Cuộc Gọi Của Cố Cẩn Mặc

Xu Linh trước đó đã nói rõ ràng như vậy, chứng tỏ cô ấy chắc chắn không muốn vào bệnh viện làm việc. Nếu Xu Linh đã không muốn, vậy thì việc cô ấy rốt cuộc có biết y thuật hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa. Việc cô cần làm bây giờ chỉ là giúp Xu Linh từ chối khéo bác sĩ Lý mà thôi.

Bác sĩ Lý xua tay: “Các cô đừng hòng lừa được tôi. Lão già này kiến thức không hề nông cạn đâu, cô ấy có biết y thuật hay không chẳng lẽ tôi lại không nhìn ra sao?

Bác sĩ Tiểu Viên, tôi cũng không làm khó cô đâu. Cô chỉ cần giúp tôi chuyển lời, nói rằng chỉ cần đồng chí Thẩm chịu đến bệnh viện quân khu của chúng ta làm việc, thì điều kiện đãi ngộ cứ để tùy cô ấy đưa ra.”

Viên Hân kiên quyết lắc đầu: “Xin lỗi bác sĩ Lý, tôi thực sự không thể giúp ông chuyển lời này được.”

Xu Linh là ân nhân cứu mạng của cô. Dù có phải đắc tội với vị bác sĩ kỳ cựu của bệnh viện, cô cũng tuyệt đối không thể nhận lời. Sau biến cố của Viên Dũng, cô đã rút ra được một bài học xương m.á.u: Khi cần từ chối thì nhất định phải dứt khoát từ chối ngay lập tức.

“Hầy, cái cô bé này,” bác sĩ Lý giơ tay chỉ vào Viên Hân, dở khóc dở cười.

Ông không ngờ cô gái này lại cứng đầu đến vậy. Trông bề ngoài thì mềm mỏng, dịu dàng, nhưng bên trong lại là một người cực kỳ có chủ kiến.

Bác sĩ Lý đành bất lực quay người rời đi.

Viên Hân trở lại phòng bệnh. Cô suy nghĩ một lát rồi nói với Diệp Ngọc Trân: “Mẹ, vừa rồi bác sĩ Lý gọi con ra ngoài là vì chuyện của Xu Linh. Ông ấy muốn mời Xu Linh đến bệnh viện làm việc…”

“Không phải Xu Linh đã từ chối rồi sao? Sao bác sĩ Lý đó lại còn tìm đến con làm gì?” Diệp Ngọc Trân có chút khó hiểu.

Viên Hân lắc đầu, nói ra suy nghĩ trong lòng: “Con nghĩ Xu Linh chắc chắn là một người có bản lĩnh thực sự, nhưng cô ấy lại không muốn đến bệnh viện làm việc, nên mới lấy cớ là không biết y thuật. Con nghĩ kỹ rồi, sau này chúng ta cũng cứ hùa theo lời Xu Linh đi, ai hỏi cũng bảo là cô ấy không biết y thuật.”

“Hân Hân, con suy nghĩ rất chu đáo. Xu Linh là một đứa trẻ khiêm tốn, nếu con bé đã nói không biết, vậy chúng ta cũng không thể vạch trần con bé được. Đợi lát nữa Thư Viễn về, chúng ta cũng phải dặn dò Thư Viễn một tiếng mới được,” Diệp Ngọc Trân hoàn toàn đồng tình với con dâu.

Hai mẹ con cứ thế quyết định xong xuôi mọi chuyện.

Còn ở một diễn biến khác, Liễu Tiểu Vân sau khi biết Lan Hoa không lấy được hồ sơ khám t.h.a.i của Thẩm Xu Linh, đã tức giận ném thẳng cốc nước trong tay xuống đất vỡ tan tành.

Sau đó, cô ta đuổi tất cả bệnh nhân đang chờ trong phòng khám ra ngoài.

“Cô làm ăn cái kiểu gì vậy hả? Còn muốn làm việc ở bệnh viện nữa không? Có mỗi một chuyện cỏn con như vậy cũng làm không xong, rốt cuộc cô có để tâm vào công việc không hả?” Liễu Tiểu Vân mắng Lan Hoa xối xả không thương tiếc.

Lan Hoa bị mắng đến mức ngây người. Cô biết Liễu Tiểu Vân vốn là kẻ ngang ngược không nói đạo lý, nhưng cũng không ngờ đối phương lại vô lý đến mức độ này.

Cô không nhịn được nhíu mày phản bác: “Bác sĩ Liễu, tôi cũng đâu phải cố ý không tìm được hồ sơ, cô không cần phải mắng c.h.ử.i người ta thậm tệ như vậy. Chuyện này tôi cũng đã cố gắng giúp cô rồi, tôi thấy sau này cô đừng tìm tôi nhờ vả mấy việc này nữa.”

Người gì đâu mà ngang ngược, mình cũng đâu phải là người hầu của cô ta, dựa vào cái gì mà sai năm bảo mười, mắng c.h.ử.i như tát nước vào mặt thế? Dù có là người hầu thì cũng phải có nhân quyền chứ!

Lan Hoa bỏ lại một câu rồi quay người bước thẳng. Nếu không phải vì Liễu Tiểu Vân hứa sẽ cho tiền, cô còn lâu mới thèm giúp vị đại tiểu thư này làm mấy chuyện mờ ám.

Liễu Tiểu Vân thấy Lan Hoa dám trực tiếp tỏ thái độ với mình, tức đến mức vơ lấy đồ đạc trên bàn ném loảng xoảng xuống đất.

Không một ai chịu giúp cô ta, ai cũng chỉ biết chọc tức cô ta!

Dù cô ta không lấy được hồ sơ khám t.h.a.i của Thẩm Xu Linh thì đã sao? Đứa bé trong bụng con tiện nhân đó chắc chắn không phải là của anh Cố. Cô ta không tin đối phương có thể giấu giếm được cả đời!

Liễu Tiểu Vân tức tối đến mức bỏ luôn cả ca trực buổi chiều. Cô ta cởi phăng áo blouse trắng, xách túi rồi hậm hực bỏ về.

Những bệnh nhân đang cầm số thứ tự đứng đợi ngoài cửa thấy vậy thì vô cùng khó hiểu, không nhịn được hỏi cô y tá đang đứng trực: “Bác sĩ đi đâu rồi cô ơi? Hôm nay còn khám bệnh nữa không vậy?”

Người hỏi là một bà lão người nhà quân nhân. Gần đây bà cảm thấy dạ dày không được khỏe, trong lúc nói chuyện còn không nhịn được mà đ.á.n.h rắm một cái rõ to.

Cô y tá đeo khẩu trang vội vàng lùi lại một bước, hô lớn: “Mọi người chuyển sang phòng khám của bác sĩ Chu bên cạnh để khám nhé!”

Bác sĩ Chu ở phòng bên cạnh cũng là bác sĩ nội khoa. Hôm nay vốn dĩ lượng bệnh nhân đến khám đã rất đông, bây giờ Liễu Tiểu Vân lại đột nhiên bỏ việc giữa chừng, khiến khối lượng công việc của ông lập tức tăng lên gấp đôi.

Bác sĩ Chu nhìn đám đông bệnh nhân chen chúc ngoài cửa, không nhịn được phàn nàn: “Cái cô Liễu Tiểu Vân này cũng quá coi thường kỷ luật công việc rồi. Đây đã là lần thứ bao nhiêu cô ta tự ý bỏ việc rồi hả? Cứ cái đà này thì tôi khỏi cần tan làm luôn cho xong.”

“Đúng vậy, cứ để cô ta làm loạn thế này thì danh tiếng của bệnh viện chúng ta sớm muộn gì cũng bị cô ta phá nát bét,” cô y tá đứng bên cạnh cũng hùa theo bức xúc.

“Ai bảo người ta có một người cha làm to chứ. Thôi thôi, chúng ta cứ tập trung làm việc trước đã, cố gắng giải quyết nhanh để hôm nay không phải tăng ca quá muộn,” bác sĩ Chu thở dài bất lực.

Bệnh viện của họ có một Viện trưởng và một Phó Viện trưởng, trong đó Viện trưởng lại có mối quan hệ cực kỳ thân thiết với Chính ủy Liễu Vi Dân. Chính vì vậy, mỗi lần Liễu Tiểu Vân gây ra lỗi lầm gì đều được nhắm mắt cho qua một cách dễ dàng.

Buổi tối, Thẩm Xu Linh vừa mới ăn cơm xong thì Tiểu Mao đã hớt hải chạy đến.

“Chị dâu, Trung đoàn trưởng Cố gọi điện thoại cho chị đấy! Chị mau thu dọn một chút rồi theo em đến văn phòng nghe điện thoại đi.”

Nhiệm vụ lần này của Cố Cẩn Mặc không thuộc dạng tuyệt mật, nên giữa chừng anh có thể liên lạc về cho gia đình một lần.

Thẩm Xu Linh nghe tin Cố Cẩn Mặc gọi điện về, trong lòng dâng lên niềm vui sướng, vội vàng dắt xe đạp đi ra ngoài.

Cô để Tiểu Mao dùng xe đạp chở mình đến văn phòng.

“Chị dâu, chị ngồi cho vững nhé. Nếu thấy xóc hay không thoải mái thì cứ bảo em dừng lại,” Tiểu Mao hơi căng thẳng, đạp xe rất chậm, chỉ sợ Thẩm Xu Linh bị động thai.

Cậu nhìn cái bụng ngày một lớn của chị dâu mà trong lòng cứ run run. Gần đây không biết có phải do ảo giác hay không, nhưng cậu cứ có cảm giác bụng chị dâu lại to ra thêm một vòng nữa rồi.

Thẩm Xu Linh m.a.n.g t.h.a.i đôi, bụng tự nhiên sẽ phát triển nhanh và lớn hơn so với m.a.n.g t.h.a.i đơn.

Thấy Tiểu Mao căng thẳng toát mồ hôi hột như vậy, cô bật cười trấn an: “Tiểu Mao, cậu đừng đạp chậm quá, nhanh hơn một chút cũng không sao đâu.”