An Kính Chi cũng mở miệng, “Đại tẩu con mấy ngày nay tâm trạng không tốt, các con cũng đều nhỏ tiếng một chút đi, đều về ngủ đi.”

Nói xong, hắn nhìn Tri Hạ, “Sau này có việc thì đi cửa chính, hoặc là nói trước một tiếng để người ta mở cửa cho con, không được thì gõ cửa cũng đúng, bò tường quá nguy hiểm.”

Hắn nhìn ra Tri Hạ không muốn nói cho bọn họ biết mình đi đâu, lo lắng là khẳng định, nhưng dù sao cũng không lớn lên trước mặt bọn họ, lại không dám quản quá nghiêm.

Còn có Mỹ Vân, hắn cũng nên xem xét lại một phen.

Trước đây vì thương tiếc An Mỹ Vân, cho nên hai vợ chồng bọn họ luôn dễ dàng bỏ qua một số chi tiết. Hiện tại tấm kính lọc màu hồng đã vỡ tan, khi nghe An Mỹ Vân hỏi Tri Hạ, liền cảm thấy có vài phần ý gây sự.

Mặc dù bọn họ cũng không đoán sai, An Mỹ Vân quả thật có ý định như vậy, muốn dùng chuyện Tri Hạ nửa đêm lén ra cửa để lấp l.i.ế.m chuyện cô ta đẩy Văn Thanh, nhưng không ngờ An Kính Chi và Chu Nam đều không tiếp chiêu.

An Kính Chi và Chu Nam trước hết trở về, hai vợ chồng nửa đêm vẫn luôn không ngủ, vẫn luôn bàn bạc về chuyện Văn Thanh bị đẩy. Trong lòng cũng hiểu rõ, chuyện này nếu không cho Liễu Linh một lời giải thích công bằng, e rằng thế nào cũng không thể nói nổi.

Hơn nữa An Văn Thanh là cháu đích tôn đầu tiên của bọn họ, trong lòng thương tiếc tự nhiên cũng không ít.

Cố tình An Mỹ Vân còn không tự biết, lúc này cô ta nói càng nhiều càng sai, thậm chí chỉ cần hắt xì một cái, cũng có khả năng bị người khác chán ghét.

Mang theo ánh mắt chán ghét nhìn Tri Hạ, An Mỹ Vân chỉ có thể nghẹn cục tức trở về phòng.

Ba anh em An Tri Ngang không vội vã đi, nhỏ giọng lặng lẽ hỏi Tri Hạ, “Tiểu muội, em nói thật với anh, vừa rồi đã chạy đi đâu?”

Để hỏi ra chuyện này, An Tri Ngang còn ngoan tâm tự bóc phốt chuyện xấu của mình, “Em yên tâm, cho dù em nói, anh cũng sẽ không nói cho ba mẹ. Anh nói cho em biết nhé, hồi nhỏ ba quản chúng ta rất nghiêm, còn dựng cái gì mà gác cổng, đáng tiếc đều không ngăn được chúng ta, chúng ta thường xuyên trèo tường rào chạy ra ngoài, bất quá chuyện đi lên được mà không xuống được thì chưa từng xảy ra, anh liền tương đối buồn bực, em cũng không dám xuống, em làm sao mà đi lên được?”

Tri Hạ từ khi trở về lần đầu tiên cảm thấy, tứ ca nói cũng thật nhiều, hỏi nàng cũng không biết trả lời thế nào.

“Tứ ca, chuyện An Mỹ Vân ba mẹ nói sao? Sẽ không cứ thế mà nhẹ nhàng bỏ qua chứ?” Vừa là đ.á.n.h trống lảng, cũng là thật sự muốn biết kết quả.

Nếu lần này còn có thể để An Mỹ Vân bình an vô sự, Tri Hạ đều cảm thấy, có lẽ An Kính Chi và Chu Nam căn bản không có cứu vãn tất yếu.

Bởi vì chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, chưa đến khi bị An Mỹ Vân hại c.h.ế.t, bọn họ e rằng không tin hoặc không muốn tin An Mỹ Vân chính là một người xấu.

An Tri Ngang thở dài, không khí cũng lập tức trở nên trầm trọng.

Cuối cùng vẫn là An Tri Nhân trả lời vấn đề này, “Chuyện này sẽ không dễ dàng như vậy qua đi. Đại tẩu đến nhà mấy năm nay, tuy nói ngày thường thoạt nhìn rất dễ nói chuyện, mềm mại cũng không kiên cường, nhưng một khi nổi giận lên, đại ca còn không thể chịu đựng nổi, huống chi chuyện này An Mỹ Vân không có lý lẽ, không cho đại tẩu một lời giải thích công bằng là không thể nào được.”

An Tri Hiền đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ, hai năm trước đại ca trở về không biết vì nguyên nhân gì mà hai vợ chồng cãi nhau, đại ca nửa đêm mặc quần đùi bị đuổi ra ngoài, ngồi ở cửa phòng nửa đêm, vẫn là mẹ mở miệng mới được vào phòng.

Mấu chốt là, ngày thường hình thức ở chung của đại ca và đại tẩu trong mắt ai cũng là đại ca làm chủ gia đình.

Tri Hạ cũng không nói gì nữa, chỉ nói mình mệt mỏi, liền đi về trước nghỉ ngơi.

Nhìn nàng đóng cửa phòng, An Tri Ngang kinh ngạc nhìn hai vị ca ca của mình, “Nhị ca tam ca, tiểu muội đây là đang đ.á.n.h trống lảng đúng không? Đến bây giờ nàng cũng không trả lời câu hỏi của em, nói mình đi ra ngoài làm gì nha!”

An Tri Nhân vỗ vỗ vai An Tri Ngang, bất đắc dĩ thở dài, “Khó mà tin được là cậu cũng nhìn ra được.”

“Nói cái gì đây, em lại không ngốc.” Hắn bất mãn phản bác.

An Tri Nhân lại đi thẳng, chỉ còn lại hai anh em bọn họ đứng ở phía sau.

An Tri Hiền cười như không cười nhìn An Tri Ngang một cái, nhắc nhở hắn nói: “Nhanh về ngủ đi, trong nhà ngày mai là không yên ổn được đâu, anh và nhị ca còn có thể đi trốn việc…” Hắn dừng một chút, lại nói tiếp: “Em hai ngày này cũng đừng đi ra ngoài chạy loạn, đại tẩu cũng không tiện xin nghỉ lâu quá, mẹ bận thì giúp đỡ trông Văn Thanh một chút, chờ chịu đựng hai ngày này gả cái người phụ nữ kia đi cũng được, trong nhà cũng không còn nhiều chuyện phiền lòng như vậy.”

Tri Hạ trở lại phòng cũng không vội vã ngủ, mà là trước tiên vào không gian thu dọn bản thân một phen, cả người nàng lại là khoan thành động khẩu lại là đi địa đạo, cũng may trời tối nhìn không quá rõ ràng, nếu không e rằng sẽ càng thêm khiến người khác nghi ngờ.

Bồn tắm lớn trong toilet được đổ đầy nước ấm vừa phải, thoải mái dễ chịu ngâm mình trong nước ấm, Tri Hạ đứng dậy lau khô người mặc vào bộ đồ ngủ mềm mại.

Thật sự là quá mệt mỏi, không muốn nấu cơm nữa, nàng liền từ ô đựng đồ lấy ra một phần thức ăn nhanh đã nấu chín mà "nhà giàu nuôi dưỡng" làm cho nàng, lấy ra còn bốc hơi nóng hổi.

Chờ ăn uống no đủ xong, lúc này mới đi xem giao diện giao dịch.

Bên "nhà giàu nuôi dưỡng" chỉ có một tin nhắn, dặn nàng xong xuôi chuyện thì báo bình an.

Tri Hạ cười cười, trong lòng đột nhiên cảm thấy một tia an ủi.

Chương 85 - Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia