Lục Minh Khải khịt khịt mũi, nhe cái răng sữa cười tươi gật đầu lia lịa, cậu bé thích nhất là ăn cơm mẹ nấu, thơm đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Hôm nay vội vàng quá nên vẫn chưa kịp đưa tiền cho bác Quải đ-ánh xe bò, cũng chưa cảm ơn bác ấy đã giúp đỡ thu dọn, Thẩm Mộng bèn bế Lục Minh Khải, lại giấu thêm một nắm kẹo hoa quả, sau khi khóa cửa xong trực tiếp đi đến nhà bác Quải.

Nhà bác Quải cách nhà cô không xa, lúc cô đến nơi thì vợ bác Quải đang ở cửa dùng cái chày giã vừng, vừng rang chín thơm phức khiến người ta ngửi thấy là muốn chảy nước miếng.

“Thím ơi, đang bận đấy ạ?"

Chu Cúc Anh liếc nhìn cô một cái:

“Sao thế?

Cô không thấy sao?"

Giọng điệu rất gắt, Thẩm Mộng đoán chắc chắn là bà thím đã biết bác Quải giúp mình làm việc rồi.

Một buổi sáng có thể kiếm được năm điểm công đấy, một điểm công là hai hào, một buổi sáng là một tệ.

Ở nông thôn một tệ điểm công không phải chỉ là tiền thưởng thuần túy, mà còn bao gồm cả rau củ quả, tem vải, tem lương thực, đường, dầu hỏa được chia nữa, tất cả đều từ điểm công mà ra.

Cả gia đình lao động còng lưng làm lụng cả năm trời cũng chưa chắc đã có được mấy bữa cơm no, có những nhà buổi tối căn bản là không ăn gì, trời vừa tối là bắt đầu nằm trong phòng đi ngủ, ngủ rồi thì sẽ không thấy đói nữa.

Để người ta làm giúp cả buổi sáng mà không có chút biểu hiện gì, chẳng trách người ta lại tức giận.

“Thím ơi, sáng nay nhờ có bác Quải giúp đỡ nên rơm rạ trên đất tự lưu nhà con mới được thu dọn nhanh đến thế.

Thím không biết đâu, căn nhà đất ở nhà đẻ con mái nhà bị thủng mấy lỗ lớn, cha con lại đang bệnh, mấy ngày nay trời lại âm u, con thật sự sợ ngộ nhỡ có trận mưa to thật thì cha con có mệnh hệ gì mất...

Bác Quải thấy con và anh cả con làm việc thì hỏi một câu rồi cũng xắn tay áo lên giúp luôn, bác ấy thật sự là một người tốt bụng.

Làm mất thời gian buổi sáng của bác Quải, trong lòng con thấy áy náy quá, cái này là để cho mấy đứa nhỏ trong nhà ăn cho ngọt miệng, thím đừng có khách sáo nhé.

Còn cái này là cho bác Quải ạ, hôm nay bác ấy giúp đỡ nhà con, cũng lỡ dở việc của đội sản xuất, con không nghĩ ngợi nhiều, thím đừng chấp nhặt với con nhé!"

Thẩm Mộng ngoài việc đưa cho Chu Cúc Anh một nắm kẹo hoa quả, còn đưa thêm một tệ rưỡi, coi như là tiền công của bác Quải, ngoài ra còn có một tấm tem bông tám cân.

Lúc Chu Cúc Anh cầm lấy, bàn tay bà thím run rẩy.

Bà thím đặt cái chày đ-á xuống, nhìn ngó xung quanh trước sau một lượt rồi mới nhét lại tiền và tem vào tay Thẩm Mộng.

“Vợ Chấn Bình này, cô làm gì thế, số tiền và tem này tôi không lấy đâu, cô cầm về đi.

Còn đống kẹo này nữa, thứ quý giá thế này cô mang về cho Minh Khải và mấy đứa nhỏ ăn đi.

Cô có lòng mang đồ sang đây là tôi biết cô là người hiểu chuyện biết điều rồi, trong lòng tôi có giận nhưng không phải giận cô đâu.

Đều là hàng xóm láng giềng cả, không cần phải khách sáo thế này, tôi giận là giận cái lão già ch-ết tiệt nhà tôi kìa, lão đi giúp cô một tay mà quên khuấy mất việc phải đi lên huyện đón người, suýt chút nữa là mất luôn cái việc đ-ánh xe bò rồi đấy, cô nói xem tôi có giận không cơ chứ?"

Thẩm Mộng nghe xong không khỏi sững người một lát, cô ở nhà ngủ đến tận giờ nên chẳng biết chút gì về chuyện xảy ra ở nhà bác Quải cả, chuyện này đúng là ngại quá đi mất.

Trong thôn có không ít người lười biếng làm việc qua loa đều đang nhòm ngó cái công việc này của bác Quải đấy.

Đi đi về về giữa công xã, huyện lỵ và đội sản xuất thôn Lục Gia là có thể được mười điểm công một ngày rồi, cũng chẳng phải tốn nhiều sức lực, công việc nhẹ nhàng thế này ai mà chẳng muốn.

