiều, hoặc là trong nhà xảy ra biến cố, dù sao nhà nào cũng có nỗi khổ riêng.

Thế là chú ấy liền để mấy người cùng đi xưởng đậu phụ làm việc, trong xưởng đậu phụ che gió chắn tuyết, lửa trong bếp lò kia một khắc cũng chưa từng ngừng nghỉ, lạnh chắc chắn sẽ không lạnh.

Bọn họ ở đó xay đậu, làm sữa đậu nành, sau đó liền học làm đậu phụ.

Mấy ngày sau, đậu phụ biết làm rồi, váng đậu biết làm rồi, đậu phụ rán cũng biết làm rồi, thậm chí đậu phụ khô cũng làm ra được.

Người trong thôn vui mừng, nói: “Thảo nào phải đọc sách chứ, người đọc sách chính là một thông trăm thông à.”

Còn phải hạ thấp bản thân một câu: “Giống như chúng ta loại đầu óc rảnh rỗi rỉ sét nửa đời người này, thì không bằng mấy đứa nhỏ này rồi, người ta đều bắt đầu chuẩn bị làm cái gì mà cuộn chuông vang, chúng ta còn không biết cuộn chuông vang là cái thứ gì đâu.”

Kiều Minh Minh liền xúi giục chú Chí Bân: “Tiếp tục mở lớp xóa mù chữ lên, hỏi xem những thanh niên trí thức còn lại có nguyện ý đi xóa mù chữ không.”

Các người không phải nói mình không có văn hóa sao, dứt khoát thì đi đọc sách học nhận chữ đi, dù sao nhận nhiều chữ chút chắc chắn không sai.

Nếu không rảnh rỗi không có việc gì làm, cũng là ở nhà mèo đông hoặc chạy đến hội trường đ.á.n.h cờ, thậm chí không biết trốn vào gian phòng nào lén lút đ.á.n.h bài.

Chú Chí Bân nghe theo đề nghị của cô, thật sự mở lớp xóa mù chữ lên, chọc cho mấy thím mấy chú lớn tuổi này lầm bầm, không vui lắm đâu.

Nhưng Kiều Minh Minh là ai chứ, lại ra chủ ý: “Sau khi lớp xóa mù chữ bế giảng có một cuộc thi, hạng nhất thưởng chậu tráng men cốc tráng men và sáp nẻ, hạng nhì thưởng hai cái khăn mặt và sáp nẻ, hạng ba thưởng hai quyển vở và sáp nẻ.”

Chú Chí Bân: “…Tại sao đều là sáp nẻ.”

Chú ấy lạ là muốn t.h.u.ố.c lá cuốn.

Kiều Minh Minh đặc biệt hiểu, lén lút nói: “Hì hì, chú chú không hiểu đâu, các thím mà, đều thích sáp nẻ.”

Nếu phát t.h.u.ố.c lá cuốn, các thím chỉ định không vui đi. Nhưng nếu là sáp nẻ, các chú không đi, các thím chính là khiêng cũng phải khiêng người đi, hơn nữa còn sẽ xách tai ép nhận chữ ép cầu tiến.

Sáp nẻ khó mua, thứ này ở trong huyện thành cũng coi là hàng xa xỉ, trên người Kiều Minh Minh có mấy cái, vẫn là vợ bí thư Khương tặng.

Kiều Minh Minh thích dùng kem dưỡng da dì Dương làm hơn, dứt khoát liền cống hiến mấy cái sáp nẻ này ra, coi như phần thưởng là được. Chú Chí Bân cũng không bạc đãi cô, trở tay trực tiếp nhét cho cô mấy cân dầu sơn du.

Dù sao trước khi bọn họ đi Miên Sơn, rất nhiều thôn dân đã đi hội trường học lớp xóa mù chữ rồi, hiện giờ bọn họ đều đã trở về vẫn đang học.

Chương 302 - Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia