Nguyên bản bà ta còn có thể giữ bình tĩnh, nhưng khi lão gia t.ử vừa bảo Kiến Quốc dọn đi, trong lòng bà ta liền nảy sinh một cảm giác nguy cơ mãnh liệt. Dựa vào đâu mà bọn họ đều phải dọn đi, còn An Tri Hạ lại có thể mang theo con cái ở lại đây? Cứ đà này, vốn dĩ đã có quan hệ với nhà họ An, cô ta lại còn lấy lòng lão gia t.ử, vậy thì sau này mọi lợi lộc chẳng phải đều rơi vào tay nhà chú Ba hết sao? Vương Nguyệt đời nào cam tâm.
Lão gia t.ử vạn lần không ngờ tới, chỉ vì cái lý do nhỏ mọn như vậy mà Vương Nguyệt lại ghi hận Tri Hạ, bất chấp cô đang bụng mang dạ chửa mà tìm tới gây sự.
"Hôm nay vừa vặn có ông An ở đây, tôi cũng nói thẳng cho cô biết luôn. Vợ thằng Cả, tôi biết tâm tư trong lòng cô. Kiến Quốc là cháu đích tôn của nhà này, tôi tất nhiên sẽ không bạc đãi nó. Nhưng hiện giờ tôi còn sống, căn nhà của tôi thì tôi vẫn có quyền quyết định. Thằng Ba hiện đang ở bộ đội, Tri Hạ một mình m.a.n.g t.h.a.i về đây chờ sinh, về tình về lý tôi cũng không thể để một t.h.a.i p.h.ụ bụng to mang theo hai đứa nhỏ ra ngoài sống một mình được. Cô có thể cảm thấy tôi bất công, nhưng cô đừng quên, cô đã mang theo Kiến Quốc và Song Song ở trong căn nhà này bao nhiêu năm trời, tôi đã bao giờ bạc đãi các người chưa? Tri Hạ dù có ở đây cho đến khi con cái lớn khôn thì cũng là lẽ đương nhiên, bởi vì tôi đã giúp hai nhà các người nuôi lớn con cái rồi, không có lý gì đến lượt thằng Ba tôi lại mặc kệ không hỏi. Chính cô tự ngẫm lại xem có đúng đạo lý đó không."
Bùi lão đem mọi chuyện phân tích rạch ròi cho bà ta nghe, nếu nói đến mức này mà bà ta vẫn không hiểu thì ông cũng chịu. Ông tự nhận mình làm không sai, dù trước đây có chút thiên vị thì tuyệt đối cũng là thiên vị nhà con cả. Bùi Kiến Quốc chưa bao giờ phải chịu thiệt thòi, không thể vì Vương Nguyệt có ơn với thằng Cả mà bắt cả nhà họ Bùi phải nhún nhường bà ta mãi được. Người nợ bà ta là thằng Cả, là chồng bà ta, chứ chú Hai chú Ba chẳng nợ nần gì, không có lý gì cứ phải nhường nhịn mãi.
"Cha, cha có nói bao nhiêu đi nữa cũng không che giấu được sự bất công của cha. Vốn dĩ Kiến Quốc đang ở đây rất tốt, nếu không phải bất công thì sao cha lại đột ngột đuổi nó đi? Chẳng qua là cha thấy có những đứa cháu khác rồi nên Kiến Quốc không còn quý báu nữa chứ gì!" Rõ ràng trước đây người thương Kiến Quốc nhất chính là Bùi lão, giờ nói gì thì nói, cũng chỉ là cái cớ cho sự thiên vị mà thôi. Dù sao cháu chắt đông rồi thì không còn hiếm như lúc chỉ có một đứa nữa.
"Cô đã nhất quyết nghĩ như vậy thì tôi cũng không còn cách nào. Vẫn là câu nói đó, chỉ cần lão già này còn sống ngày nào, căn nhà này vẫn là của tôi, cho ai ở hay không cho ai ở là quyền quyết định của tôi." Bùi lão chưa bao giờ là người dễ bị uy h.i.ế.p, cũng may giờ tuổi cao tính tình đã đằm thắm đi nhiều, nếu là trước đây, ông đã sớm nổi trận lôi đình, lật bàn bắt Bùi Vĩnh về dạy vợ rồi.
"Nói đi nói lại cũng chỉ là bất công mà thôi. Nhưng cha nói đúng, nhà là của cha, cha có quyền quyết định. Nếu không cho chúng con ở thì chúng con đi là được, cũng chẳng cần phải lo lắng cho sức khỏe của cha nữa. Chúng con đâu phải không có chỗ ở, nếu không phải vì không yên tâm để cha ở một mình thì con việc gì phải bắt Kiến Quốc ở lại đây." Vương Nguyệt dỗi hờn nói xong, quay đầu gọi Bùi Kiến Quốc: "Kiến Quốc, còn đứng ngây ra đó làm gì? Không thấy chúng ta ở đây làm người ta ngứa mắt sao? Còn không mau đi đi, để còn nhường chỗ cho người khác!"
Lời nói đầy ẩn ý này khiến Bùi lão đột nhiên thấy đầu óc choáng váng, lảo đảo như sắp ngã xuống.
"Lão Bùi..."
"Gia gia..."
Chuyện xảy ra quá bất ngờ, Bùi Kiến Quốc cũng sững sờ, vội vàng chạy lại đỡ lấy Bùi lão. Vương Nguyệt cũng không ngờ Bùi lão lại không chịu nổi kích động như vậy, trong lòng thoáng chốc lạnh toát. Nếu thực sự vì bà ta mà ông cụ có mệnh hệ gì, thì dù ơn nghĩa có lớn đến đâu cũng chẳng cứu vãn nổi.
Bùi lão đã gần bảy mươi, tuổi cao sức yếu, trên người lại mang nhiều vết thương cũ, hai năm nay nhờ có t.h.u.ố.c dưỡng sinh của Tri Hạ mới khá khẩm hơn đôi chút. Tri Hạ thừa lúc không ai chú ý, vội vàng rót một chén nước, bên trong nhỏ thêm dịch chiết Tuyết Tinh Quả.
"Tôi không sao..." Bùi lão uống một chút nước, cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn, gượng dậy nói: "Hôm nay tuy nhà thằng Hai không có mặt, nhưng nhà thằng Cả và nhà thằng Ba đều ở đây, có ông An làm chứng. Tôi biết các người vì cái gì mà làm loạn. Hôm nay tôi tuyên bố luôn, căn nhà này khi tôi còn sống ai muốn đến ở cũng được, nhưng sau khi tôi c.h.ế.t, nhà sẽ trả lại cho nhà nước, ai cũng đừng hòng tơ tưởng."
"Thế sao mà được ạ?" Vương Nguyệt vốn luôn thèm khát căn nhà này. Tuy bà ta cũng có nhà riêng nhưng không thể so với căn nhà này được, đây là một tòa tứ hợp viện có sân trước sân sau, tuy hơi cũ nhưng diện tích rộng, phòng ốc lại nhiều. Kiến Quốc đã hơn hai mươi tuổi, dựa vào sức nó thì còn lâu mới được phân nhà, nếu kết hôn mà được ở đây thì sau này con cháu không lo thiếu chỗ ở.
"Không có gì là không được cả. Mỗi người có một cái số, lão t.ử cũng không thể quản các người cả đời. Sau này đứa nào có tiền đồ thì hưởng phúc, đứa nào vô dụng phải ngủ gầm cầu cũng đừng có oán trách tôi." Bùi lão dứt khoát nói.
Lúc trước theo cấp bậc của Bùi lão, ông cũng được phân nhà, nhưng chắc chắn không tốt bằng căn nhà này. Đúng lúc đó nhà họ An gặp khó khăn, lão thái gia nhà họ An nghĩ rằng nộp lên trên chẳng thà đưa cho Bùi lão, dù sao hai nhà cũng thân thiết.