“Thật là xin lỗi thím quá, con... con không biết chuyện này.

Vì chuyện này thím lại càng phải nhận lấy số tiền và tem này rồi.

Nếu thật sự vì chuyện này mà khiến bác Quải mất việc đ-ánh xe bò thì con thật sự là tội lỗi quá.

Thím ơi, thế này đi, thím đưa một tệ cho bác Quải nộp cho đội sản xuất, các cán bộ thôn chắc chắn sẽ không nói gì thêm nữa đâu.

Nếu còn chuyện gì nữa, con sẽ đi tìm người nói giúp cho."

Động tác khước từ của Chu Cúc Anh khựng lại, tuy lần này không đuổi việc lão già nhà bà thím, nhưng cái cớ vẫn còn đó, chỉ sợ sau này có người lấy chuyện này ra để nói ra nói vào về ông cụ thôi.

“Vậy được rồi, vợ Chấn Bình à, tôi đành dày mặt nhận lấy số tiền này của cô vậy.

Nhưng tấm tem này cô cầm về đi, tôi không thể lấy được.

Với lại cả năm hào dư ra kia tôi cũng không lấy đâu, không phải của nhà chúng tôi thì chúng tôi cũng không thể lấy thêm một xu nào cả."

“Thím ơi, con cũng chẳng phải là kẻ ngốc hay kẻ giàu xổi gì đến đây để khoe của đâu.

Đưa tấm tem bông cho thím là vì con nghe bác Quải có nhắc qua một câu, em Hương Hương đã đính hôn rồi, sang năm là phải kết hôn, đứa con gái gả đi thế nào cũng phải có một bộ chăn gối tươm tất một chút mới được.

Tấm tem con đưa thì lúc đó người bỏ tiền ra vẫn là thím và bác Quải thôi.

Chấn Bình tháng nào cũng gửi mấy tấm tem phiếu này về, con cũng dùng không hết, thím cứ cầm lấy, coi như là chút quà mừng cưới sớm của cả nhà con dành cho em Hương Hương đi."

Chu Cúc Anh nhìn Thẩm Mộng đang mỉm cười nói năng dịu dàng, trong lòng dù không muốn nợ ân tình nhưng cũng không nỡ đưa tấm tem bông ra nữa.

Con gái bà thím mười chín tuổi rồi, đính hôn được một đám khá tốt, bà thím chỉ có một m-ụn con gái bảo bối này thôi.

Nhân phẩm nhà thông gia bà thím đã đi tìm hiểu tới lui mấy lần rồi, biết là nhà t.ử tế mới đồng ý.

Lão già nhà bà thím tuy đ-ánh xe bò cho đội sản xuất nhưng chung quy vẫn là nông dân, trong nhà làm gì có của nả gì.

Chỗ bông vải tích cóp cho con gái cũng đã bị cô con dâu thứ mới cưới đòi đi từ hai năm trước rồi.

Lúc đó Hương Hương nhà bà thím còn ôm lấy bà thím an ủi, nói không sao, em gả đi muộn vài năm cũng chẳng hề gì, không muốn để bà thím phải khó xử.

Chuyện này cứ ghim trong lòng bà thím mấy năm nay rồi, nhìn thấy con bé là lòng lại xót xa.

Giờ đây tấm tem mà vợ Chấn Bình đưa sang đâu chỉ đơn giản là một tấm tem bông, đó là thể diện của con gái bà thím đấy!

“Được, tốt quá rồi, thím cảm ơn cô nhiều lắm.

Sang năm em Hương Hương nhà thím cưới, cô nhất định phải qua uống chén r-ượu mừng đấy nhé!"

“Dạ chắc chắn rồi thím.

Vậy thím cất kỹ những thứ này đi nhé, đừng để người ngoài nhìn thấy.

Trời không còn sớm nữa, con xin phép về đây ạ."

“Ừ!

Cô về đi!"

Chu Cúc Anh cầm lấy tiền và tem nhìn ngó xung quanh rồi vội vàng nhét vào trong ng-ực.

Chỗ vừng đã giã vụn trong cối đ-á được quét sạch ra cho vào bát sứ, bưng luôn vào trong phòng.

Lúc tan làm buổi tối, Lục Hương Hương vừa vác cuốc về đến nhà đã bị mẹ kéo vào phòng, phía sau cô con dâu thứ của Chu Cúc Anh là Hoàng Mao Xuân thấy vậy thì con mắt đảo liên hồi, vứt cuốc xuống định đi theo nghe lén.

“Cô định làm gì thế, đến giờ nấu cơm rồi?"

Lục Hưng Xương gọi với theo một câu.

“Anh đừng có quản."

Cô ta gắt nhỏ một tiếng rồi chạy tới.

Chị dâu cả của Lục Hương Hương là Diêu Kim Châu khẽ ho hai tiếng, nói to:

“Mao Xuân à, em làm gì thế, tối nay đến lượt em nấu cơm rồi đấy, nhanh lên kẻo lát nữa bọn nhỏ đói bây giờ."