Thi Thi đã hiểu, vậy là chuyện của Tiền Viên Viên lại có liên quan đến cô.
Trước có 28 cô gái bị bắt, sau lại có Tiền Viên Viên gặp họa sát thân, đều là vì mình muốn tổ chức đại hội xem mắt.
Cô chỉ muốn giúp những người độc thân xây dựng một gia đình hạnh phúc, sao lại lắm chuyện thế này?
“Trứng thối, em làm sai rồi sao?”
Cô bé ngây thơ lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt vừa tủi thân vừa mờ mịt thế này, khiến vị gia trưởng nhà ta đau lòng muốn c.h.ế.t, anh xoa đầu cô dịu dàng an ủi.
“Không, Thi Thi không làm sai, lòng người vốn khó lường, làm ruộng vất vả, muốn về thành phố là chuyện bình thường, cái sai của bà ta là đã nghĩ sai cách.”
“Bà ta tâm thuật bất chính, cho dù em không tổ chức chuyện đó, bà ta cũng sẽ vì công việc mà ra tay với Tiền Viên Viên.”
“Ngoan, không phải lỗi của em, em đừng nghĩ nhiều như vậy, cứ vui vẻ làm chuyện em muốn làm là được, có anh ở đây rồi.”
“Thật không?” Trong mắt cô bé dần có lại ánh sáng.
Vị gia trưởng gật đầu chắc nịch, “Ừm, thật, em làm chuyện tốt, sau này sẽ có rất nhiều gia đình hạnh phúc cảm ơn em, em đừng cảm thấy gánh nặng.”
“Em muốn làm gì thì cứ phóng tay làm, anh và bố mẹ sẽ vô điều kiện đứng sau lưng ủng hộ em.”
“Thi Thi, bọn này cũng ủng hộ cậu.” Tiểu Sư và Sửu Sửu giơ tay tán thành lời của gia trưởng.
“Em gái, anh Tám cũng ủng hộ em.”
Tiêu Hướng Bắc vừa chen vào đã nghe thấy câu này, lập tức bày tỏ ý kiến.
Ủng hộ cái gì không quan trọng, trước tiên cứ tỏ thái độ tốt với cục cưng quý giá đã rồi nói sau.
“Chị dâu, chúng tôi đều ủng hộ chị, chị là tuyệt nhất.” Bảy người Lục Phàm hùa theo một cách vô tri.
Đội viên của Tiêu Hướng Bắc và đội viên của Thẩm Dịch Cẩn cũng hùa theo, cuối cùng chỉ còn lại Thẩm Dịch Cẩn, dưới ánh mắt mong chờ của mọi người, anh đành phải gật đầu.
Xem náo nhiệt lại biến thành phe mình trở thành trò náo nhiệt, Lục lão gia gật đầu như giã tỏi, “Ủng hộ, tôi cũng ủng hộ, mà này, ủng hộ cái gì vậy?”
Lão gia mặt đầy vẻ ham học hỏi, đồng thời mang theo sự tiếc nuối vì trước đây chưa được tham gia, lại có quyết tâm sau này nhất định phải tham gia.
Mọi người:... Không biết mà ông cũng ủng hộ cái quái gì?
Lục Phàm:... Lão gia, một mình ông kích động cái gì thế?
Duyệt Duyệt có biết ông ngoại mình là người như vậy không?
Nhận được sự tán thành và khích lệ, Thi Thi vui vẻ trở lại, “bộp” một tiếng đáp xuống đất, lao về phía mẹ Chung đang không ngừng gây sự, túm lấy cổ áo sau của bà ta, xách lên như xách gà con rồi lôi đi, khiến bà ta bị siết cổ đến trợn trắng cả mắt.
“Chị Tiền, đi nhanh lên, máy bay đưa các người vào thành báo công an, nhanh lắm, trong thành phố tôi có quan hệ, đảm bảo để họ đi đoàn tụ với con gái, không dám đ.á.n.h chị nữa.”
Tiểu Sư và Sửu Sửu thấy vậy, liền vật ngã bố Chung, mặc kệ ông ta la lối om sòm, một người nắm tay, một người nắm chân, khiêng đi, dùng hành động để ủng hộ bạn mình.
Những người khác đều ngây người, sau đó mắt sáng lấp lánh.
Bọn trẻ trong thành phố thật thô bạo, thật đáng sợ, nhưng họ lại thích xem.
“A, ồ, được.”
Tóc Tiền Viên Viên bị túm rối bù, phản ứng chậm một nhịp, cô ôm lấy vết thương bị rách, vội vàng đi theo.
Vị gia trưởng:... Hành động có phải hơi quá tích cực rồi không?
Anh từ trên tường nhảy vào, giải cứu mẹ Chung suýt bị ngạt thở.
“Thi Thi, nhẹ tay thôi, làm hỏng người ta thì không làm việc đồng áng được đâu, nông trường không có nhiều lương thực để nuôi phế vật.”
Đây là lời nói kinh khủng gì vậy?
Đây là quyết tâm muốn đưa bà ta đến nông trường sao?
