Hồi nàng ở cữ, cơ thể yếu ớt vô cùng, trong nhà không có ai nấu cơm, Bùi Kiến Quốc lúc đó vì lòng hổ thẹn nên đã ôm hết việc giặt giũ nấu nướng. Lần đầu tiên hắn nấu cơm bị bỏng tay nổi mụn nước, Quách Mạt Mạt lúc đó còn ngây thơ nghĩ rằng, người đàn ông này tuy có chút thói hư tật xấu nhưng vẫn còn có thể cứu vãn được.
Nhưng giờ đây, nàng lại có một suy nghĩ khác. Cuộc sống chính là việc từ từ mài mòn đi những đam mê nồng cháy lúc yêu đương, hai người trở thành đối tác cùng nhau nỗ lực vì con cái. Mà nhà bọn họ, bởi vì Bình An không được kiện toàn, hắn dường như cũng bắt đầu nảy sinh ý định từ bỏ đứa trẻ.
Quách Mạt Mạt không biết những ngày tháng như vậy còn có thể cầm cự được bao lâu, nhưng trước mắt, nàng và Bình An vẫn chưa thể rời bỏ sự nuôi dưỡng về tiền bạc của Bùi Kiến Quốc. Cơ thể nàng đã bị tổn thương, đời này có lẽ cũng chỉ có thể có một mình Bình An là con, nhưng Bùi Kiến Quốc thì khác, chỉ cần ly hôn, hắn có thể đổi người phụ nữ khác bất cứ lúc nào để sinh ra một đám con cái khỏe mạnh.
Quách Mạt Mạt chỉ có thể đặt hy vọng vào chút lương tâm còn sót lại của hắn, cho nên nàng không dám oán trách, chỉ dịu dàng giao Bình An cho Bùi Kiến Quốc, hướng dẫn hắn chơi với con, còn bản thân thì tranh thủ chút thời gian này đi dọn dẹp bát đũa. Mỗi khi cảm thấy cuộc sống không còn hy vọng, nàng lại càng thêm kiên định với nội tâm của mình, nàng cần phải đứng vững, bởi vì không ai có thể chống đỡ một mảnh trời cho nàng và Bình An, nàng chỉ có thể dựa vào chính mình.
Đêm đen như mực, mưa phùn như tơ, càng làm tăng thêm vẻ lạnh lẽo cho mùa đông thanh vắng này. Sáng sớm vừa mở cửa phòng, đập vào mắt là một màu trắng xóa, tuyết đã phủ lên mái nhà và mặt đất một lớp trang điểm lộng lẫy.
Cặp song sinh đã chuẩn bị đi học, mấy đứa nhỏ hơn thì ngại lạnh không chịu dậy. Nhưng vừa nghe nói có tuyết rơi, từng đứa một liền thò đầu ra khỏi chăn, tranh nhau mặc quần áo trước. Quần áo mùa đông quá dày, lại mặc hết lớp này đến lớp khác, đôi tay đôi chân nhỏ bé của bọn trẻ không thể tự xoay xở được, Tri Hạ chỉ có thể kiên nhẫn hầu hạ đám tiểu tổ tông này.
Vừa mặc xong quần áo xuống đất, từng đứa một đã tranh nhau chạy ra khỏi cửa phòng. Tiểu Lục vô ý ngã nhào xuống đất, cũng may trên đất có lớp tuyết dày nên không bị đau, ngược lại còn tìm thấy niềm vui. Cậu bé lén bốc một nắm tuyết, rồi giả vờ đáng thương gọi anh trai đứng gần mình nhất: “Anh Tư, m.ô.n.g em đau quá, không đứng dậy được.”
Bùi Tiểu Tứ vẻ mặt ghét bỏ đi tới đưa tay kéo cậu bé dậy, miệng còn cằn nhằn: “Sao em ngốc thế, không biết cẩn thận một chút à.”
