“Thím ơi, con... khụ khụ... con nhận được thư của Chấn Bình, trong lòng vui mừng nên định nhờ người đi lấy bưu kiện, lại sợ lỡ việc làm việc nên tự mình đi một chuyến.

Về đến nhà là người ngợm cứ rã rời khó chịu, nằm cả buổi chiều mới dậy được."

“Chậc, Minh Dương Minh Lượng đâu, cô ốm thế này mà mấy đứa nhỏ không biết chăm sóc mẹ à?"

Thẩm Mộng như thể sợ hãi mà rụt cổ lại nói:

“Đồng đội của Chấn Bình gửi cho ít nấm và miến khô, đều là đồ ở Điền Nam.

Trưa nay cả nhà con đều chưa được ăn gì, tối đến thật sự đợi không nổi nữa, mấy thứ đồ đó Minh Dương với mấy đứa nhỏ không biết làm, lại xót con nên bảo Minh Phương trông con, còn hai đứa lớn chạy đi bắt cá rồi.

Muộn thế này mà vẫn chưa thấy về, con lo quá."

Lục Tam Kim nghẹn một bụng lời chưa kịp nói ra đã bị Thẩm Mộng trắng trợn vu khống.

Nhìn những ánh mắt nghi hoặc xung quanh, bà ta tức đến mức m-áu nóng dâng lên tận cổ, không thốt ra được lời nào.

Trước đó mọi người tận mắt thấy vợ chồng chú tư nhà họ Lục mang cơm cho Thẩm Mộng và mấy đứa trẻ, sao mới qua một ngày đã không mang nữa rồi, để một người bệnh và bốn đứa trẻ đói đến mức phải ra ngoài kiếm cái ăn.

Lục Tam Kim tức đến mức giậm chân thình thịch, run rẩy chỉ tay vào Thẩm Mộng.

“Chị nói láo, vợ thằng cả, chị đúng là đồ độc ác.

Bác sĩ Lục đã bảo chị không nằm bẹp giường một năm rưỡi thì không dậy nổi, vậy mà chớp mắt một cái chị đã chạy lên huyện một chuyến được rồi?

Nơi xa xôi như thế, chị nói đi là đi luôn được?

Lúc các người dọn về cũng đã chia lương thực rồi, đội sản xuất cũng cho gạo trắng với trứng gà, sao có thể đói đến mức để Minh Dương và Minh Lượng phải đi bắt cá được, toàn nói lời xảo trá, chị nói những lời đó mà không thấy c.ắ.n rứt lương tâm à?"

Chuyện này lúc Thẩm Mộng dọn nhà, Lục Đức Bang và Trương Hoành Phát không chỉ tự mình mang đồ đến mà còn bảo người nhà xách quà qua thăm hỏi, việc này rất nhiều người biết.

Hơn nữa nhân phẩm của Lục Tam Kim bao nhiêu năm qua mọi người đều rõ, bà ta không thể làm ra loại chuyện hành hạ con dâu như vậy được.

“Mẹ ơi, y thuật của bác sĩ Lục trong mười dặm tám thôn này ai mà không biết, đương nhiên là không có gì để bàn cãi rồi.

Lúc trước sức khỏe con không ổn, sợ mọi người nhất thời không tiếp nhận được nên mới bảo anh ấy nói nghiêm trọng hơn một chút để mọi người chuẩn bị tâm lý.

Nếu không lúc trưởng thôn bọn họ đến, con cũng không thể dặn dò chuyện hậu sự được.

Chấn Bình không có nhà, mấy đứa nhỏ nếu mất mẹ thì con cũng nên lo liệu trước cho tụi nó.

Hôm qua nhận được thư của Chấn Bình, cũng không biết là hồi quang phản chiếu hay sao mà thấy người khỏe hẳn ra nên tranh thủ đi huyện một chuyến.

Lúc về xe xóc làm con đau đầu quá, về đến nhà là nằm bẹp luôn.

Trong nhà vẫn còn ít lương thực nhưng đâu có nỡ ăn, nếu lỡ con có đi rồi, Minh Dương và mấy đứa nhỏ chưa học được cách tự chăm sóc bản thân thì con có ch-ết cũng phải bò từ dưới mộ lên mà khóc một trận."

Lục Tam Kim:

“..."

Cái mặt chị dày thật đấy, con cái lớn ngần này rồi, có bao giờ phải dựa dẫm vào chị đâu!!!

“Ôi mẹ ơi, mẹ qua đây chỉ để mắng con thôi sao?

Con cứ tưởng... khụ khụ... cứ tưởng mẹ qua thăm mấy đứa nhỏ và thăm con cơ.

Tiền dưỡng già Chấn Bình gửi về con chẳng phải đã nhờ Tĩnh Hảo mang qua cho mẹ rồi sao?

Còn miến khô với nấm ở Điền Nam nữa, lúc Minh Dương ra ngoài cũng đã mang qua cho mẹ rồi mà!"

“Nói nhảm, tôi lúc đi qua đây căn bản chẳng thấy bóng dáng Minh Dương đâu.

Thẩm Mộng, đó là đồ con trai tôi gửi về, vốn dĩ phải có một phần của ông bà già này, còn thư Chấn Bình viết chị cũng không cho tôi xem, chị có ý đồ gì hả?

Chỉ vì đưa cơm muộn một chút mà chị dám để trẻ con ra sông bắt cá đêm hôm thế này, có người mẹ nào như chị không?"

Thẩm Mộng đứng không vững, gần như tựa hẳn vào khung cửa nghe Lục Tam Kim giáo huấn.

Những người đứng xem xung quanh đều lo lắng thấp thỏm, sợ Lục Tam Kim nói nặng lời thêm câu nữa là ép ch-ết Thẩm Mộng.

“Thím Ba à, thím Ba bớt giận đi, người một nhà có gì thì từ từ bảo nhau!"

“Đúng đấy thím, bình thường thím hiền lành nhất mà, thím nổi trận lôi đình thế này thật dọa người.

Chấn Bình là con trai thím, chắc chắn là nhớ thím lắm.

Tiểu Mộng à, cô vào lấy thư ra đi, cho mẹ cô xem một chút."

“Tiểu Mộng mau đi đi, đừng để mẹ chồng cô nổi nóng, thím ấy là vì nhớ con trai thôi.

Cô có đi nổi không, không thì bảo Minh Phương vào lấy hộ.

ây, chú này, chú ra bờ sông xem có Minh Dương với Minh Lượng ở đó không, thím nói đúng đấy, trời sắp tối rồi, ra đó cũng hơi nguy hiểm."...

Thẩm Mộng nhìn khuôn mặt cứng đờ của Lục Tam Kim, trong lòng thầm cười khẩy.

Để xem bà còn giữ cái hình tượng hiền hậu đó được bao lâu, giờ thì hay rồi, muốn làm loạn cũng không làm được, tức ch-ết bà già nhà bà luôn!

“Minh Dương với Minh Lượng đi cùng chú Vĩnh Quân rồi, sẵn tiện tắm rửa luôn nên không sao đâu ạ.

Mẹ ơi, mẹ đợi chút con đi lấy thư ngay đây."

Thẩm Mộng quay người, lảo đảo đi vào trong sân.

Lúc này những người vừa khuyên can đều cảm thấy khó chịu trong lòng, người ta bệnh tật đến nông nỗi này rồi mà còn ép người ta đi lấy thư, người hiểu chuyện thì lúc này nên để người ta vào nghỉ ngơi mới đúng.

Bây giờ thì tiến thoái lưỡng nan, thật sự muốn đi cũng không đi được.

Lát sau, Lục Minh Dương và Lục Minh Lượng lấm lem bùn đất như hai con khỉ, tay xách một con cá trắm cỏ không lớn lắm, vui vẻ đi về nhà.

Từ đằng xa đã thấy một đám người đứng trước cổng.

“Bà nội, sao bà lại qua đây, có chuyện gì thế ạ?"

Lục Tam Kim bị mọi người lườm nguýt, thấy Lục Minh Dương thì tỏ ra thân thiết lắm, lao đến ôm chầm lấy nó, còn đẩy Lục Minh Lượng lùi lại hai bước.

“Cháu ngoan của bà, cháu ngoan ơi, cháu thật là gan lớn quá, đói bụng sao không biết tìm bà hả?

Cứ nghe lời mẹ cháu, đêm hôm dám ra bờ sông, ngộ nhỡ có chuyện gì thì biết làm sao?"

Bà ta vừa nói vừa nhìn ngó khắp người Lục Minh Dương.

“Bà nội, con không sao đâu, con với Minh Lượng đi cùng chú Vĩnh Quân mà, chú ấy còn chia cho tụi con hai con cá nữa này!"

Lục Minh Dương nói lời này với giọng điệu vô cùng vui sướng.

Từ lúc nhận được những món đồ Thẩm Mộng mua hôm nay, tâm trạng nó lúc nào cũng rất tốt.

Mấy ngày nay mẹ nó đối xử rất tốt, nó chỉ mong mẹ cứ mãi tốt như thế này, ngàn vạn lần đừng quay lại như trước kia.

Lục Vĩnh Quân cười hì hì:

“Tiện lúc đi tắm, thuận tay bắt được mớ cá này, hì hì, thím Ba à, hai đứa cháu của thím thật hiếu thảo, xót mẹ tụi nó, muốn bắt con cá về tẩm bổ cho mẹ kìa.

À mà thôi, trời không còn sớm nữa, con về đây."

Mấy người hàng xóm đang ngượng ngùng chưa đi, thấy Lục Vĩnh Quân xách xô nước đi luôn, chẳng buồn quan tâm tại sao ở đây lại đông người, cũng không hỏi xem có chuyện gì, dặn dò một câu rồi biến mất.

Cảm thấy anh ta thật kỳ quặc, nhưng trong lòng lại vô cùng ngưỡng mộ, cái hạng người không hiểu chuyện đời như vậy đôi khi sống thật sự chẳng có phiền não gì.