Vương Lệ khẽ nhếch môi, vốn định nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy lại không nén nổi vài phần chua xót. Cô ta cứng đờ thu hồi biểu cảm, trong lòng thầm nghĩ, nụ cười của mình chắc chắn là khó coi lắm.

“Xin lỗi.” Cho đến tận hôm nay, Vương Lệ mới thực tâm nói ra lời này: “Lúc đó là do tôi quá kích động, tôi cũng không biết mình làm vậy là đúng hay sai, tôi chỉ là rất sợ hãi. Tôi sợ phải quay về vùng nông thôn đó, sợ Lưu Hiên không chịu buông tha cho tôi, nên mới cực kỳ muốn bám víu lấy một thứ gì đó...”

Thế nên cô ta đã lừa dối Lý Phi, và giờ đây đang phải chịu báo ứng.

Tuy rằng chưa ly hôn, nhưng sự lạnh nhạt của Lý Phi khiến cô ta không thể ở lại nhà chồng được nữa. Cha mẹ chồng sau khi biết chuyện quá khứ cũng chẳng nể mặt gì, thậm chí còn ghét lây sang cả đứa trẻ.

Còn người mẹ lúc trước khăng khăng khuyên cô ta phải bám lấy Lý Phi, giờ lại mắng cô ta là đứa con gái nuôi uổng công. Nhìn con gái nhà người ta gả đi hiếu thuận biết bao, chỉ có cô ta là không giúp được gì còn trở thành gánh nặng, hở chút là liên lụy đến cha mẹ đẻ.

Giờ nghĩ lại, chỉ có Tri Hạ là thật lòng khuyên bảo cô ta.

Nếu lúc trước nghe lời Tri Hạ, không đi lừa gạt Lý Phi, dứt khoát cắt đứt với Lưu Hiên, thì với tấm bằng đại học, cô ta chắc chắn sẽ có tiền đồ rộng mở. Chứ không phải như bây giờ, ôm đứa con mới lọt lòng mà kiệt quệ cả thân xác lẫn tinh thần, công việc làm không xong, con cái lo không nổi.

Cô ta cảm thấy cả cuộc đời mình đã bị chính mình hủy hoại đến mức tồi tệ.

Cô ta có lỗi với Lưu Hiên và con gái lớn, cũng có lỗi với Lý Phi và đứa trẻ mới chào đời. Tất cả đều là lỗi của cô ta, cô ta cũng không biết mình bị làm sao nữa, tại sao lại biến thành bộ dạng như ngày hôm nay!

Tri Hạ suy nghĩ một chút, vẫn bước lên phía trước, đưa tay vỗ vỗ vai cô ta: “Cô không cần phải xin lỗi tôi, cô cũng chẳng có lỗi gì với tôi cả. Vương Lệ, cô là sinh viên đại học, cô có năng lực để tự mình sống tốt, chứ không phải đặt hết hy vọng vào đàn ông.”

Tri Hạ cho rằng hôm nay Vương Lệ đến tìm Lưu Hiên là vì bên phía Lý Phi không ổn nên muốn quay đầu lại. Nhưng cô không biết rằng, hôm nay Vương Lệ không phải đến để dây dưa với Lưu Hiên, cô ta chỉ đơn thuần đến để xin lỗi, và muốn nhìn lại đứa con gái mà mình đã ích kỷ bỏ rơi.

Chỉ là, Lưu Hiên chấp nhận lời xin lỗi, nhưng lại không muốn cho cô ta gặp con.

Lúc trước, vì ôm hy vọng Vương Lệ sẽ quay về đoàn tụ, dù cô ta đi học xa nhà một năm, Lưu Hiên vẫn kiên trì cho con xem ảnh mẹ mỗi ngày, chỉ sợ ngày gặp lại con sẽ xa lạ với mẹ. Nhưng sự tuyệt tình của Vương Lệ đã khiến anh hoàn toàn dập tắt ý nghĩ đó. Sau khi đón con lên thành phố, anh không bao giờ cho con xem ảnh Vương Lệ nữa, mà lừa con rằng mẹ đã không còn.