Nào ngờ, ngay khoảnh khắc Tiểu Lục đứng dậy, một nắm tuyết đã bị nhét tọt vào cổ áo Bùi Thần An, lạnh đến mức cậu bé rùng mình một cái.
“Bùi Thần Hữu, có giỏi thì em đừng có chạy…”
Đến khi cậu bé hét lên câu này thì Tiểu Lục đã nhanh như thỏ lẩn ra sau lưng anh Ba, rồi khi anh Tư đuổi tới, cậu bé dứt khoát kéo anh Ba ra trước mặt làm lá chắn. Trong sân tràn ngập tiếng nô đùa ầm ĩ của bọn trẻ, chúng ríu rít ném tuyết vào nhau. Bùi Thần Hữu nhỏ tuổi nhất, chơi thật thì chắc chắn chịu thiệt, nhưng cái miệng cậu bé rất ngọt, lúc thì ngọt ngào gọi anh để xin tha, lúc người khác nương tay thì lại nhân cơ hội chơi xấu. Cũng may bộ ba sinh ba rất có dáng dấp làm anh, tuy bị cậu bé chọc cho tức điên nhưng rõ ràng là rất cưng chiều cậu em út này.
Tri Hạ đứng ở cửa, lúm đồng tiền như hoa nhìn cảnh tượng này. Chờ bọn trẻ chơi đủ rồi, mặt đất bằng phẳng ban nãy giờ như bị heo ủi vậy. Sau khi chuẩn bị bữa sáng cho bọn trẻ xong, Tri Hạ cầm xẻng dọn tuyết trong sân, vun tuyết thành đống ở góc tường.
Chu tẩu đi tới thấy nàng đã làm xong hết rồi liền cười nói: “Lão thái thái còn bảo tôi qua giúp em dọn tuyết một chút, không ngờ em đã chuẩn bị xong xuôi rồi.”
Tri Hạ: “Phiền Chu tẩu phải cất công qua đây một chuyến, cũng không có bao nhiêu việc, em tự làm được mà. Lần sau chị đừng nghe lời bà nội, bà cứ thương em quá nên mới lo em không làm nổi việc gì.”
“Cũng đúng, Tri Hạ giỏi giang hơn chúng tôi tưởng nhiều.” Mấy năm nay một mình nuôi nấng mấy đứa trẻ, ai nhìn vào cũng thấy không dễ dàng, vậy mà nàng lại có thể chăm sóc bọn trẻ tốt như vậy, lại còn dạy dỗ rất lễ phép.
Chu tẩu quay người đi về, đi gần đến cổng lớn bỗng nhớ ra một chuyện, lại quay lại: “Tri Hạ, tôi hỏi em chuyện này, được hay không thì em cũng đừng chê tôi lắm lời nhé.”
Tri Hạ: “Chu tẩu, chị có phải mới quen em ngày đầu đâu, ngày thường em cũng đâu có khách sáo với chị, sao chị lại khách sáo với em thế?”
Sự thấp thỏm trong lòng Chu tẩu lập tức tan biến: “Là thế này, mấy hôm trước tôi đi phố có gặp Trương tỷ, con dâu của gia đình nơi chị ấy làm việc cứ khăng khăng nói chị ấy tay chân không sạch sẽ. Trương tỷ trước đây chăm sóc Bùi lão bao nhiêu năm mà chưa từng xảy ra chuyện như vậy, nên tôi nghĩ có lẽ là có hiểu lầm gì đó. Tôi thấy em một mình trông mấy đứa nhỏ cũng không dễ dàng, giờ quản lý cũng không còn gắt gao như trước, em có cần tìm người phụ giúp không? Tôi cũng thấy Trương tỷ sống không dễ dàng gì, nếu em không có ý định đó thì cứ coi như tôi chưa nói gì nhé.”
Nói ra thì bà không nên đề cập chuyện này, dù sao lòng người khó đoán, không thể vô duyên vô cớ mà bị người ta vu oan là tay chân không sạch sẽ được.