Bùi Cảnh dự xong đám cưới ngày mai là chiều phải đi ngay, tranh thủ lúc này Tri Hạ phải chuẩn bị xong lương thực cho anh. Anh đã tìm được nơi cất giữ lương thực, đó là một kho hàng lớn ở ngoại thành. Kho hàng tuy không nhỏ nhưng mười vạn cân bột ngô và mười vạn cân bột khoai lang đỏ vẫn lấp đầy không còn chỗ trống.

“Hiện tại thời tiết chưa lạnh lắm, bông vải cũng chưa cần gấp. Không phải em nói đang bán lương thực ra ngoài sao? Có thể tạm thời chuyển sang bán bông vải. Từ khi Cẩm Thành bị thiên tai, chợ đen có không ít hàng hóa đổ về đây, lúc này chỉ cần đừng quá nổi bật thì sẽ không ai để ý đâu.”

“Vâng, vậy em nghe anh.” Tri Hạ cảm thấy mình không phải đang phát tài trên nỗi đau của đất nước, vì ngoài nàng ra, chẳng ai có thể ép giá thấp đến mức đó.

Mười vạn cân bột ngô và bột khoai lang đỏ đều đã được gia công. Để phù hợp với tiêu chuẩn thời đại này, bột ngô không được xay quá mịn, vẫn còn lẫn chút vỏ cám. Bột ngô tính giá một hào tám một cân, bột khoai lang đỏ năm hào rưỡi, tổng giá trị là bảy vạn ba ngàn đồng, nhiều hơn cả số tiền Tri Hạ và Hồ Chu kiếm được trong nửa năm qua cộng lại, hơn nữa nàng còn cho thêm trọng lượng dư dả. Tuy hàng đã giao nhưng tiền hàng phải một thời gian nữa mới thanh toán được. Theo thực tế, họ còn chưa xuất phát đi thu mua, vẫn phải tượng trưng vận chuyển một ít hàng về làm bình phong thì phía trên mới cấp kinh phí. Vốn dĩ việc này không đến lượt Bùi Cảnh, nhưng ai cũng biết việc này rất khó khăn, chẳng ai muốn ôm cái việc tốn công vô ích này, lúc này anh tình nguyện đứng ra, rất nhiều người cầu còn không được.

Khi Tri Hạ trở về, An Tri Ngang cũng đã về tới nhà. Ngày mai là hôn lễ, bà nội bắt anh tối nay phải về nhà ngủ, không thể cứ ở lì bên nhà họ Tô được. An Tri Ngang có chút không vui nhưng vẫn phải nghe lời. Ở cửa, anh gọi lớn: “Tri Hạ, em ra đây một lát.”

Tri Hạ tưởng có chuyện gì, vừa ra tới nơi đã nghe anh ôm cái hộp gỗ nàng đưa lúc trước lải nhải: “Cái con bé này, em định xa cách với anh đấy à? Anh chỉ cho em ít tiền tiêu vặt thôi mà em cứ nhất định phải trả lại, em còn coi anh là anh trai không hả? Đồ bà nội cho em thì em cứ giữ lấy, chị dâu Tư của em không thiếu mấy thứ đó, chị ấy cũng không phải người keo kiệt. Chuyện tiền nong anh đã nói với chị ấy rồi, chị ấy không có ý kiến gì đâu. Chị ấy mà keo kiệt thế thì anh đã chẳng thèm cưới, em đừng có để bụng chuyện đó nữa, biết chưa?”

“Anh Tư, anh nói thế là không đúng rồi.” Anh thương nàng như vậy, Tri Hạ đương nhiên cũng phải nghĩ cho anh: “Anh và chị dâu Tư giờ là người một nhà, sau này cuộc sống có chuyện gì cũng phải bàn bạc với nhau, không thể cứ thích gì làm nấy như trước được. Em hy vọng anh Tư của em là một người đàn ông có trách nhiệm, biết yêu thương gia đình và vợ mình. Anh phải đối xử tốt với chị ấy, sau này làm một người chồng tốt, người cha tốt. Cả tiền bạc của anh nữa, sau này nó không còn là của riêng anh mà là của cả hai người, nên anh không được tự mình quyết định hết đâu.”

Tình cảm con người là sự tương tác qua lại, họ mới là những người sẽ đi cùng nhau suốt đời, cần phải thấu hiểu và yêu thương nhau thì mới bền lâu được. Tri Hạ không muốn anh trai mình sau này hôn nhân không hạnh phúc, mà nguyên nhân lại là vì quá chiều chuộng em gái mà bỏ bê gia đình, nàng cũng không muốn làm một cô em chồng đáng ghét. Chính vì nàng cũng yêu thương anh Tư nên nàng sẽ cố gắng hòa hợp với chị dâu, như vậy mọi người đều vui vẻ.

“Em gái anh thật sự lớn rồi, còn giỏi hơn cả anh Tư của em nữa.” An Tri Ngang vừa mừng vừa tủi. Anh thà rằng nàng cứ tùy hứng một chút như Bùi Song Song, chứ không muốn nàng lúc nào cũng hiểu chuyện như vậy, anh thấy xót xa lắm.

Bên nhà họ Tô, ông cụ Tô vừa uống t.h.u.ố.c xong đã đi ngủ. Vì ông ở tầng một, An Tri Ngang sợ gây tiếng động lớn làm ông thức giấc nên phải rón rén lên lầu. Lên tới nơi anh mới thở phào nhẹ nhõm. Tô Dĩnh có giờ giấc sinh hoạt rất quy củ, lúc này trời còn sớm, cô đang ở trong thư phòng vẽ mẫu thiết kế trang phục. Có những người sinh ra đã có thiên phú, mỗi khi có linh cảm, cô có thể nhanh ch.óng phác họa lên giấy, sau đó chỉnh sửa thành vài bản vẽ hoàn chỉnh.

“Ngày mai là đám cưới rồi, sao anh lại qua đây nữa?” Giọng nói thanh mảnh của Tô Dĩnh khi nhận ra là An Tri Ngang liền trở nên mềm mại: “Anh mau về nhà đi, kẻo ông bà lại trách em không biết lễ nghĩa.” Theo quy tắc, trước hôn lễ họ không được gặp nhau, nhưng anh cứ bám lấy cô, Tô Dĩnh cũng chẳng biết làm sao. Nhưng dù thế nào, tối nay anh cũng không được ở lại.

An Tri Ngang đặt chiếc hộp gỗ lên trước mặt cô: “Anh cố ý qua tặng quà cho em đây, mau xem có thích không?”

“Cái gì vậy ạ?” Tô Dĩnh kinh ngạc mở hộp, đôi mắt lập tức sáng lên: “Ngọc trai đẹp quá, là anh chuẩn bị tặng em sao?”

“Không phải anh, là Tri Hạ tặng đấy, quà cưới cho chúng ta. Tuy không phải anh chuẩn bị nhưng An Tri Ngang vẫn rất tự hào, ghé tai Tô Dĩnh nói nhỏ: “Nói nhỏ cho em biết, chị dâu Cả và chị dâu Hai đều không có đâu. Tri Hạ nhà anh thích nhất là anh Tư này, các anh khác đều không bằng, nên các chị dâu khác cũng không bằng chị dâu Tư là em đâu.”

Chương 465: Lời Dặn Dò Của Em Gái - Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia