Nghĩ đến đây cô ta càng cúi đầu thấp hơn, hối hận đến xanh ruột, đáng lẽ cô ta không nên đến, chị dâu cả bị trâu húc cơ mà, đó là trâu đấy, đàn ông bị húc không ch-ết cũng tàn phế huống chi là một mụ đàn bà mảnh mai.

Thẩm Mộng nhìn những gương mặt đầy màu sắc của bọn họ, rất hài lòng với kết quả dự kiến, tính toán thời gian thì cha cô chắc sắp đưa mấy đứa trẻ về rồi, lúc này đến lượt cô biểu diễn.

“Mẹ, Gia Hiên, Kiều Kiều, Gia Hòa, còn cả Hương Lan nữa, mọi người... mọi người định làm gì?"

“Hả?

Con, không, chị dâu cả, con không định làm gì cả, con chỉ qua thăm chị, thăm chị thôi, thật đấy."

Ngô Hương Lan vừa rồi còn đang suy nghĩ vẩn vơ đột nhiên bị gọi tên, sợ hãi thét lên một tiếng.

Chu Kiều Kiều thấy tình hình không ổn, vừa nặn ra được hai giọt nước mắt định chạy tới gục lên người Thẩm Mộng mà khóc.

“Người chị dâu khổ mệnh của em ơi..."

“Minh Dương, Minh Lượng, Minh Phương, còn có Minh Khải của mẹ nữa, Minh Khải ơi con ở đâu rồi, mẹ chắc không xong rồi, con trai ơi, con ở đâu cho mẹ gặp mặt một lần đi, mẹ có lỗi với các con, các con của mẹ ở đâu rồi?"

Tiếng khóc gào thê lương lập tức chặn họng Chu Kiều Kiều, cảm xúc vừa nhen nhóm bị ngắt quãng, biểu hiện dở khóc dở cười của cô ta cứ thế cứng đờ trên mặt.

Bên ngoài Thẩm Phú Quý một tay dắt một đứa trẻ, phía sau là Minh Dương chín tuổi và Minh Lượng bảy tuổi, mấy người nghe thấy tiếng khóc trong phòng liền khựng bước chân lại.

“Mau lên nào, Minh Khải ơi, ngoan nào, mau vào phòng thăm mẹ đi nếu không là không được gặp mẹ lần cuối đâu."

Lục Minh Khải là con đẻ của nguyên chủ, tuy cũng phải chịu đựng những lần đ-ánh mắng cấu nhéo của nguyên chủ nhưng dù sao mới có ba tuổi nên vẫn còn tình cảm quyến luyến với mẹ ruột, lập tức “òa" một tiếng khóc nấc lên.

Minh Phương sáu tuổi rồi, tuổi tuy nhỏ nhưng việc nhà chẳng làm ít, không có nhiều tình cảm với nguyên chủ nhưng nghe nói người sắp ch-ết trong lòng cũng thấy sợ hãi.

Còn Minh Dương và Minh Lượng đi phía sau chỉ im lặng nhìn nhau, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, trong lòng còn đang nghĩ mụ đàn bà ác độc này ch-ết đi thì tốt, ch-ết đi cho sạch nợ.

Thẩm Mộng vẫn đang gào khóc, may mà cô đã nhỏ thu-ốc nhỏ mắt từ trước nếu không thực sự chẳng khóc nổi.

“Mẹ ơi, hu hu, Tiểu Khải không muốn mẹ ch-ết đâu, hu hu..."

Thẩm Mộng nghe thấy tiếng khóc non nớt, cúi mắt nhìn xuống suýt chút nữa đã bật cười mắng c.h.ử.i, đồ trời đ-ánh, cô nhìn một cái là ra ngay, cái thằng bé đáng yêu đang khóc bù lu bù loa này chính là đứa con đẻ của mình.

Lục Minh Khải nhìn người phụ nữ sắc mặt trắng bệch đang nằm trên giường, một bước không dám tiến lên, đôi bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t ống quần Thẩm Phú Quý, Minh Phương bên cạnh thấy vậy lân la lại gần khẽ ôm lấy cậu bé.

Thẩm Mộng nhìn đứa trẻ đang gào khóc muốn tiến lại gần nhưng không dám, vẻ sợ hãi khiếp đảm khiến lòng cô cũng chua xót theo.

Chưa kịp mở miệng nói gì đã thấy căn phòng chật chội có thêm hai đứa trẻ nữa bước vào.

Chúng mặc đồ rách rưới, vá chằng vá đụp, tóc tai rối bù như ổ quạ, khắp người nhem nhuốc bụi đất, đứa nhỏ hơn còn đang đi chân đất.

Đó chưa phải là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là hai đứa trẻ đều không có biểu cảm gì, ánh mắt nhìn cô đầy thâm trầm và lạnh lẽo, khóe miệng khẽ nhếch lên như đang vui mừng trước c-ái ch-ết sắp tới của cô.

