Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
Diệp Ngọc Trân cảm động gật đầu, bà nhìn theo cậu lính rời đi rồi mới đến trước cửa nhà họ Từ chờ đợi.
Trần Cúc chuẩn bị đi nhà ăn lấy chút cơm về lúc đi ngang qua, cô ấy tò mò liếc nhìn Diệp Ngọc Trân đeo tay nải tướng mạo xa lạ, lại nhìn ngôi nhà của họ Từ, thần sắc lập tức nổi lên vài phần cảnh giác.
Cô ấy hỏi: “Thím, thím đến tìm gia đình Từ liên trưởng sao?”
Nhà họ Từ và nhà cô ấy chỉ cách nhau nhà Cố đoàn trưởng, bình thường cô ấy cũng khá hiểu tình hình gia đình Từ liên trưởng, lúc này có một người lạ đến, cô ấy sợ lại là người nhà mẹ đẻ của vợ Từ liên trưởng đến gây rối.
Diệp Ngọc Trân cười cười: “Đúng vậy, tôi là họ hàng xa của Từ liên trưởng, lần này đến là tìm cậu ấy có chút việc.”
Trần Cúc nghe Diệp Ngọc Trân không phải là người nhà mẹ đẻ của vợ Từ liên trưởng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Trần Cúc nhìn cánh cửa sân đóng c.h.ặ.t của nhà họ Từ, nói: “Từ liên trưởng cũng không biết khi nào mới về, Hân Hân chắc cũng vẫn còn ở bệnh viện quân khu, thím lặn lội đường xa đến đây chi bằng vào nhà cháu uống ngụm nước trước đã.”
Hân Hân bây giờ đang mang thai, cô ấy phải giúp thăm dò xem người họ hàng xa này đến đây là muốn làm gì, lỡ như cũng giống người nhà mẹ đẻ của Hân Hân đến đòi tiền, vậy thì cô ấy phải nói với Hân Hân và Từ liên trưởng một tiếng.
Diệp Ngọc Trân thấy Trần Cúc nhiệt tình như vậy, bà cười lắc đầu: “Cảm ơn cháu, thím tự mang theo nước rồi, không làm phiền cháu nữa, thím cứ đứng ở cửa đợi Từ liên trưởng là được.”
“Thím à, lần này thím đến thăm người thân là tìm Từ liên trưởng có chuyện gì vậy?” Trần Cúc thấy Diệp Ngọc Trân không muốn vào nhà mình, liền bắt đầu dò hỏi mục đích đến của đối phương.
Diệp Ngọc Trân cũng nhìn ra ý đồ dò hỏi của Trần Cúc, bà nửa thật nửa giả nói: “Lần này tôi đặc biệt đến thăm Từ liên trưởng, tôi và cậu ấy đã rất lâu không gặp nhau rồi, định xem cậu ấy thế nào rồi sẽ về.”
Trần Cúc nghe xong không mấy tin tưởng, nhưng vẫn cười cười về nhà mình lấy một chiếc ghế đẩu nhỏ qua.
“Thím à, thím ngồi đợi đi, cháu còn bận đi nhà ăn lấy cơm nữa,” Trần Cúc chào Diệp Ngọc Trân một tiếng rồi rời đi.
Diệp Ngọc Trân ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, cảm thấy người này mặc dù không tin lời bà nói, nhưng người vẫn rất tốt.
Bây giờ đang là giờ ăn cơm, Diệp Ngọc Trân cứ ngồi trước cửa nhà họ Từ, người đi ngang qua đều sẽ tò mò nhìn bà vài cái, thỉnh thoảng có người chào hỏi, sau đó liền dùng ánh mắt khác thường nhìn bà.
Diệp Ngọc Trân cũng không cảm thấy có gì, người khác chào hỏi bà thì bà đáp lại, những ánh mắt khác thường đó bà không hề để trong lòng.
Những gì trải qua ở Thành phố Thủy trước đây, đã rèn giũa nội tâm của bà trở nên rất mạnh mẽ rồi.
“Ô, bà là họ hàng của Viên Hân à? Là biết cô ta m.a.n.g t.h.a.i nên đặc biệt đến thăm sao?” Trang Anh c.ắ.n hạt dưa đi tới, vừa nãy bà ta nghe người ta nói nhà Từ liên trưởng lại có người đến, bà ta liền qua xem thử.
