Đúng như lời Tri Hạ nói, trong đợt tuyển sinh đại học đầu tiên, những sinh viên mang theo con đi học thực sự không hề ít. Đứa trẻ hơn hai tuổi ít nhiều đã hiểu chuyện, Tiểu Bình An lại không biết nói nên không thể làm ồn, hoàn toàn không gây ảnh hưởng gì.
Bùi Kiến Quốc là kẻ không trông cậy được, cưới Quách Mạt Mạt xong cũng chẳng thấy hắn sống tốt lên chút nào, điều này chứng minh đầy đủ rằng cuộc sống không tốt không thể hoàn toàn đổ lỗi cho vợ, trách nhiệm của bản thân hắn lớn hơn nhiều. Quách Mạt Mạt vẫn cần phải tự mình đứng vững thì mới có thể đảm bảo cuộc sống sau này cho hai mẹ con.
“Thật sao? Vậy… cháu thật sự có thể chứ?” Quách Mạt Mạt không phải không tin, nàng chỉ là không dám tin. Mỗi khi nàng nghĩ vận may của mình đang tốt lên, hiện thực luôn nói cho nàng biết rằng nơi nàng đang đi tới thực chất là một địa ngục khác. Nếu có thể quay lại, nàng thà xuống nông thôn chứ nhất định không gả cho Bùi Kiến Quốc. Nàng không phải hối hận cho mình, nàng chỉ đau lòng cho con trai.
“Nếu ngươi thực sự có quyết định này, chờ ta tìm cơ hội hỏi nhị ca của ta xem sao, huynh ấy hiểu biết nhiều hơn chúng ta.” Tri Hạ nói.
“Vậy phiền thím nhỏ hỏi giúp cháu.” Trong lòng Quách Mạt Mạt nhen nhóm lại hy vọng, “Đúng rồi, nếu có thể, thím nhỏ giúp cháu hỏi xem có bộ sách giáo khoa cấp ba và tài liệu ôn tập dư thừa nào không. Cháu đã tốt nghiệp trường học mấy năm rồi, cũng không biết kiến thức cũ còn nhớ được bao nhiêu.”
Cũng may lúc đó nàng vẫn là một học sinh giỏi, luôn khao khát dùng kiến thức để thay đổi vận mệnh, cho nên trong khi các học sinh khác mải mê rong chơi thì nàng lại nghiêm túc học tập, gặp chỗ nào không hiểu còn riêng tư thỉnh giáo thầy cô, lúc đó các thầy cô đều có ấn tượng rất tốt về nàng. Không thể không nói, Quách Mạt Mạt thực sự là một cô gái rất nỗ lực, chỉ tiếc là dù trước đây hay hiện tại đều bị gia đình kìm hãm.
Tri Hạ: “Được, trên bàn trong phòng ta còn một bộ sách giáo khoa cấp ba, hai năm trước ta nhờ nhị ca tìm giúp, đã xem xong từ lâu rồi, ngươi cần thì cứ cầm về mà xem.”
“Thím nhỏ, có phải thím cũng chuẩn bị tham gia thi đại học không ạ?” Thậm chí, nàng còn nghi ngờ Tri Hạ đã biết tin tức này từ sớm, nếu không sao có thể bắt đầu học tập từ mấy năm trước. Nhưng nàng cũng từng nghe Bùi Kiến Quốc nhắc qua vài câu, nói thím nhỏ trước đây chưa từng đến trường, chỉ đi học lớp xóa mù chữ vài ngày. Nhưng nàng lại không nghĩ vậy, nàng thường xuyên qua đây, cũng thường xuyên thấy Tri Hạ đọc sách viết chữ, dù trước đây chưa từng đến trường thì sau này chắc chắn cũng đã nghiêm túc học tập.