Thẩm Mộng kinh hãi tột độ, cô không ngờ mình lại nhìn thấy những suy nghĩ đáng sợ như vậy từ hai đứa trẻ nhỏ thế kia, một hơi nghẹn lại ở cổ họng, không lên không xuống được.

Gió từ cửa sổ thổi vào, cô bỗng nhiên ho sặc sụa, lúc định thần lại mới phát hiện mình đã toát một lớp mồ hôi lạnh.

Lưu Tam Kim cả bụng lời chưa kịp nói ra, từ sự kinh ngạc lúc mới thấy Thẩm Mộng đến sự căng thẳng lúc thấy Thẩm Phú Quý, cho đến khi Thẩm Mộng ho, bà ta mới phản ứng lại, chuyện hôm nay e là không thể kết thúc êm đẹp được rồi.

“Nào, Minh Khải, mau qua xem mẹ con đi, mẹ con bị thương nặng lắm, con nhìn xem bà nội con, mấy người chú thím con cứ thế trơ mắt nhìn mẹ đẻ con ch-ết đấy, đến một thầy thu-ốc cũng không thèm mời, con có biết họ định làm gì không, họ định nuốt không ba gian nhà gạch cha các con xây cho các con đấy, sau này con mất mẹ rồi sẽ bị bọn họ bắt nạt đến thế nào đây, cháu của ông ơi!"

Thẩm Phú Quý vốn không định khóc, nhìn đứa con gái bị thương nặng, đứa cháu ngoại còn nhỏ dại, nhà thông gia độc ác và bản thân mình bất tài vô dụng.

Lập tức già nua rơi lệ!!!

“Thông gia à, thông gia, không thể nói như vậy được, vợ thằng cả lúc mới về vẫn còn khỏe mạnh mà, chỉ có một vết thương nhỏ trên đầu thôi nếu không chúng tôi cũng không đến mức không mời thầy thu-ốc chứ, nhà họ Lục chúng tôi ở vùng này đều là những người đàng hoàng cả, bà không được vu khống người ta đâu đấy!"

“Vu khống người ta, tôi vu khống người ta mà con gái tôi lại thành ra thế này à, mấy đứa cháu ngoại của tôi sao lại không có nhà, các người thì ở nhà ăn ngon mặc đẹp, mấy đứa nhỏ thì phải ra ngoài bắt chim sẻ mà ăn, nếu không phải đói quá thì mấy đứa trẻ con chưa cao bằng cái chân giường này có phải tự mình đi tìm đồ ăn không?"

Lưu Tam Kim bị Thẩm Phú Quý nói cho nghẹn họng, trưa nay nhà bà ta có xào một đĩa trứng, không gọi mấy đứa nhỏ nhà thằng cả là vì sợ chúng ăn mất, nhưng trong nồi vẫn để lại cho chúng hai bát cháo loãng chứ không hề cố ý để chúng ch-ết đói.

Lưu Tam Kim vốn đã không thích Minh Dương mấy đứa nhỏ đó, giờ thấy vì chúng mà bị người ta nắm được thóp nên càng bực bội hơn, lập tức trừng mắt nhìn mấy đứa nhỏ một cái đầy ác độc.

Ngô Hương Lan trong lòng thầm cầu khấn trời phật, chỉ sợ Thẩm Mộng thực sự ra đi rồi nửa đêm canh ba lại tìm đến mình tính sổ nên không dám hé răng một lời, Chu Kiều Kiều cũng không dám nói gì nhưng cô ta không thể không nói, lúc này không thể cãi vã mà chỉ có thể tỏ ra tốt bụng nếu không thì ba gian nhà gạch kia không ở được mà cái danh ác bá chiếm đoạt tài sản nhà anh cả sẽ đổ lên đầu mình mất.

“Chị dâu cả ơi, chị phải cố gắng mà trụ lại, Minh Khải còn nhỏ thế này nếu chị đi rồi thì cuộc sống của lũ trẻ biết tính sao đây!

Hu hu hu..."

Thẩm Mộng lười để ý đến cô ta, lúc này cô chỉ muốn dùng vẻ t.h.ả.m hại của mình để lấy lòng thương hại của mấy đứa nhỏ, con đường Lục Minh Dương và Lục Minh Lượng rõ ràng là không thông được, Thẩm Mộng đặt tầm mắt lên người Lục Minh Phương và Lục Minh Khải, con gái lòng mềm dễ công phá, còn một đứa trẻ nhỏ lại càng dễ hơn.

“Chu Kiều Kiều, cô tránh ra một chút đi, cô chắn hết tầm mắt tôi nhìn con rồi."

Thẩm Phú Quý nghe vậy cũng chẳng quản hai đứa trẻ có bằng lòng hay không, liền tóm lấy chúng đẩy tới trước giường Thẩm Mộng, đồng thời hích Chu Kiều Kiều sang một bên.

“Tiểu Mộng à, Minh Khải với Minh Phương ở đây rồi, con nhìn con đi, có gì muốn nói thì cứ thong thả mà nói, không phải vội đâu nhé con gái!"

Chương 8 - Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia