Lục Minh Lượng cùng mấy đứa nhỏ vẫn đang hít hà mùi thơm, Lục Minh Khải nhỏ nhất thèm đến mức há hốc miệng, thấy Thẩm Mộng đột nhiên lên tiếng, sợ đến mức quên cả cử động.
“Mẹ sức khỏe chưa kh-ỏi h-ẳn, chỉ nấu được ít mì thôi, đã múc sẵn cho các con rồi, vào ăn đi.
Nếu không đủ thì trong chậu sành vẫn còn đấy.
Mẹ vào giường nằm trước đây.
Ăn xong Minh Dương nhớ rửa bát nhé, chiều nay đừng đi làm nữa, đi nhặt ít củi đi, sau này mấy mẹ con mình tự sống với nhau rồi.
Bà nội các con xem chừng là mặc kệ sống ch-ết của chúng ta rồi, các con phải chăm chỉ nhặt nhiều củi về mới có cái mà nấu cơm ăn."
Thẩm Mộng vừa nói vừa ôm đầu, chậm rãi lết về phía phòng mình.
Đợi cô đi rồi, Lục Minh Lượng lập tức lao vào bếp.
Trên cái bàn thấp trong bếp đặt bốn bát mì nóng hổi, mỗi bát đều có một quả trứng rán vàng ươm, trông cực kỳ ngon mắt.
Cậu bé phấn khích chạy ra khỏi bếp.
“Anh ơi, có mì thật kìa!
Mì có cả trứng rán vàng ươm nữa, ngửi thơm lắm!
Còn có một đĩa dưa chuột đ-ập nữa, tụi mình mau ăn thôi."
Mùi mì đó thật sự quá thơm, bên cạnh quả trứng vàng ươm còn có vài cọng rau xanh mướt, mùi hương khơi dậy cơn thèm thuồng trong bụng, thật sự không cưỡng lại được.
Lục Minh Khải và Lục Minh Phương cũng nhìn anh cả, lời từ chối thật sự không thốt ra được.
Lục Minh Dương gật đầu, dù cậu không muốn ăn nhưng các em cũng không thể để đói được.
Chẳng phải lúc nãy người đàn bà xấu xa đó đã nói rồi sao, bảo họ đi nhặt củi, đây là để họ ăn no để còn có sức mà làm việc.
Nghĩ vậy, Lục Minh Dương ưỡn thẳng sống lưng.
“Vào ăn đi, đừng lãng phí lương thực.
Tụi mình không ăn không đâu, ăn no rồi tụi mình đi nhặt củi, củi trong sân không đủ dùng cho hai ngày đâu!"
“Vâng ạ."
Thẩm Mộng tưởng như đã về phòng nhưng thực chất cô đang khom lưng nấp sau cửa sổ quan sát động tĩnh của mấy đứa nhỏ.
Hôm nay cô chỉ đun một nồi nước sôi rồi thả hai nắm mì thủ công vào, nước dùng và rau đều lấy từ không gian là nước dùng hầm xương và rau hữu cơ, hương vị đương nhiên không cần bàn cãi.
Không ai có thể thoát khỏi sự cám dỗ của mỹ thực, huống hồ là mấy đứa trẻ nhỏ, dùng mỹ thực để thu phục mấy đứa nhỏ đương nhiên là bước đầu tiên.
Thẩm Mộng không ăn cùng bọn trẻ, dùng ngón chân cũng nghĩ ra được mấy đứa nhóc này chắc chắn không muốn ăn cùng cô.
Nếu có cô ở đó, e là chúng nó chẳng dám ăn luôn.
Thấy tất cả đã vào bếp, Thẩm Mộng mới yên tâm leo lên giường.
Lương thực trong nhà không nhiều, nhà cũ họ Lục thì không trông mong gì được, chưa biết chừng sau này còn đạo đức giả bắt cô phải nộp đồ ra ấy chứ, dù sao cũng sắp đến ngày Lục Chấn Bình gửi tiền về rồi.
Thẩm Mộng tính toán bày trò, lúc nãy nấu mì cho bọn trẻ cô thấy hơi mệt.
Cô đã nhiều năm không dùng bếp lò rồi, lúc nãy quẹt diêm mấy lần mới cháy, còn cái ống thổi nữa, không biết có phải Chu Kiều Kiều và Lục Gia Hiên lúc dọn đi đã đ-á cho một cái không mà khó dùng vô cùng.
Vào không gian ăn một bát cháo yến mạch cùng ít đồ thanh đạm rồi mới nằm xuống nghỉ ngơi.
Mọi việc cũng phải đợi sức khỏe hồi phục đã mới tính tiếp được.
Trong bếp, bốn đứa nhỏ như gió cuốn mây tan ăn sạch bốn bát mì.
Lục Minh Dương và Lục Minh Lượng là hai đứa trẻ đang tuổi lớn nên đương nhiên chưa thấy no.
Lục Minh Lượng vẫn nhớ đến cái chậu sành Thẩm Mộng nhắc tới, cậu mở nắp ra, bên trong quả nhiên vẫn còn ít mì.
Cậu không hề do dự, múc thẳng vào bát mình, số còn lại chia cho Lục Minh Dương một ít.
“Anh cả ăn thêm đi, tối nay không biết có cái mà ăn không đâu, ăn nhiều vào.
Chiều nay tụi mình nhặt nhiều củi chút, để Minh Khải và Minh Phương ở nhà nghỉ ngơi đi, chiều nắng gắt lắm."
“Anh cả ơi, để Minh Khải ở nhà thôi, em cũng đi cùng nữa.
Em ăn nhiều thế này, nếu không làm việc mẹ sẽ giận mất."
Có lẽ vì vừa được ăn một bát mì ngon tuyệt, hoặc có lẽ vì đây là bữa cơm Thẩm Mộng gượng dậy lúc đang bị thương nặng để nấu, nên Lục Minh Phương bỗng cảm thấy người đàn bà xấu xa này dường như không xấu đến thế.
Nói đi cũng phải nói lại, trước đây bà ta đối xử với họ cũng được, nếu không phải tại thím hai với cô út cứ hay nói ra nói vào thì mẹ cũng chẳng thay đổi như vậy.
Lục Minh Khải bĩu môi không nói gì, cậu không muốn ở nhà một mình đâu.
Mẹ mà thấy cậu có một mình, nếu không vui bà sẽ nhéo cậu cho mà xem.
“Em ở nhà trông Minh Khải, anh với Minh Lượng đi nhặt củi.
Nếu để em út ở nhà một mình bị người ta bắt nạt thì sao.
Người đàn bà xấu xa đó mới nấu cho chúng ta một bữa cơm thôi, đừng tưởng bà ta tốt lành gì, ai biết lúc nào bà ta lại đ-ánh chúng ta nữa."
Lục Minh Lượng vừa nhét mì vào miệng vừa dạy bảo Lục Minh Phương, cậu cảm thấy rõ ràng em gái đã mềm lòng rồi.
Lục Minh Dương không nói gì nhưng trong lòng cũng nghĩ như vậy.
Cậu không sợ bà ta đối xử tệ với mình hay đ-ánh mắng mình, chỉ sợ bà ta đột nhiên đối xử tốt.
Trước đây cô út từng nói muốn tống họ đi để tiết kiệm lương thực cho nhà, người đàn bà xấu xa đó không phải không có ý nghĩ đó, bà ta không dám chẳng qua là sợ cha không gửi tiền về nhà nữa thôi.
Chuyện này cứ găm vào lòng cậu khiến cậu luôn thấy sợ hãi, cho nên làm gì cậu cũng dắt các em theo, tuyệt đối không tách rời.
Hôm nay người đàn bà xấu xa lại nấu cơm cho họ, còn nấu đồ ngon như thế, mì trắng gạo tinh lại thêm cả trứng gà, mỡ màng như vậy, nếu không phải định làm chuyện xấu thì chắc chắn là não bị sét đ-ánh rồi.
Cậu tán thành ý kiến của Minh Lượng, để Minh Phương và Minh Khải ở nhà cũng là để xem người đàn bà xấu xa định làm gì?
Ăn xong cơm, Lục Minh Dương rửa sạch bát đũa rồi xếp gọn gàng lại, kiểm tra bếp núc không thấy vấn đề gì mới dẫn các em về gian phòng phía tây.
Cậu tháo giày cho Lục Minh Khải rồi bế lên giường, lấy một cái chăn mỏng rách đắp lên bụng cậu bé.
“Minh Khải ngoan, em ở nhà theo chị, có việc gì cũng không được ra ngoài.
Anh với anh hai nhặt củi xong sẽ về ngay.
Có chuyện gì cứ đợi anh về rồi hãy nói, nếu muốn đi vệ sinh thì cứ đi vào bô nhé.
Minh Phương trông chừng em út cho kỹ đấy!"
“Dạ anh cả, em hứa sẽ trông Tiểu Minh Khải thật kỹ."
Lục Minh Dương và Lục Minh Lượng dặn dò một hồi lâu mới lặng lẽ ra khỏi cửa.
Hai đứa trẻ đón cái nắng gay gắt đi về phía chân núi, lúc đi ngang qua cổng nhà cũ họ Lục thì đột nhiên bị gọi lại.
“Minh Dương, Minh Lượng, đợi một chút!"
Tạ Tĩnh Hảo khẽ gọi chúng lại, nhìn trước ngó sau mấy lượt rồi chạy nhỏ đến trước mặt tụi nhỏ, rút từ trong lòng ra hai cái bánh bao ngô.
Cô đã nhân lúc người nhà họ Lục không để ý để lén lấy ra, trong tủ chạn của cô cô đã bới tìm hồi lâu mà chẳng có gì ăn được.
“Đói lắm rồi phải không, mau ăn đi.
Thím ba chỉ lấy được hai cái thôi, hai đứa ăn tạm đi, tối nay thím xem có lấy được gì ra cho hai đứa không.
Ngoài vườn có dưa chuột, lát nữa thím xem có hái được quả nào không, ăn cũng đỡ đói đấy!"