Dù sao mấy năm nay Vương Lệ cũng chưa từng đến thăm, đứa trẻ từ chỗ đau lòng ban đầu cũng dần dần chấp nhận, hiện tại đã không còn hỏi về mẹ nữa.

Trẻ con còn nhỏ, trí nhớ không tốt, Lưu Hiên không muốn Vương Lệ lại xuất hiện trước mặt con, tránh làm con bé tổn thương thêm lần nữa. Suy nghĩ của anh cũng có lý, nên Vương Lệ đã bị thuyết phục.

Cô ta và Lưu Hiên đã không còn khả năng nào nữa, dù cô ta có muốn, anh cũng sẽ không cần cô ta nữa, hà tất phải làm đứa trẻ đau lòng thêm?

Tri Hạ nhìn ra sự uể oải của Vương Lệ, nhưng cô không ngờ rằng, lần biệt ly này lại là lần cuối cùng họ gặp nhau. Nếu cô có thể tiên liệu được, nhất định cô sẽ ngăn cản cô ta!

Sau khi chia tay Vương Lệ, Tri Hạ đưa hai đứa nhỏ về nhà.

Chiều ngày hôm sau, công an tìm đến tận cửa, mời cô về đồn để phối hợp điều tra. Chuyện này làm Trương tẩu sợ hãi, vội vàng chạy sang nhà bên gọi người.

An Tri Ngang vẫn còn ở nhà, vội vàng chạy ra, vừa vặn gặp Tri Hạ và các đồng chí công an ở cửa. Anh đưa chứng minh thư quân đội ra, lên tiếng: “Đồng chí cảnh sát, không biết em gái tôi phạm lỗi gì? Liệu có hiểu lầm gì không?”

Nếu là vài năm trước, anh đã sớm chẳng nể nang gì mà cản người lại, nhưng con người ta khi trưởng thành tâm trí cũng chín chắn hơn, anh đã qua cái tuổi bốc đồng rồi. Chức vụ của An Tri Ngang không thấp, lại thuộc bộ phận đặc thù, các đồng chí cảnh sát đương nhiên cũng nể mặt anh vài phần.

“Vị đồng chí quân nhân này hiểu lầm rồi, chuyện là đêm qua có một người phụ nữ ôm con tự sát. Có nhân chứng chứng minh trước khi c.h.ế.t người đó đã gặp đồng chí An, nên chúng tôi mới mời đồng chí An qua phối hợp điều tra.”

An Tri Ngang nghi hoặc nhìn Tri Hạ, cô đã thốt ra: “Là Vương Lệ sao?”

“Đúng vậy.”

Hốc mắt Tri Hạ hơi đỏ lên, cô không thể ngờ được, dù mọi thứ đã thay đổi, Vương Lệ vẫn không thoát khỏi số phận của kiếp trước. Hay nói cách khác, tính cách của cô ta vốn dĩ là vậy, dù chuyện đó không xảy ra, cô ta vẫn sẽ đưa ra lựa chọn tương tự khi gặp khó khăn khác.

Lại còn... mang theo cả một đứa trẻ sơ sinh mới được vài tháng tuổi.

An Tri Ngang nghe thấy cái tên Vương Lệ, chỉ cảm thấy hơi quen thuộc, hình như đã nghe qua ở đâu đó. Nhưng chuyện từ nhiều năm trước, lại chỉ gặp qua một lần, quả thật anh không để tâm.

Tại đồn công an, Tri Hạ tình cờ gặp Lưu Hiên vừa bước ra. Hôm nay anh vẫn mặc bộ đồ tối qua, nhưng đã không còn vẻ hăng hái như lúc đó nữa. Tin rằng anh cũng không ngờ tới, Vương Lệ lại chọn con đường cực đoan như vậy. Nếu biết trước, nhất định anh sẽ ngăn cản cô ta, dù không ngăn được cũng sẽ không tuyệt tình từ chối yêu cầu gặp con của cô ta.