Mẹ Chung không thèm trợn mắt nữa, bảy tám bóng người cao lớn chen chúc đầy sân, cảm giác áp bức mạnh mẽ khiến bà ta sợ hãi lùi lại liên tục.
Nhìn thấy chồng bị hai đứa trẻ con treo tay chân lắc qua lắc lại, cổ họng bà ta như bị ai đó bóp nghẹt, một lúc lâu sau mới phát ra tiếng.
“Các, các người là ai?”
“Đây, đây là chuyện nhà của chúng tôi, không liên quan đến các người, mau thả chồng tôi ra.”
Sửu Sửu và Tiểu Sư không thả người, tiếp tục đung đưa bố Chung qua lại, coi ông ta như con lắc đồng hồ.
Vì không đủ cao, đầu và m.ô.n.g của bố Chung thỉnh thoảng lại đập xuống đất, đau đến mức ông ta la oai oái.
Mọi người chỉ mải hóng chuyện, chẳng ai thèm để ý đến cảnh ngộ t.h.ả.m thương của ông ta.
“Không phải chuyện nhà, chúng tôi đã đoạn tuyệt quan hệ rồi, lúc Chung Đình Đình muốn đẩy tôi xuống dốc để hại c.h.ế.t tôi, chúng tôi đã không còn là người một nhà nữa.”
Có người chống lưng, thái độ của Tiền Viên Viên vô cùng kiên quyết.
“Thi Thi, đồng chí Tạ, tôi kiên quyết báo công an, vừa rồi bà ta ra sức bóp cổ tôi, chính là muốn lấy mạng tôi, độc ác y như con gái bà ta, phải đưa đến nông trường.”
Đối diện với đôi mắt lạnh lùng ngoài tường sân, cô run rẩy thu lại ánh mắt, không dám nhìn nữa, sợ anh lại chê mình yếu đuối.
Cô không yếu đuối, chỉ là coi trọng tình thân, hơn nữa tình cảm của mẹ và cậu rất tốt, cô lo mẹ sẽ khó xử.
Lần này bố mẹ đến, dáng vẻ mẹ bảo vệ con, thậm chí không tiếc vì mình mà đoạn tuyệt quan hệ với cậu, cô rất cảm động.
Ánh mắt Thẩm Dịch Cẩn rất nhạt.
Gặp đại nạn, thay đổi là điều nên làm, không thay đổi là đáng đời, đó là lựa chọn của chính cô ấy.
Nhưng có thể thay đổi sự yếu đuối trước đây, cũng khiến anh phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Đại đội trưởng nhìn người này rồi lại nhìn người kia, quyết định ngậm miệng.
Đứa trẻ con hung dữ, cô gái cũng hung dữ, vị gia trưởng thì dung túng cho con, còn đám lính kia cũng đứng về phía thanh niên trí thức Tiền.
Không nghe hai bên giới thiệu, nhưng hai bên đều biết tên của nhau, rõ ràng là quen biết.
Có một đám quân nhân mạnh mẽ như vậy chống lưng, Tiền Viên Viên không thể chịu thiệt, ông cũng yên tâm rồi.
Thanh niên trí thức về nông thôn đến làng của ông, ông có trách nhiệm bảo vệ an toàn cho họ.
Vốn dĩ là người nhà họ Chung sai, nên làm thế nào thì cứ làm thế đó.
“Đi thôi, đưa các người vào thành, mưu sát là tội lớn, tôi sẽ nói với nhân viên thực thi pháp luật, đảm bảo đưa họ xuống nông trường.”
“Đồng chí Tiền, nhanh lên, đừng làm lỡ bữa cơm tối của chúng tôi.”
← →
Vị gia trưởng nào đó mặt mày nghiêm túc nói những lời vô tình, quay đầu lại liền thay đổi bộ mặt dạy vợ cách bắt người.
“Thi Thi, chỉ cần bẻ quặt hai tay cô ta ra sau rồi đẩy đi là được, đừng xách cổ áo cô ta, siết ngất rồi em lại phải vác, không đáng.”
“Nếu cô ta không hợp tác, em có thể đè cô ta xuống đất, túm một chân kéo đi thẳng, đây là cách tiết kiệm thời gian nhất.”
Mọi người:...
Quả không hổ là người một nhà, tàn bạo y hệt nhau.
Thi Thi cảm thấy cách thứ hai hợp ý mình nhất, cô vui vẻ “cạch cạch” một cước đá ngã người ta, nhấc một chân lên rồi đi.
“A a a, thả tôi ra, thả tôi ra.” Mẹ Chung hoảng sợ, vội tìm thứ gì đó để bám vào.
Nếu thật sự bị đưa đến nông trường, nửa đời sau của bà ta coi như xong.
Bà ta hối hận rồi, tại sao lại vì đứa con gái bất hiếu đó mà đi gây sự với Tiền Viên Viên?
Sớm biết Tiền Viên Viên có nhiều người chống lưng như vậy, bà ta đã không đến, còn khiến gia đình đoạn tuyệt quan hệ với nhà em chồng, sau này không thể nhận được lợi ích gì từ nhà em chồng nữa rồi.
Thấy sắp