“Đương nhiên rồi, đây là một cơ hội rất tốt, ta cũng muốn nhân cơ hội này nâng cao bằng cấp của mình, đỡ phải cứ bị người ta cười nhạo là ngay cả cổng trường cũng chưa từng bước vào.” Tri Hạ tự giễu cười một tiếng. Mấy năm nay những lời bàn tán kiểu đó nàng nghe không ít, đặc biệt là khi nàng và Bùi Cảnh cùng nhau ra ngoài, không ít người ở sau lưng chỉ trỏ: “Xem kìa, đó là lão tam nhà họ Bùi, vợ hắn là đứa con gái nhà họ An tìm về đấy, nghe nói ở nông thôn ngay cả học cũng chưa từng được học, một chữ bẻ đôi không biết, ngoài cái mặt xinh đẹp và biết đẻ ra thì chẳng được tích sự gì, không biết Bùi lão tam nhìn trúng cô ta ở điểm nào?”
Lúc này Tri Hạ không khỏi cảm thấy may mắn, cũng may gương mặt này của nàng không tệ, trông còn xinh đẹp, còn được người ta khen một câu. Còn về chuyện biết đẻ, đó thật sự không phải là thứ mà sức người có thể khống chế được.
“Vậy thì tốt quá, vậy hai chúng ta có thể cùng nhau ôn tập, hơn nữa cháu còn có thể…” Nàng vốn định nói trước đây thành tích của mình rất tốt, có thể dạy cho nàng, nhưng lại nghĩ đến việc thím nhỏ đã học xong sách giáo khoa cấp ba từ lâu, chắc hẳn những chỗ không hiểu cũng đã thông suốt rồi. Dù sao nhà họ An cũng có hai giáo viên cấp ba mà, nghe nói chú út trước đây cũng là một mầm non học giỏi, nàng không thiếu người dạy.
Cặp song sinh đã vào tiểu học vào mùa hè năm nay, chính là ngôi trường nơi Liễu Linh làm việc, khoảng cách gần, lại có Liễu Linh trông nom nên rất thuận tiện và yên tâm. Ba đứa nhỏ trong bộ sinh ba đã ba tuổi rưỡi, đang là lúc nghịch ngợm nhất, còn Tiểu Lục hơn hai tuổi thì cả ngày chạy theo các anh mất hút, không đến giờ cơm thì ngay cả Tri Hạ cũng không tìm thấy bọn chúng.
“Mạt Mạt, ta định làm ít thịt dê tối nay ăn lẩu, ngươi cũng đừng vội về, dắt Tiểu Bình An ở lại ăn cùng đi.” Có lẽ xuất phát từ sự đồng cảm, Tri Hạ đối xử với Quách Mạt Mạt thực sự rất tốt, bản thân Quách Mạt Mạt là người cảm nhận rõ nhất. Biết Tri Hạ đã mở lời thì không chỉ là một câu khách sáo, Quách Mạt Mạt cũng hào phóng đáp: “Được ạ, vậy hai mẹ con cháu ăn chực một bữa, lát nữa cháu sẽ giúp thím rửa rau.”
Còn về chuyện nấu nướng, nàng sẽ không tranh với thím nhỏ, tuy nàng cũng biết làm nhưng hương vị so với thím thì đúng là một trời một vực. Tay nghề của nàng không nên làm hỏng số thịt dê khó khăn lắm mới có được kia.
Cặp song sinh đeo cặp sách vào cửa, trong nhà đã tỏa ra mùi thơm ngào ngạt. Hai anh em hiện tại dễ phân biệt hơn trước nhiều, anh trai cao hơn em gái hẳn nửa cái đầu, Uyển Tình còn để tóc dài theo yêu cầu của Tri Hạ, hiện tại vừa vặn có thể buộc được hai b.í.m tóc nhỏ sau đầu.
“Mẹ, mẹ làm món gì ngon thế ạ?” Uyển Tình vẫn là cái tính hơi hoang dã, không được ổn trọng như anh trai. Cặp sách quăng lên bàn một cái là cô bé đã lao ngay vào bếp: “Chị dâu cũng ở đây ạ, Bình An đâu rồi?”