Cả khu gia thuộc ai mà không biết Viên Hân luôn bị cậu em trai nhà mẹ đẻ tính kế đòi tiền chứ, Từ liên trưởng được phân nhà trong khu gia thuộc mấy năm rồi, sau khi ba mẹ anh ta c.h.ế.t thì họ hàng bên đó chưa từng đến, cũng chỉ có người nhà mẹ đẻ của Viên Hân dăm bữa nửa tháng lại vì tiền mà chạy đến khu gia thuộc.
Cả khu gia thuộc đều coi Viên Hân như trò cười đấy, làm bác sĩ thì sao chứ? Chẳng phải vẫn không sống tốt được những ngày tháng của mình sao, còn không bằng những người phụ nữ ở nhà không có việc làm như các cô đâu.
Diệp Ngọc Trân biết con dâu mình tên là Viên Hân, lúc này bà nghe Trang Anh nói Viên Hân m.a.n.g t.h.a.i rồi, lập tức ánh mắt sáng lên, vui mừng nói: “Viên Hân thực sự m.a.n.g t.h.a.i rồi sao? Vậy thì tốt quá, tôi nói không chừng còn có thể chăm sóc con bé.”
Dáng vẻ này nhìn hoàn toàn không giống đến đòi tiền bòn rút, Trang Anh thấy không có náo nhiệt gì để xem, bĩu môi tùy tiện qua loa vài câu rồi bỏ đi.
Bà ta còn phải đến tòa nhà kiểu ống kể cho Tiểu Vân nghe chuyện hôm nay nữa, thím này cứ đứng đực ra đó làm lãng phí thời gian của bà ta.
Bên kia, Viên Hân đạp xe đạp vội vã về khu gia thuộc, vừa nãy chị Trần nhờ cậu lính gác cổng truyền tin cho cô, nói người nhà mẹ đẻ cô lại đến rồi, không chừng lại là đến đòi tiền.
Cô nghe xong cũng chẳng màng đến chuyện khác, vội vàng đạp xe đạp lao về khu gia thuộc, nhớ tới đám người nhà mẹ đẻ đó cô liền cảm thấy bực bội đau đầu.
Viên Hân vừa bước vào khu gia thuộc, Thiên Thiên tan học trường mẫu giáo đã về đến trước cửa nhà trước cô.
Từ Thiên là con trai của Từ Thư Viễn, năm nay vừa tròn 5 tuổi, là một cậu nhóc hoạt bát đáng yêu.
“Ơ? Bà là ai, sao bà lại ngồi trước cửa nhà cháu?” Thiên Thiên nhìn Diệp Ngọc Trân ngồi trước cửa, cậu bé rất tò mò, bước đôi chân ngắn cũn chạy đến trước mặt Diệp Ngọc Trân.
Cậu nhóc được Viên Hân nuôi dưỡng rất tốt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn mềm mại mũm mĩm, trên người cũng mập mạp, do lớn lên ở Tây Bắc, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng đỏ, thoạt nhìn giống hệt b.úp bê má hồng trên tranh tết.
Diệp Ngọc Trân nhìn Thiên Thiên, trong lòng bà nhịn không được đập thình thịch: “Cháu là con của Từ liên trưởng sao?”
Bà cảm thấy cậu bé này lớn lên trông rất giống bà hồi nhỏ, đặc biệt là cái miệng và cái mũi của cậu bé, quả thực giống hệt bà đúc ra từ một khuôn.
Thiên Thiên nghiêng cái đầu nhỏ, gật đầu kiêu hãnh nói: “Ba cháu là Từ liên trưởng, mẹ cháu là bác sĩ Viên, cháu là con của họ Từ Thiên.”
Mẹ mặc dù không thể lúc nào cũng ở bên cạnh cậu bé như nhà người khác, nhưng cậu bé không hề buồn chút nào, cậu bé rất tự hào về ba mẹ mình, ba mẹ cậu bé đều là người cống hiến cho Tổ quốc!
“Cháu ngoan, Thiên Thiên ngoan, thím là họ hàng bên nội của cháu, lại đây, Thiên Thiên lại đây ngồi với thím,” Diệp Ngọc Trân vừa nói, vừa đứng dậy nhường chỗ cho Thiên Thiên ngồi, sau đó lại lấy từ trong n.g.ự.c ra một nắm nhỏ dâu tây rừng đưa qua.