Bị giam giữ mà còn bị độc trùng c.ắ.n c.h.ế.t giữa ban ngày ban mặt, đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ.
Cao Đại Lâm nghi ngờ có người cố tình ra tay, nếu không sao con sâu đó không c.ắ.n ai, lại cứ nhằm vào cô ta mà c.ắ.n?
Hơn nữa loại độc trùng gì mà c.ắ.n một phát c.h.ế.t luôn, nghe nói lúc đó cô ta tắt thở ngay lập tức, không kịp cứu chữa.
Người nhà họ An cũng thật quá đáng, một mạng người như thế mà chỉ thông báo cho họ đến nhận xác, đưa cho có 20 đồng tiền mai táng.
Phi!
Đúng là hạng người giả tạo, keo kiệt đến phát khiếp.
20 đồng mà đòi mai táng t.ử tế, An Kính Chi và Chu Nam chắc chắn không ngờ được rằng, sau khi anh em họ kéo xác Cao Mỹ Vân về, cô ta còn chẳng được vào mộ tổ nhà họ Cao, mà bị vứt đại xuống một cái hố đào vội trên núi rồi lấp đất lên.
Đừng nói là bia mộ, ngay cả một nấm mồ cũng không có, đất được san phẳng lỳ như xử lý rác rưởi vậy.
Cao Nhị Muội cũng ghen tị, nhưng cô ta thừa hưởng sự thâm trầm của Cao Đại Tráng, hiểu rõ chỉ dựa vào hai anh em mình thì tuyệt đối không thể làm gì được Tri Hạ lúc này.
Làm người phải biết tự lượng sức mình, khi chưa có năng lực thì phải biết điều, nếu không sẽ nhận lấy kết cục như Cao Mỹ Vân.
Cô ta chưa muốn c.h.ế.t, nên chỉ khuyên can Cao Đại Lâm đang bừng bừng lửa giận đi về trước.
Hôm qua lúc đến nhà họ An nhận xác Mỹ Vân, cô ta đã lẻn vào phòng cô ta và phát hiện được một thứ tốt.
Có thứ này trong tay, không lo sau này cuộc sống không khấm khá lên được.
Việc cô ta cần làm bây giờ là kiên nhẫn chờ đợi.
Tiếng pháo nổ đì đoàng vang lên, Tri Hạ được rước vào cổng nhà họ Bùi.
Tiệc cưới nhà họ Bùi không quá linh đình, tổng cộng chỉ có ba bàn. Trong đó một bàn dành cho nhà gái đưa dâu, một bàn dành cho cô dâu chú rể, và một bàn dành cho người thân thiết trong nhà.
Tuy nhiên, hàng xóm láng giềng đến xem náo nhiệt thì không ít. Sợ có người quấy phá, bà nội đã sớm dặn Văn Thanh đi theo, Tri Hạ suốt buổi đều bế thằng bé trong lòng.
Tri Hạ không có bạn gái thân thiết, bà nội liền dặn nhà họ Chu đưa Chu Chi Chi và Chu Viên Viên đến, cộng thêm Bùi Hương được giao nhiệm vụ, ba cô gái vây quanh bảo vệ Tri Hạ rất kỹ càng.
Lúc mời rượu, ly của cô cũng chỉ là nước trà.
Đám cưới tuy không long trọng nhưng diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Đến nửa buổi chiều thì mọi việc kết thúc, khách khứa cũng đã ra về hết.
Chu Chi Chi và Chu Viên Viên cùng nhau tặng Tri Hạ hai chiếc vỏ gối, đó là món quà quý giá nhất mà họ có thể chuẩn bị được.
Lúc nhà họ Chu về, hai cô bé vẫn còn lưu luyến không muốn rời.
Tri Hạ thầm nghĩ, có lẽ cô nên thấy may mắn vì Cao Mỹ Vân trước đây không được lòng ai, nên khi cô trở về, ngoại trừ cha mẹ ruột không nỡ bỏ cô ta, thì những người khác không một ai luyến tiếc.
Còn Tri Hạ với tính cách dịu dàng, dễ mến nên đã nhận được sự yêu thương của cả nhà, trừ cha mẹ ra.
Ngay cả anh Hai và anh Ba tuy tình cảm có phần nhạt nhòa hơn nhưng đối với cô cũng rất hào phóng và không hề bài xích.
Tri Hạ có thể trốn rượu, nhưng Bùi Cảnh thì không. Anh bị đám phù rể của mình chuốc cho một trận, mặt mũi đỏ gay.
Cũng may mọi người đều biết chừng mực, không để anh say khướt, chỉ là hơi ngà ngà mà thôi.
Thấy mọi người đã tản đi, Bùi Cảnh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ông cụ Bùi bước đến trước mặt anh, nói: “Hôm nay đám cưới làm hơi giản tiện, ta đã bàn bạc trước với ông nội Tri Hạ rồi. Dạo này vụ đặc vụ đang căng thẳng, chúng ta làm rình rang quá cũng không tiện, nên chỉ có thể thế này thôi. Cháu về giải thích thêm với Tri Hạ, tuy là chuyện bất khả kháng nhưng cũng đúng là để con bé chịu thiệt thòi. Còn nữa, kết hôn rồi là người lớn rồi, Tri Hạ còn nhỏ tuổi, cháu làm đàn ông thì phải gánh vác trách nhiệm với gia đình, ngày thường thái độ tốt một chút, đừng có lúc nào cũng trưng ra cái mặt lạnh, ta là người già nhìn còn thấy sốt ruột, huống hồ là con bé, rõ chưa?”
Bùi Cảnh nhìn ông nội, gật đầu.
Chỉ là trong lòng anh thầm thở dài bất đắc dĩ.
Anh vốn biết kết hôn rất phiền phức nên chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này, dù ở đơn vị bị lãnh đạo thúc giục, ở nhà bị trưởng bối ép uổng, anh vẫn không lay chuyển.
Nhưng không ngờ, cuối cùng vẫn không thoát khỏi cửa ải này.
Đối với tương lai, anh cũng thấy m.ô.n.g lung.
Anh là đàn ông, trách nhiệm của mình anh tự nhiên sẽ gánh vác, nhưng vì nghề nghiệp đặc thù, anh hiểu rõ những hạn chế của bản thân.
Tri Hạ còn quá trẻ, lúc anh ở bên cạnh thì có thể yêu thương che chở cho cô, nhưng những lúc anh vắng nhà, cô phải một mình đối mặt với việc nhà và chăm sóc con cái.
Hơn nữa, anh không biết liệu mình có làm cô hài lòng không, và khi đến đơn vị, đối mặt với điều kiện khắc nghiệt ở đó, liệu cô có thể kiên trì được không.
Chuyện tương lai tuy chưa xảy ra, nhưng anh không thể không lường trước.
Trong phòng tân hôn, vỏ hạt dưa vương vãi khắp nơi, lũ trẻ con chạy nhảy lung tung làm bàn ghế lộn xộn cả lên.
Bùi Hương cầm chổi vào quét dọn, Tri Hạ lau dọn lại mặt bàn cho sạch sẽ, hai người nói cười vui vẻ, không khí vô cùng hòa hợp.