Nghe xong những lời tâm can này của Tần Hạo, ánh mắt Lục Chấn Bình khẽ lay động.

Anh phải trân trọng, nhưng nhìn dáng vẻ hoảng hốt của Thẩm Mộng mỗi khi mình lại gần, thỉnh thoảng trên mặt còn thoáng qua nét thẹn thùng của thiếu nữ, điều này khiến anh cảm thấy vợ mình cứ như một cô gái chưa chồng vậy.

Anh nhìn Tần Hạo, khiêm tốn thỉnh giáo:

“Tôi phải trân trọng như thế nào?”

Tần Hạo hì hì cười, trêu chọc:

“Cái nhà cậu này, sao chỉ có thâm niên, tuổi tác với mưu mẹo là tăng lên, chứ chuyện tình cảm vẫn chưa thông suốt thế nhỉ?”

“Anh Tần, anh mau nói đi, vợ tôi còn đang đói đây này.

Anh nói hay không, không nói tôi đi đấy.”

“Cái thằng nhóc này, với vợ mình thì còn phải nói trân trọng thế nào nữa, đối xử tốt với cô ấy thôi, ra sức mà tốt vào.

Mua quần áo mua giày, mua những thứ cô ấy thích.

Nếu không được nữa thì cứ ôm ấp hôn hít, bảo cô ấy sinh thêm cho đứa con nữa, cậu tự mà liệu đi.

Cậu cứ vứt bỏ cái mặt mũi đi mà đối tốt với cô ấy, cô ấy còn có thể không vui sao?”

Tần Hạo nói xong mà chính mình cũng cảm thấy mặt nóng bừng, ngượng ngùng xoay người một vòng, rồi lại nhìn Lục Chấn Bình từ trên xuống dưới.

Phải công nhận thằng nhóc này trông đẹp trai thật, dáng người cũng chuẩn.

Hồi ở quân đội, mấy cô y tá trong bệnh viện quân y nhìn thấy anh ta là đỏ mặt.

Lúc anh ta bị thương, cô y tá bôi thu-ốc cho anh ta mà tay run cầm cập vì kích động, chậc chậc, ông trời thật là thiên vị.

“Anh nhìn gì thế, ánh mắt nhầy nhụa thế kia?”

“Cút đi, ông đây là thấy dáng người cậu không tệ, luyện tập trong quân đội bao nhiêu năm, ở nhà lên giường thì mặc ít đồ thôi.

Đàn ông có vợ rồi mà lúc nào cũng quấn c.h.ặ.t như nhộng thế kia, ra cái thể thống gì?”

Lục Chấn Bình rõ ràng là không tán thành lời ông nói, quân dung quân mạo là phải chú ý mọi lúc, ở nhà cũng không thể ăn mặc xốc xếch được!

Tần Hạo chẳng cần nghe anh nói, nhìn biểu cảm là biết trong lòng anh đang nghĩ gì.

Với tư cách là người anh lớn, ông thật sự là hận sắt không thành thép.

Cái thứ này làm gì cũng xuất sắc, sao riêng mảng này lại phản ứng chậm chạp thế không biết!

“Cậu vốn thông minh, có những lời tôi không cần nói quá rõ ràng, tự mình từ từ mà ngẫm đi.

Vợ cậu không phải còn đang đói sao, mau vào bón cháo cho vợ đi, tôi phải về đây.

Chị dâu cậu không đợi được tôi về là ngủ không yên đâu, tôi đi đây.”

“Không biết xấu hổ, cứ như ai chẳng có vợ không bằng.”

Lục Chấn Bình xách đồ đi thẳng vào trong, để lại Tần Hạo phía sau nghiến răng nghiến lợi.

Cái đồ ch.ó này, sớm muộn gì cũng có người trị cho cậu ta tâm phục khẩu phục.

Trong phòng bệnh, bình truyền dịch của Thẩm Mộng sắp hết, cô vẫn còn trùm chăn kín đầu.

Đột nhiên mu bàn tay đau nhói, cô vội vàng hất chăn ra, ngẩng lên đã thấy Lục Chấn Bình đang ấn giữ tay mình.

Mặt cô đỏ ửng, những hình ảnh xuất hiện trong não lúc trước lại hiện ra từng khung hình một, ngập ngừng hồi lâu mới nhìn thẳng vào anh.

“Sao không gọi y tá?”

“Không sao, hồi ở quân đội tôi thường xuyên rút kim cho đồng đội.

Bình này hết là không còn nữa đâu, ăn chút gì đi, tôi nhờ người mang tới đấy.”

Thẩm Mộng thực sự rất đói, vừa rồi mải suy nghĩ linh tinh, ngay cả việc vào không gian ăn cơm cũng quên mất.

Cô định tự mình ngồi dậy thì thấy Lục Chấn Bình ghé sát lại, hai tay luồn dưới nách nhấc bổng cô lên, dựa vào đầu giường.

Thẩm Mộng:

“...”

Cái sức lực này thật sự là có chút đáng sợ, và lại...

“Anh nóng à?

Sao lại cởi nhiều cúc áo thế?”

Lúc Lục Chấn Bình lại gần, cổ áo mở rộng, cô vô tình liếc thấy mấy múi cơ bụng, trông cực kỳ săn chắc, khiến mắt cô chao đảo một cái.

Thẩm Mộng không tự chủ được mà nuốt nước bọt.

“Ồ, không nóng, vừa nãy ở ngoài hút điếu thu-ốc, sợ trên áo có mùi khói nên rũ rũ một chút.”

Anh tuy nói vậy nhưng tuyệt nhiên không có ý định cài cúc áo lại, ngược lại còn bình tĩnh đổ cháo Tần Hạo mang tới ra, khom lưng đút cho Thẩm Mộng một thìa.

Phong cảnh cơ bụng thật sự quá quyến rũ, cô vô thức húp mấy ngụm cháo, đến khi phản ứng lại thì đúng lúc chạm phải một đôi mắt đầy ý cười.

Thẩm Mộng bị ngụm cháo làm sặc, ho đến mức suýt chút nữa thì đi tong cái mạng già vì bát cháo gạo.

“Cô xem cô kìa, uống chậm thôi sợ gì chứ, còn nhiều thế này mà, tôi đút từng miếng cho cô, đều là của cô cả.”

Thẩm Mộng ho càng dữ dội hơn, lời người này nói cứ như có móc câu, biểu cảm lại nghiêm túc một cách kỳ lạ, sao cô nghe kiểu gì cũng thấy có ý khác.

Lục Chấn Bình mím môi, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Thẩm Mộng và đôi mắt xấu hổ không biết trốn vào đâu, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Lời Tần Hạo nói sao anh có thể không hiểu là ý gì chứ, nói trắng ra chẳng phải là bảo anh dùng sắc quyến rũ vợ sao?

Chuyện giữa hai vợ chồng, anh không muốn lão già kia cứ suy nghĩ sâu xa về hai người bọn họ, tránh cho sau này gặp mặt ông ta lại trêu chọc mình.

“Đỡ chưa?

Ăn nhiều chút đi, giờ cô đang là bệnh nhân, ăn nhiều mới tốt cho sức khỏe.

Ngày mai xem nếu không có vấn đề gì thì chúng ta xuất viện!”

“Vâng, em... em ăn gần đủ rồi, hay là chỗ còn lại anh ăn đi, tối nay anh cũng chưa ăn gì.

Em đi rửa mặt một chút rồi về ngay, trời muộn rồi, phải nghỉ ngơi sớm thôi.”

Lục Chấn Bình lập tức đặt hộp cơm xuống, cầm đôi giày của Thẩm Mộng để sát giường, lại mở chiếc áo khoác ở cuối giường ra khoác lên vai cô.

“Hành lang có gió, tôi dìu cô qua đó.

Hay là tiện thể đi vệ sinh luôn đi, truyền ba bình nước rồi, nên đi một chuyến đấy!”

Thẩm Mộng:

“...”

Tôi chính là muốn đi vệ sinh mới bảo anh ở lại đấy, sao anh chẳng có chút tinh ý nào thế hả!!!

Lục Chấn Bình kiên quyết, Thẩm Mộng cũng không tiện từ chối mãi, chỉ sợ chỗ nào hớ hênh khiến anh cảm thấy mình là yêu ma quỷ quái gì đó.

Cuối cùng cũng nằm lại trên giường bệnh, Lục Chấn Bình cũng đã cài cúc cổ áo kín mít, còn mặc thêm một chiếc áo khoác, Thẩm Mộng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Trai đẹp rất bổ mắt, trai đẹp đúng gu mình lại càng bổ mắt hơn.

Cô nhìn mà tim gan loạn nhịp, mấy lần nhìn qua đều sợ mình đang chảy nước miếng.

Sáng hôm sau, lúc bác sĩ điều trị kiểm tra cho Thẩm Mộng, đúng lúc gặp Trình Ngọc Phân đi trực, thuận miệng nói một câu.

Lần trước người nhà họ Trình đến bệnh viện gây náo loạn, bọn họ đều đã thấy qua Thẩm Mộng, mập mờ vẫn còn nhớ dáng vẻ của cô.

Dẫu sao nhà mẹ đẻ của bác sĩ Trình vừa khó đối phó vừa không dễ chọc, mọi người đồng cảm với bác sĩ Trình nhưng cũng sợ cực kỳ.